Đồ thể thao thể vang danh ở nước ngoài một nữa , tất cả trông chờ kế hoạch !
Rời khỏi trung tâm thương mại, Trần Thanh rảo bước xuyên qua đám đông, về khách sạn để ghi từng chi tiết của kế hoạch. Cô mặc bộ đồ hưu nhàn, cả toát lên vẻ rạng rỡ, ánh mắt sáng rực và sắc sảo.
Đột nhiên, bước chân Trần Thanh như đóng đinh tại chỗ. Phía đối diện con phố, một đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng, chút mệt mỏi nhưng vẫn nổi bật giữa đám đông. Khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan thâm thúy, sống mũi cao thẳng – sáu năm trôi qua khiến trông nội liễm và trầm tĩnh hơn nhiều.
Đó chính là Hạ Viễn.
Hạ Viễn dường như linh tính, đột ngột ngẩng đầu lên. Bốn mắt , thời gian như ngưng đọng . Thế giới ồn ào xung quanh bỗng chốc lùi xa, chỉ còn hình bóng của đối phương phản chiếu trong mắt .
Vẻ kinh ngạc mặt Hạ Viễn nhanh ch.óng thế bởi một niềm vui sướng thể tin nổi và một nỗi sợ hãi tột cùng. Anh băng qua đường, chạy thẳng đến mặt Trần Thanh. Anh há miệng định , cổ họng nghẹn đắng phát âm thanh nào. Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh khi thao tác dụng cụ trong phòng thí nghiệm giờ đây nhanh ch.óng phủ một lớp sương mờ, nước mắt cứ thế tuôn rơi kìm nén .
Trái tim Trần Thanh như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, chua xót nghẹn ngào. Cô tưởng tượng vô cảnh tượng gặp , lẽ là kích động, lẽ là oán trách, nhưng tuyệt nhiên ngờ là ở nơi đất khách quê .
Cô còn kịp mở lời, Hạ Viễn ôm chầm lấy cô lòng, lực cánh tay mạnh đến mức như khảm cô xương thịt .
"Thật sự là em..."
Đây là một Trần Thanh bằng xương bằng thịt, Trần Thanh trong những giấc mơ của . Cuối cùng cũng gặp cô !
Trần Thanh vốn định giữ vẻ bình tĩnh và tư thế "hỏi tội", nhưng những giọt nước mắt và cái ôm mãnh liệt của , phòng đều sụp đổ. Cô định trấn an Hạ Viễn, nhưng giọng của chính cũng trở nên nghẹn ngào: "Là em đây."
Hai ôm c.h.ặ.t lấy , như hai mảnh lục bình trôi dạt giữa biển khơi mênh m.ô.n.g cuối cùng tìm thấy bến đỗ. Họ là bạn đời cách mạng, là chỗ dựa lớn nhất của , gần sáu năm gặp, cuộc hội ngộ bất ngờ khiến lòng họ chỉ còn sự kích động vỡ òa.
Người qua đường tò mò hai , Trần Thanh thấy ngại, đẩy đẩy Hạ Viễn: "Đừng ôm nữa, đang kìa." Ở trong nước, chỉ cần cô vô tình chạm mu bàn tay phố là đàn ông vội vàng dãn như thể cô chiếm tiện nghi, mà giờ đây giữa phố xá nước ngoài đông đúc ôm cô c.h.ặ.t cứng, thật là "tiền đồ" quá mất.
Hạ Viễn vờ như thấy, ngược càng ôm c.h.ặ.t hơn, sợ buông tay cô sẽ biến mất. Anh lẩm bẩm: "Anh nhớ em lắm, ngày nào cũng nhớ, lúc ăn cũng nhớ, lúc ngủ cũng nhớ, cứ hễ rảnh là nhớ đến em. Nhớ giọng , nhớ mái tóc, nhớ nụ , nhớ cả lúc em ... Anh nhớ em đến phát điên , Trần Thanh, thật sự, thật sự nhớ em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1008-cuoc-hoi-ngo-bat-ngo-sau-sau-nam.html.]
Hai hàng nước mắt vì nhớ nhung của Trần Thanh cuối cùng cũng rơi xuống. Hạ Viễn nhẹ nhàng tựa đầu cổ cô, giọng trở nên hèn mọn và thấp thỏm: "Trần Thanh, em... nhớ ?"
Trần Thanh ngước ánh mặt trời ch.ói chang, lau nước mắt : "Nhớ chứ, em nhớ , nhưng em càng mong bình an hơn. Thấy vẫn khỏe mạnh thế , em vui lắm."
Hạ Viễn sướng rơn, nâng mặt cô lên, đặt một nụ hôn sâu lên trán cô. Hai đắm đuối, Trần Thanh với đôi mắt còn vương lệ : "Hạ Viễn, em yêu , yêu nhiều hơn tưởng, và cũng nhiều hơn chính em tưởng tượng."
Hạ Viễn lập tức bao phủ bởi một cảm giác hạnh phúc to lớn. Anh ngây ngô , trán tựa trán cô. Cười đó, nhưng đáy lòng dâng lên từng đợt chua xót. Anh cảm thấy Trần Thanh của những năm qua chắc chắn chịu nhiều vất vả.
Hai con vốn địa vị cao trong lĩnh vực của , giờ đây ôm nức nở giữa đường phố nước ngoài đông đúc.
Một lúc , Hạ Viễn đưa Trần Thanh đến một nhà hàng Tây, hỏi: "Sao em ở đây?"
"Em nước ngoài bàn chuyện mở chi nhánh, chủ yếu là mở rộng tầm ảnh hưởng ở nước ngoài để nâng cao giá trị thương hiệu xưởng Giữa Hè trong mắt tiêu dùng trong nước." Tư tưởng "trăng nước ngoài tròn hơn trăng nước " vẫn luôn tồn tại, nên Trần Thanh tận dụng triệt để điều đó. "Còn , hôm nay lang thang ngoài đường thế ?"
Hạ Viễn sực nhớ : "Hình như mất đồ !!!" Anh sắp về nước nên mua quà cho Trần Thanh và các con, nhưng thấy cô là quên sạch sành sanh thứ.
Trần Thanh lập tức bật dậy: "Đi, tìm mau!"
Quay quán cà phê lúc nãy, may mắn là nhân viên quán vẫn nhớ , còn hỏi: "Hai là một cặp đôi chia tay ?"
Sắc mặt Hạ Viễn tối sầm: "Chúng là vợ chồng!" Nhân viên quán ngơ ngác. Trần Thanh huých tay , lúc sắc mặt Hạ Viễn mới dịu . Anh đưa một khoản tiền boa lớn để cảm ơn nhận túi đồ của .
Cầm túi đồ tay, Hạ Viễn bỗng thấy ngượng ngùng. Cảm giác thật mất mặt quá. Anh và Trần Thanh gần sáu năm gặp, vốn xuất hiện thật oai phong để cô ngưỡng mộ một chút, ngờ gặp mặt trò . Thôi kệ, gặp cô là điều may mắn nhất , chút chuyện nhỏ chẳng đáng là bao.
Hai nhà hàng Tây ăn cơm, ánh mắt Hạ Viễn sáng rực cô: "Trần Thanh, em lắm."