[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-01-04 13:54:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Này lão Hàn, năm ngoái khi lập công, trưởng phòng các chẳng bảo là sẽ cân nhắc điều chuyển nâng bậc ? Cả năm trời mà vẫn thấy động tĩnh gì nhỉ?” Ăn no xong, lão Vương xỉa răng hỏi.

Tô Tú Tú liếc Hàn Kim Dương một cái, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Hàn Kim Dương gắp miếng cà tím trong bát cho Tú Tú, gắp phần cuống bắp cải trắng trong bát cô: “Cũng rõ nữa, lãnh đạo thăng chức thì cũng chịu thôi chứ .”

Lão Vương chậc lưỡi: “Cậu thế mà . Thật với công lao của , lúc trở về thể sắp xếp chức phó phòng , thế mà chỉ cho cái chức đội trưởng. Cậu nên tìm lãnh đạo mà chuyện.”

“Không cần thiết , lúc đó sốt sắng về nhà, tổ chức sắp xếp việc lắm .” Hàn Kim Dương ăn xong phần bắp cải, bảo: “Thôi nhắc chuyện nữa. Lão Vương, nhà máy nước là địa bàn của ông, vợ mà ở đây ai bắt nạt là tìm ông đấy.”

Lão Vương ha hả: “Yên tâm , em dâu ở đây bảo kê, đảm bảo ai dám động .”

Liễu Húc Tú Tú, lập tức hiểu ngay Hàn Kim Dương lo lắng điều gì. Cũng đúng, cô vợ xinh thế thì bảo chẳng giữ khư khư.

Ăn xong, Hàn Kim Dương tiễn Tú Tú về khu xưởng, qua phòng trực một lượt mới tất tả đạp xe về nhà máy gỗ việc.

Đợi bóng khuất hẳn, Liễu Húc mới thốt lên: “Tú Tú, chồng em đấy!”

“Anh Lý Nhất Bình cũng mà.” Tú Tú đáp.

Liễu Húc suy nghĩ một chút lắc đầu: “Lý Nhất Bình bằng chồng em . nhà chị là kén rể, ai chấp nhận ở rể thì mới cưới, Nhất Bình coi như là trong đó .”

Cô hiểu từ sớm rằng đàn ông ưu tú sẽ chịu ở rể, nên gặp Nhất Bình trông cũng thuận mắt là cô "chốt" luôn. Nghe , Tú Tú khỏi Liễu Húc bằng con mắt khác, một cô gái thật tỉnh táo.

“Thấy chị thực tế quá ? Chuyện tình yêu tình báo gì đó chị thấy cũng thường thôi, sống với ai mà chẳng là sống.” Liễu Húc lướt qua chủ đề , sang hỏi về chuyện tình của Tú Tú và Kim Dương.

“Chẳng chị tin ?” Tú Tú ngạc nhiên.

“Chị tin là bản gặp thôi, chứ hai đứa em thì khác, trai tài gái sắc, chuyện tình lãng mạn .” Liễu Húc chống cằm, mắt lấp lánh Tú Tú.

“Chị nghĩ nhiều .” Tú Tú đẩy cô , xem dữ liệu đồng hồ đo.

Buổi chiều khi ghi chép xong liệu là còn việc gì , Tú Tú quyết định ngày mai mang sách vở theo, dù đỗ thì cũng nỗ lực một phen. Đọc nửa cuốn sách thì cuối cùng cũng đến giờ tan . Tú Tú đợi Hàn Kim Dương ở cổng, tầm sáu bảy phút là tới.

“Anh đừng đạp nhanh quá, em đợi thêm mấy phút cũng .” Tú Tú lên yên , bám chắc đệm xe, hỏi: “Ngày mai Tiểu Nguyệt nghỉ ?”

“Không nghỉ, bọn trẻ chuẩn tiết mục cho Quốc khánh.” Hàn Kim Dương nghiêng đầu: “Hậu nhật leo núi, em định vun vén cho Nhị Cường và Linh Linh ?”

“Anh thấy hai họ hợp ?”

“Ngoại hình và tính cách thì hợp thật, nhưng Linh Linh mới chia tay, chắc yêu đương ngay.” Hàn Kim Dương thực tế.

Tú Tú cũng nghĩ , cô chỉ tạo cơ hội cho họ tiếp xúc, thành thì , thì thôi.

Chương 102: Thím đúng là chồng

Đến ngày leo núi, Tú Tú dậy thật sớm. Cô định hấp một xửng màn thầu và xào vài món ăn kèm, kết quả xuống lầu thấy Tô Vĩnh Cường và Hàn Kim Vũ đang loay hoay màn thầu .

“Anh Hai, đến sớm thế!”

Vĩnh Cường dậy từ hơn bốn giờ sáng, mấy bộ quần áo mà cả tiếng đồng hồ, còn gội đầu, xức dầu tóc bóng lộn, hăng hái chạy sang nhà họ Hàn. Vừa gặp Kim Vũ đang bánh, rửa tay phụ ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-74.html.]

“Hai món chay, thêm một bát sốt trứng nữa, chị?” Kim Vũ hỏi, đưa rau thái sẵn cho cô xem. Nguyên liệu gồm lá củ cải, khoai tây bào sợi, thịt băm chuẩn đầy đủ, cộng với màn thầu là đủ cho cả nhóm.

Khi em Quách Thắng Lợi đến nơi thì màn thầu lên xửng.

“Tiểu Vũ, em xào rau thơm quá. Này, cho thêm nhiều ớt , thích ăn cay.” Thắng Lợi vươn cổ bếp lải nhải.

“Đợi ăn mà lắm yêu cầu thế, chỗ khác chơi cho rảnh tay rảnh chân.” Hàn Kim Dương dựng xe xong, xách đồ nhà bảo Tú Tú: “May mà sớm, còn đúng bảy cái bánh bông lan, mua sạch .”

Cộng thêm vịt của Thắng Lợi, đồ hộp và bánh mì của Vĩnh Cường mang tới, bữa trưa coi như quá thịnh soạn.

“Đồ hộp gì thế ?” Quách Linh tiến gần Vĩnh Cường.

Vĩnh Cường cảm thấy nửa bên phía Quách Linh như tê dại vì hồi hộp, miệng lưỡi bỗng đ.â.m lắp bắp: “Đồ... đồ đào đóng lon, lấy bánh kẹo của xưởng đổi đấy.”

“Em thích nhất là đào đóng lon.” Quách Linh mỉm , đôi mắt cong tít.

Vĩnh Cường tim đập thình thịch: “Thế ? Vậy đổi thêm cho em.” Thấy bộ dạng ngốc nghếch của , Quách Linh bật thành tiếng khiến tai Vĩnh Cường đỏ bừng lên.

Mùi sốt trứng thơn nức mũi bay khắp viện. Hà Ngọc Chi ở sát vách ngửi thấy mà thèm chảy nước miếng, cô liếc thím Lý đang nhào bột, hất cằm: “Mẹ, cháu nội ăn sốt trứng .”

Thím Lý định mắng nhưng thấy con dâu xoa bụng nên đành nhịn, hậm hực bảo: “Được , tí cho.”

Thím Lý bưng chậu quần áo sang sân thứ hai giặt, ngang qua cửa sổ thấy Tú Tú đang đóng gói màn thầu liền nhổ bãi nước bọt, lầm bầm: Có mỗi cái chân chạy việc vặt mà ăn tiêu hoang phí, nhà họ Hàn sớm muộn cũng con bé ăn sập.

Thím tạt qua mỉa mai: “Tú Tú, hấp màn thầu ? , cháu gầy quá ăn nhiều mới dễ bề sinh con đẻ cái cho nhà họ Hàn chứ.”

“Vâng, lời thím, lát nữa cháu bảo Kim Dương mua thêm thịt về ăn. Ngọc Chi bầu càng tẩm bổ, khi nào thím mua thịt thế?” Tú Tú tươi rói vặn .

Vẻ đắc ý của thím Lý biến mất, thím hứ một tiếng: “Con dâu bầu để nó thiệt ? Trưa nay mì sốt thịt, mai mua thịt cho Ngọc Chi ăn để nó sinh cho nhà họ Lý một thằng cháu đích tôn trắng trẻo mập mạp.”

“Ôi trời, thím Lý đúng là chồng nhất trần đời! Ngọc Chi ơi, chồng bảo trưa nay mì sốt thịt, mai mua thịt cho ăn kìa, sướng nhất chị nhé, gả nhà họ Lý đúng là phúc đức.” Tú Tú cao giọng gọi vọng .

Mặt thím Lý cứng đờ, kịp phản ứng thì Hà Ngọc Chi thò đầu : “Mẹ thật quá, thế mai con ăn thịt kho tàu nhé .”

Thím Lý méo mặt, lườm Tú Tú cháy mắt. Thấy Hàn Kim Dương tiến cạnh vợ với vẻ mặt lạnh lùng, thím đành hậm hực bưng chậu thẳng. Quách Linh cạnh nãy giờ liền giơ ngón tay cái cho Tú Tú: “Chị dâu lợi hại thật đấy.”

Cả nhóm xuất phát bằng ba chiếc xe đạp. Đi đường mất gần một tiếng mới tới chân núi.

“Biết thế xe buýt cho xong, ê ẩm hết cả m.ô.n.g.” Quách Linh thì thầm tai Tú Tú.

“Chị cũng thế, thôi dậm dậm chân tí cho giãn gân cốt còn leo núi.” Tú Tú ngọn núi, trông vẻ cao lắm, chắc tầm một tiếng là lên đỉnh thôi.

Ba tiếng ...

Tú Tú chống nạnh, thở hổn hển: “Còn... còn bao lâu nữa mới tới nơi?” Nhìn rõ ràng thấp mà leo mãi tới?

Hàn Kim Dương mở bình nước đưa cho cô: “Sắp , cứ đà thì tầm một tiếng nữa là tới đỉnh.”

Tú Tú suýt phun cả ngụm nước ngoài, cô nuốt vội bệt xuống đất: “Một tiếng nữa á? Thôi, em chịu, em nổi nữa .” Nói đoạn, cô bắt đầu ăn vạ.

Hàn Kim Dương lưng , cúi thấp xuống: “Lại đây, cõng em.”

Loading...