Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1009: Lời Tỏ Tình Ngọt Ngào Giữa Đất Khách

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:52:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh sến quá mất, trời ạ, mà còn nữa là em đ.á.n.h đấy.” Trần Thanh thật sự chịu nổi, ánh mắt cô cứ như kẻ si tình , cô chẳng thể nào tập trung ăn bít tết .

Hạ Viễn vẫn duy trì tư thế đó, chống cằm cô: “Trần Thanh.”

“Gì thế?”

“Trần Thanh.”

“Làm gì hả?!”

“Trần Thanh.”

“...”

“Trần Thanh.”

“Anh tin là em đ.á.n.h thật !” Trần Thanh hung tợn cắt một miếng bít tết nhét đầy miệng .

Đôi mắt đen lánh của Hạ Viễn ánh lên tia rạng rỡ, thong thả nhai miếng thịt, cảm thấy món ăn vốn dĩ dễ ngấy bỗng nhiên mang một phong vị thật khác biệt.

Ăn xong, tiếp tục như nhà sư tụng kinh, cứ gọi mãi tên Trần Thanh.

Trần Thanh mặc kệ , tiếp tục thưởng thức bữa tối. Ở trong nước, bò là sức lao động chủ lực nên hiếm khi ăn thịt, thế nên cô ăn cho thỏa thích món bít tết nước ngoài mới .

Đợi đến khi cô dần quen với tiếng "tụng kinh" của ai đó, giọng của Hạ Viễn bỗng trở nên dịu dàng, lưu luyến: “Anh yêu em.”

Trái tim Trần Thanh khẽ run lên, một cảm giác ngọt ngào lan tỏa trong lòng hết vòng đến vòng khác. Lông mi cô run rẩy, khi ngước mắt lên vô tình chạm ánh mắt thâm tình của , đầu óc bỗng chốc trống rỗng, gò má dần nóng bừng. Cô vội cúi đầu tiếp tục ăn bít tết.

Không thấy động đậy gì thêm, Trần Thanh ngẩng đầu .

Ánh mắt Hạ Viễn đầy vẻ sủng ái và dịu dàng, chăm chú báu vật của đời : “Trần Thanh.”

Trần Thanh cạn lời , xem xem còn định giở trò gì nữa.

Hạ Viễn: “Anh vui quá.”

Thấy cả toát vẻ rạng rỡ, Trần Thanh : “Em cũng . Vô cùng cảm ơn sự nghiệp nghiên cứu khoa học bao năm qua giúp tóc vẫn còn rậm rạp.”

Hạ Viễn giật , hốt hoảng sờ lên mặt.

Trông bây giờ thế nào nhỉ?!

Đã bao lâu soi gương!

Kiểu tóc ?

Trên mặt dính gì bẩn ?

già ?

Có vẻ phong trần quá ?

Hạ Viễn lo lắng tìm cái gương để soi, nhưng chẳng rời xa Trần Thanh nửa bước, biểu cảm trở nên vô cùng rối rắm.

Trần Thanh thong thả : “Đồng chí Hạ, định dùng nhan sắc để quyến rũ em đấy ?”

“Có đủ tiêu chuẩn ?”

“Phụt... ha ha ha ha...”

“Đừng mà.”

Hạ Viễn bất lực.

Vị nhà đúng là yêu cái .

Nhớ năm đó cô chọn , khuôn mặt chiếm đến 60% công lao.

Trần Thanh đến nghiêng ngả.

Hạ Viễn đưa tay lên nhéo nhéo má cô, xoa xoa, trong lòng thầm hôn một cái.

Trần Thanh bảo: “Cũng tệ lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1009-loi-to-tinh-ngot-ngao-giua-dat-khach.html.]

Nếu ngoại hình nổi bật giữa đám đông, cô cũng chẳng thể nào khóa c.h.ặ.t bóng hình Hạ Viễn ngay từ cái đầu tiên giữa lúc vội vã như .

Thấy trong mắt cô vẻ chê bai, Hạ Viễn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trần Thanh càng tươi hơn.

Hạ Viễn cũng theo.

Sau khi ăn no, hai rời khỏi nhà hàng Tây. Trần Thanh ăn no, phần còn ăn hết đều đẩy sang cho Hạ Viễn xử lý.

Trời sập tối, đèn đường bắt đầu lên, Trần Thanh ngước những tòa nhà cao tầng, nắm tay Hạ Viễn, cảm giác như xuyên đến thế kỷ 21.

Hạ Viễn đan c.h.ặ.t mười ngón tay với Trần Thanh: “Tối nay chúng ngủ cùng nhé.”

Trần Thanh từ chối, cô tìm một bốt điện thoại công cộng : “Em gọi điện cho Tiểu Hà .”

Dương Nhất Hà nhận tin tiểu dì về khách sạn thì hoảng, cố gắng bình tĩnh hỏi: “Vậy ngày mai tiểu dì về ạ?”

“Tối mai dì về, đừng lo.” Trần Thanh dừng một chút, trêu: “Cũng đừng nghĩ nhiều, dì ngoại tình .”

Bị trúng tim đen, Dương Nhất Hà ấp úng thành lời.

Trần Thanh dặn dò: “Khóa kỹ cửa phòng , việc gì thì gọi điện cho lễ tân khách sạn, hoặc gọi điện thoại dì để cho con, ?”

“Con ạ!”

“Được .”

Trần Thanh cúp máy.

Hai dứt khoát thẳng tiến về khách sạn!

Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng khách sạn đóng , túi quà tay Hạ Viễn quẳng sang một bên. Hắn ôm lấy eo cô, đặt nụ hôn lên bờ môi mà hằng đêm mong nhớ.

Nụ hôn vội vã, sâu đậm, mang theo một sự khát khao mãnh liệt, tước đoạt từng chút thở của cô. Dục vọng bùng cháy khiến đại não chẳng còn chút lý trí nào, cứ thế hôn bế cô phòng tắm.

Ánh đèn trong phòng tắm khách sạn mang sắc vàng ấm áp, nước mịt mù, sương trắng lượn lờ bốc lên tạo nên một vẻ m.ô.n.g lung.

Ánh mắt Trần Thanh dần trở nên mê mang, giống như cuốn một vòng xoáy lời, chìm đắm.

Hơi nước mờ ảo phủ kín lớp kính, quần áo của hai vợ chồng rơi vãi sàn nhà ẩm ướt, chẳng ai buồn để tâm.

Linh hồn hai như rời khỏi thể xác, mãi lâu mới trở .

Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của cả hai dần dần bình .

Trên chiếc giường mềm mại, Hạ Viễn vẫn ôm c.h.ặ.t Trần Thanh lòng, để cô gối đầu lên cánh tay . Bàn tay vô thức nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô hết đến khác, như để xác nhận rằng cô thực sự đang ở bên cạnh.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ xuyên qua khe rèm, hắt bóng tối những vệt sáng mỏng manh của đêm hè.

Trần Thanh giày vò đến mức buồn ngủ, cuộc vận động kéo dài thực sự tác dụng an thần, nhưng cô vẫn cố gắng hỏi: “Khi nào về nước?”

“Trước cuối năm.”

Hôm nay dự án của kết thúc , mới thể ngoài tìm mua quà.

Trần Thanh: “Ồ.”

Mí mắt cô bắt đầu díp .

Hạ Viễn hôn lên môi cô, : “Ngủ em.”

Trần Thanh rốt cuộc chống cơn buồn ngủ, từ từ chìm giấc mộng .

Hạ Viễn thì chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Hắn nghiêng, dùng tay chống đầu, nương theo tia sáng cực kỳ yếu ớt lọt qua khe rèm, tham lam ngắm gương mặt khi ngủ của cô từng chút một.

Hơn hai ngàn ngày đêm nhớ nhung, giờ phút hóa thành ánh thành kính.

 

 

Loading...