Dương Nhất Hà mím môi: "Vâng ạ!" Cô bé lau tóc, xuống đối diện tiểu dì hỏi: "Trong nước cũng định tạp chí thời trang ạ?"
Trần Thanh đáp: " ! Chúng cần thứ gì đó để khẳng định vị thế của , và tạp chí thời trang là lựa chọn nhất. Đầu tiên, bán tạp chí thể kiếm tiền; thứ hai là để quảng bá; và quan trọng hơn, những bài trong đó sẽ dễ dàng nuôi dưỡng một lượng khách hàng trung thành."
Dương Nhất Hà nghiền ngẫm lời dì , danh sách giấy quả quyết: "Cháu sẽ cố gắng xem thật nhiều."
"Ừ." Trần Thanh dặn thêm: "Không còn sớm nữa, lau khô tóc ngủ . Cháu còn nhỏ, đừng thức khuya."
"Vâng..." Dương Nhất Hà định cãi là còn nhỏ, nhưng lẽ trong thế giới của lớn, thành niên thì vẫn cứ là trẻ con thôi.
Khi giường, cô bé nhanh ch.óng chìm giấc ngủ, cũng tiểu dì ngủ lúc mấy giờ.
Sáng hôm , Trần Thanh bàn trang điểm chải đầu. Lông mày cô rậm tự nhiên, sống mũi cao thẳng, chỉ cần trang điểm nhẹ là xinh . vì nên cô tâm trí trau chuốt quá nhiều, chỉ mặc sơ mi trắng và quần jean, trông sạch sẽ, gọn gàng là đủ.
Vì cuộc gặp với Marcus chỉ Trần Thanh, Uông Vĩ Cường và Lưu Phong Hoa tham dự, nên Vương Tuyết Mai nhận nhiệm vụ từ tổ chức, tìm Đại sứ quán để giải quyết một việc.
Trước khi xe đến, Trần Thanh mua sắm một phen. Lưu Phong Hoa cô chi tiêu tiếc tay thì lầm bầm c.h.ử.i rủa, bởi vì tất cả đồ Trần Thanh mua đều tính công quỹ!
Xe đến đúng giờ, Trần Thanh ghế , Lưu Phong Hoa chỉnh đè bộ vest, nhíu mày Uông Vĩ Cường ăn mặc bình thường với vẻ khinh khỉnh. Ông vặn vẹo cố ý dãn cách với Uông Vĩ Cường, sang mỉa mai Trần Thanh: "Sao cô trang điểm chút nào thế? Phải giữ diện mạo tinh thần nhất để đối mặt với khách hàng chứ."
Trần Thanh thản nhiên: " sẵn ."
"Cô!" Lưu Phong Hoa tìm lý do phản bác, chỉ mắng: "Cô đang mỉa mai là trò đấy ?!"
Trần Thanh đáp gọn lỏn: "Ừ." Chỉ một chữ mà sức sát thương cực lớn.
Lưu Phong Hoa tức đến nổ đom đóm mắt: "Trần Thanh, cảnh cáo cô, quần áo của cô xuất khẩu đều phụ thuộc việc đồng ý đấy!"
Ánh mắt Trần Thanh nhạy bén bắt gặp một bóng dáng quen thuộc bên ngoài, cô định kéo cửa xe theo bản năng, nhưng bóng đó lướt qua mất. Cô ngẩn theo.
Lưu Phong Hoa đắc ý hừ một tiếng, tưởng cô dám cãi . Ông liệu , xưởng trưởng thì tính là cái gì, ông mới là nắm giữ huyết mạch xuất khẩu của xưởng Giữa Hè! Uông Vĩ Cường thấy xưởng trưởng mắng nên cũng điều mà im như thóc.
Khi đến công ty của Marcus, họ trợ lý dẫn phòng họp. Marcus tiến lên bắt tay Trần Thanh: "Bà Trần, lâu gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1004-doi-mat-voi-nu-hoang-thoi-trang.html.]
Trần Thanh đáp: "Đã lâu gặp."
Trong phòng họp, Marcus giới thiệu: "Đây là bà Isabella, nữ hoàng thời trang của đất nước chúng . Nghe mời cô đến, bà hứng thú và quen."
Trần Thanh phụ nữ 35, 36 tuổi mặt. Mái tóc ngắn màu bạch kim uốn xoăn nhẹ bồng bềnh, khuôn mặt gầy, xương gò má cao, đôi môi mỏng tô son đỏ thẫm. Bà mặc một bộ đồ công sở màu xám than cắt may tinh xảo với phần vai độn cao, khiến Trần Thanh cảm giác như đang đối mặt với cấp ở đời của .
Trần Thanh chủ động đưa tay : "Chào bà Isabella, là Trần Thanh."
Isabella khoanh tay n.g.ự.c, đôi mắt màu xanh băng giá Trần Thanh với vẻ dò xét từ xuống . Sau khi quét một lượt, bà mới đưa bàn tay đeo đồng hồ hiệu , khẽ bắt tay Trần Thanh.
Marcus mời xuống thẳng vấn đề: "Bà Trần, chúng hợp tác nhiều năm và vui vẻ. về mảng cửa hàng, việc cô thể đặt chân con phố nào còn tùy thuộc đẳng cấp quần áo của cô."
Trần Thanh hiệu cho Uông Vĩ Cường lấy quần áo trưng bày. Lưu Phong Hoa suốt buổi nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng chẳng ai thèm để ý đến ông .
Trần Thanh mang đến sáu bộ thời trang. Trùng hợp , trong đó một bộ vest đen. Ánh mắt Isabella lập tức khóa c.h.ặ.t bộ vest đó: "Cô mặc thử cho xem."
Uông Vĩ Cường sững sờ. Xưởng trưởng của ông bao giờ mà chịu uất ức thế ?
Lưu Phong Hoa dùng tiếng Anh mắng: "Trần xưởng trưởng, cô còn ngẩn đó gì? Sao mau thử , chẳng lẽ cô ăn nữa !"
Isabella và Marcus đều ngạc nhiên ông . Lưu Phong Hoa chỉnh cổ áo vest, trịnh trọng giới thiệu phận của . Hai lẳng lặng gật đầu lập tức dời tầm mắt chỗ khác.
Isabella Trần Thanh. Trần Thanh lấy đôi giày cao gót , hỏi chỗ đồ. Trợ lý dẫn cô .
Uông Vĩ Cường tức đến đỏ cả mắt, ông cảm thấy hai nước ngoài đang sỉ nhục khác! Lưu Phong Hoa thì đắc ý. Trần Thanh ở trong nước oai phong thế nào nữa thì nước ngoài cũng chỉ là hạng tép riu, mặc sai bảo như một con ch.ó.
Mọi trong phòng họp chờ lâu thì Trần Thanh xuất hiện.
Bộ trang phục cô thiết kế là một bộ vest màu đen than, từ chất liệu nhung tơ mờ mịn màng, dệt những hoa văn chìm màu xám trắng tinh tế. Khi cô yên ở cửa, trông cô thật trầm mặc và kín đáo, nhưng khi bước , bộ đồ toát một vẻ lạnh lùng mà sang trọng.