[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-01-05 15:15:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bách Hải, Bách Sa, nhớ các con quá!"

"Mẹ ơi, ơi, chúng con cũng nhớ lắm. Mẹ với em thế, chúng con tìm mãi mà thấy." Du Bách Hải ôm chầm lấy cổ Hàn Kim Nguyệt, vui mừng hỏi.

Hàn Kim Nguyệt mím môi, nhất thời giải thích thế nào.

"Mẹ đưa các con về nhà ông bà ngoại xem thử, nhưng một dắt hết ba đứa nên đưa em . Đợi lãnh đạo của bố phê duyệt kỳ nghỉ, bố mới đưa con và em Sa về ." Du Quang Minh Hàn Kim Nguyệt một cái, dịu dàng giải thích.

Hàn Kim Nguyệt chồng với ánh mắt ơn, gật đầu lia lịa: " thế, đưa các con sang nhà các chơi."

Đứng bên cạnh, Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú cạn lời. Rõ ràng là của Du Quang Minh, mà đến giờ Hàn Kim Nguyệt còn cảm kích vì giúp dối mặt con cái?

Ơ! Mà khoan , mấy đứa nhỏ nhà Hàn Kim Nguyệt tên là gì nhỉ?

"Tiểu Nguyệt, tên thật của Tiểu Hải và Sa Sa là gì thế?" Thường ngày thư Hàn Kim Nguyệt gọi tên ở nhà, Tô Tú Tú thực sự đại danh của tụi nhỏ.

"Du Bách Hải, Du Bách Sa, đứa nhỏ nhất là Du Bách Nghiên. Chị quên , hồi đặt tên cho Thạch Đầu, em con của em sẽ lấy chữ lót theo Bách Niên mà. Lúc đó định mấy chữ luôn , nào là Hải, Sa, Nghiên..." Nhắc đến chuyện , mắt Hàn Kim Nguyệt cong tít, .

Tô Tú Tú bừng tỉnh đại ngộ. chuyện đó thật, ngờ Hàn Kim Nguyệt thế thật.

"Chị cứ tưởng em đùa thôi. Thôi muộn , chúng mau về thôi, trưa nay ăn ở nhà, tối chị đưa các cháu ăn vịt . Khó khăn lắm mới lên kinh thành một chuyến, ăn cho chứ. Rồi sáng mai dậy sớm, mợ sẽ đưa các con xem kéo cờ ở quảng trường, đồng ý ?" Tô Tú Tú hề ác cảm với mấy đứa trẻ.

Người lớn là lớn, trẻ con là trẻ con, thể đ.á.n.h đồng một.

"Oa, cảm ơn mợ ạ!" Hai đứa trẻ đồng thanh reo lên.

Hai dẫn theo trẻ con và hành lý về tứ hợp viện. Các bà hàng xóm vẫn tản , thấy họ về liền vây quanh xem mặt các cháu.

"Chao ôi, thằng lớn giống Tiểu Nguyệt quá, cứ như đúc từ một khuôn với nó hồi nhỏ ." Bà Kim nhéo nhéo cái má phúng phính của Bách Hải, .

"Đây là con gái thứ hai ?" Bà Kim Sa Sa Du Quang Minh, "Con bé giống bố nó quá, con gái giống cha là giàu sang, lo thiếu ăn nhé."

"Giống Quang Minh nhiều hơn thật, nhưng đôi lông mày giống Kim Dương đấy, kỹ mà xem." Bà Mã ghé sát quan sát nhận xét.

Mọi , quả nhiên là , đôi mày vài phần khí chất của Hàn Kim Dương. Cháu ngoại giống cũng là chuyện thường tình.

"Giống , giống quan to." Bà Lý tiếp lời.

Ngày xưa câu chỉ dùng cho con trai, giờ nam nữ bình đẳng, cán bộ nữ đầy rẫy, lời bà Lý cũng sai.

Tô Tú Tú : "Thế thì cháu đối với đứa cháu gái mới , còn nhờ cậy nó để hưởng phúc."

Mọi ha hả, trêu chọc thêm vài câu. Bà Mã giục họ mau nhà nghỉ ngơi, đường xa vất vả lớn chịu chứ trẻ con thì .

Phòng của Tiểu Nguyệt vốn chuyển lên tầng hai, nhưng xét thấy cô đông con, họ sắp xếp cho ở gian phía của tầng một. Một là để trẻ con leo cầu thang nguy hiểm, hai là phòng giường lò (kháng), cả nhà năm chung một giường vẫn đủ.

"Mọi cứ nghỉ , để chị dọn dẹp phòng một chút." Tô Tú Tú bảo Hàn Kim Dương tiếp khách, còn thì dọn phòng.

Căn phòng ở tầng một, mỗi lau dọn nhà cửa, Hàn Kim Dương hoặc Tô Tú Tú đều tiện tay quét dọn luôn nên bẩn lắm, chỉ cần lau sơ qua là sạch. Trong tủ sẵn chăn đệm phơi nắng cách đây mấy ngày. Tô Tú Tú trải đệm, phủ ga giường, lấy thêm hai chiếc chăn là xong xuôi.

Khi Tô Tú Tú trở , thấy mấy họ im gì, hai đứa trẻ khép nép sát bên , thi thoảng Hàn Kim Dương với vẻ sợ hãi.

hỏi: "Tiểu Hải, Sa Sa, hai con đói đúng ? Mợ nấu mì cho hai con ăn nhé."

Hai đứa trẻ , ánh mắt đầy khao khát.

Hàn Kim Nguyệt gian bếp quen thuộc, mỉm : "Dạ, phiền chị dâu quá ạ."

Giờ trở về cô là khách, dù quen thuộc đến mấy thì chị dâu lên tiếng, cô cũng thể tự tiện mở tủ lấy đồ nấu nướng như ngày xưa.

Tô Tú Tú thấy hai đứa trẻ cứ nuốt nước miếng, tụi nhỏ đói liền bưng một đĩa bánh điểm tâm cho chúng ăn lót , với Hàn Kim Dương: "Anh cứ đó gì, pha chứ, pha cho hai đứa nhỏ hai ly sữa mạch nha nữa."

Nghe , Hàn Kim Dương mới dậy. Du Quang Minh bên cạnh vội xua tay: "Không cần , cần , chúng em khát."

Hàn Kim Dương liếc một cái. Pha cho á? Nằm mơ .

Hàn Kim Dương chỉ pha hai ly sữa mạch nha cho hai đứa nhỏ, giọng điệu với chúng cũng dịu dàng hơn hẳn: "Đừng chỉ ăn bánh , khô lắm, uống chút sữa mạch nha cho nhuận họng. Mà cũng đừng ăn nhiều quá, lát nữa ăn hết mì."

Trẻ con là sinh vật nhạy cảm, chúng nhận bác trông thì dữ dằn thế thôi chứ thực với , thế là hết sợ ngay.

"Cảm ơn bác cả, chúng con ạ." Bách Hải lớn hơn nên mặt em trả lời.

Hàn Kim Dương gật đầu, chỉ tay đĩa bánh ý bảo cứ ăn tiếp .

Du Quang Minh thấy vợ rót cho và vợ thì chút gượng gạo. thôi, vợ đối xử với con cái là may , chắc sẽ ép Tiểu Nguyệt ly hôn với .

Khách xa đến nhà, dù mấy chào đón nhưng vẫn tròn đạo đãi khách, nên Tô Tú Tú cũng nấu mì cho cả Du Quang Minh và Hàn Kim Nguyệt.

"Cảm ơn chị dâu." Cả hai nhận bát mì, khách sáo cảm ơn.

Hàn Kim Dương thấy liền dậy: "Cơ quan chút việc, đây, trưa về sớm."

"Anh rể việc cứ ạ, chúng em ." Du Quang Minh vội buông đũa lên .

Hàn Kim Dương liếc một cái, dặn dò hai đứa nhỏ một câu thẳng.

Anh ghé qua xưởng may , báo cho Hàn Kim Vũ vợ chồng Tiểu Nguyệt đang ở chỗ , trưa dẫn Ngô Tĩnh Thu và con sang tứ hợp viện ăn cơm, tối thì ăn vịt .

"Còn mời chúng nó ăn vịt nữa á?" Hàn Kim Vũ thấy họ xứng, đúng hơn là Du Quang Minh xứng.

"Tú Tú đấy, mấy đứa nhỏ khó khăn lắm mới lên kinh thành một , đưa chúng ăn vịt cho . Vợ chồng Tiểu Nguyệt là ké thôi. , sáng mai đưa tụi nhỏ xem kéo cờ, chú thím ?" Hàn Kim Dương vẫn xe đạp chứ xuống.

"Đi chứ, chị dâu đúng, trẻ con là trẻ con. Dù chúng cũng là cháu , hiếm khi đây, như em đưa chúng ăn chơi cho đó đây." Hàn Kim Vũ gật đầu .

Chương 333: Đời nào quản đời nấy

Sau khi ăn vịt , xem kéo cờ, leo Vạn Lý Trường Thành và mua sắm đủ thứ đồ cho ba đứa trẻ, ba ngày , Hàn Kim Nguyệt bế con, Du Quang Minh xách túi lớn túi nhỏ, dẫn theo hai đứa lớn lên tàu trở về.

"Tú Tú, Tiểu Nguyệt về ? Chao ôi, hiếm khi mới đây, chơi thêm ít lâu?" Bà Mã thấy vợ chồng Tô Tú Tú về liền tiến hỏi thăm.

"Quang Minh chỉ xin nghỉ sáu ngày thôi, về về cũng mất hơn hai ngày . Không , thời gian chơi." Tô Tú Tú đáp.

Bà Mã gật đầu, quanh một hồi kéo Tô Tú Tú sang một góc nhỏ giọng hỏi: "Này Tú Tú, con bé Tiểu Nguyệt sống thực sự ? Bác thấy nó già bao nhiêu, bảo nó hơn cháu mười tuổi bác cũng tin đấy."

"Tiểu Nguyệt bảo nó sống lắm ạ. Chắc là do sinh liền ba đứa con thôi bác thấy ? Càng sinh nhiều thì càng nhanh già. Cháu mới sinh mỗi Thạch Đầu, vả tạng cháu cũng trẻ lâu hơn." Tô Tú Tú mỉm , giữ thể diện cho em chồng.

Bà Mã ngẫm thấy cũng đúng, thể lấy Tú Tú chuẩn . Tú Tú da trắng xinh , cứ như sinh con bao giờ, bảo cô mới ngoài hai mươi cũng tin.

Tô Tú Tú bước qua cổng Thùy Hoa thì suýt đụng Khương Lệ Anh.

Khương Lệ Anh là kỹ thuật viên của bộ phận kỹ thuật nhà máy thép, từng quan hệ mập mờ với Du Quang Minh. Sau lấy một kỹ thuật viên cùng bộ phận và phân cho gian nhà chính mà Diệp Hiểu Hồng từng ở cùng gian phòng bên cạnh.

Vì Hàn Kim Nguyệt lấy Du Quang Minh nên Khương Lệ Anh nhà họ Hàn mấy thuận mắt, hai nhà gần như qua , gặp chỉ gật đầu một cái.

Lần cũng , Tô Tú Tú gật đầu với Khương Lệ Anh định luôn, ngờ cô gọi: "Chị dâu nhà họ Hàn, cô em chồng của chị về ?"

Trong tứ hợp viện, lớn tuổi thường gọi thẳng tên Tô Tú Tú, cùng lứa thì gọi là chị dâu Tô hoặc chị Tú, nên khi Khương Lệ Anh gọi "Chị dâu nhà họ Hàn", Tô Tú Tú nhất thời phản ứng kịp.

"Chị dâu nhà họ Hàn ơi?" Khương Lệ Anh gọi nữa, tưởng Tô Tú Tú kiêu kỳ nên trong lòng chút khó chịu.

"Cô gọi ?" Tô Tú Tú ngẩn : "Mọi gọi là chị dâu Tô hoặc chị Tú, chị Tú Tú, cô đột nhiên gọi thế kịp phản ứng."

Khương Lệ Anh bừng tỉnh: "Xin nhé, gọi là chị dâu Tô . Tiểu Nguyệt về ?"

Tô Tú Tú thở dài: "Lên tàu cô ạ. Khổ thế đấy, hồi xưa bảo đừng lấy chồng xa mà , giờ gặp một cũng khó."

Khương Lệ Anh thẩn : "Phải đấy, lấy chồng xa về nhà đẻ một chuyến dễ."

Tô Tú Tú thấy cô gì nữa thì dắt xe về nhà. Hôm nay cô xin nghỉ buổi chiều để dọn dẹp nhà cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-245.html.]

Có lẽ hôm nay đen đủi, lúc nãy về suýt đụng Khương Lệ Anh, giờ định ngoài suýt đụng trúng Triệu Như Ý.

Nói thật, thấy Triệu Như Ý, Tô Tú Tú cũng sững sờ. Cô tiều tụy thấy rõ, già hơn mười tuổi, đặc biệt là đôi mắt như một đầm nước đọng, còn chút sức sống nào.

"Xin ." Triệu Như Ý gật đầu với Tô Tú Tú một cái vội vã về phía sân .

Tô Tú Tú thì thấy bà góa Vương đang lườm nguýt Triệu Như Ý, hình như còn lẩm bẩm c.h.ử.i gì đó. Triệu Như Ý vẻ mặt tê dại, phản ứng gì. Bà góa Vương định tiếp thì Chu Bình An lôi nhà.

Tô Tú Tú lắc đầu ngán ngẩm, nhà họ Triệu ở sân thế ? Một gia đình hùng vẻ vang mà giờ mang danh tiếng xa, đúng là thế sự khó lường.

"Tú Tú, Tiểu Nguyệt về ?" Bà Lý đang giặt đồ, thấy Tô Tú Tú dắt xe liền hỏi.

 

"Hửm, về đây, ôi, bác đang giặt đồ nhỏ , Nhị Nha tin vui ?" Tô Tú Tú về phía Vương Nhị Nha đang nhặt rau cửa nhà, hỏi.

Bác gái Lý mặt mày rạng rỡ : "Được ba tháng , vẫn cảm ơn cháu giúp mua bộ quần áo thu đông , chất lượng thật sự , mềm mại lắm, bác sửa thành hai bộ đồ nhỏ, hai cái áo ghi lê với mấy cái mũ nữa."

Bác gái Lý từ lâu đây nhờ Tô Tú Tú mua giúp hàng , khi Tô Tú Tú giúp Hạ Bảo Lan và Vương Mỹ Quyên mua áo khoác xong, mới giúp bác gái Lý mua một bộ quần áo thu đông.

Cứ ngỡ bà sẽ đằng chân lân đằng đầu mà yêu cầu mua áo khoác áo bông, ngờ mấy năm tiếp theo, bà hề mở miệng nào nữa, mãi đến năm nay khi Lý Nhị Bình kết hôn, bà mới tìm tới Tô Tú Tú mua thêm một bộ quần áo thu đông, là để đồ nhỏ cho đứa trẻ.

"Tay bác khéo thật đấy." Tô Tú Tú giơ tay xem đồng hồ, "Ái chà, thời gian còn sớm nữa, cháu mau ch.óng đây, cháu nhé, đợi tan chuyện ."

"Đi mau , kẻo muộn ." Bác gái Lý xua tay, vui vẻ .

Bác gái Lý giặt quần áo xong nhà, Vương Nhị Nha ghé sát nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, con thấy chị dâu nhà họ Hàn cũng dễ chuyện mà, hỏi chị mua thêm một bộ nữa? Loại vải đó ở bên ngoài mua ."

Bác gái Lý liếc bụng Vương Nhị Nha, ôn tồn : "Con đấy, vẫn còn trẻ quá, Tú Tú mặt mũi non nớt, tưởng là dễ chuyện đúng ? Đó là do con hiểu con bé thôi.

Con tính cách của bác gái Trương chứ? Bị Tú Tú dạy dỗ cho mấy , giờ thấy Tú Tú là đầu thẳng, còn cả thím Lý hàng xóm cạnh nhà Tú Tú nữa, đó là đàn bà đanh đá tiếng, thấy Tú Tú cũng dám nhe răng trợn mắt .

Vợ của Hàn Kim Dương , cũng coi như chút hiểu , là một ân oán phân minh, giữa hàng xóm láng giềng với , con thì con bé cũng , thể giúp sẽ giúp, nhưng nếu con đằng chân lân đằng đầu, con bé sẽ nể mặt con .

Cho nên mà, chỉ tìm con bé mua quần áo một đó, đều tìm nữa, đợi đến khi con và Nhị Bình kết hôn, nghĩ chuẩn cho con của hai đứa vài bộ quần áo mới tìm con bé, con xem, con bé liền đồng ý ngay, nhưng nếu hỏi thêm nữa, thì là quá đáng , quan hệ giữa hai nhà chúng đến mức đó."

Vương Nhị Nha hiểu gật đầu, "Con , con nhất định sẽ tự ý mở miệng với chị dâu nhà họ Hàn ạ."

Bác gái Lý hài lòng gật đầu, bà ưng ý cô con dâu , chăm chỉ, hiểu chuyện, lời, đặc biệt là bây giờ còn đang m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục nhà họ Lý bọn họ.

Còn về phần là trai gái, dù cũng là con đầu lòng, cháu trai cháu gái đều quan trọng, bà cũng giống như đàn bà họ Lý ở viện .

Tô Tú Tú đến xưởng may, cổng xưởng Quách Linh đang đợi gọi .

"Chị dâu hai, tìm em chuyện gì mà đây đợi thế?" Tô Tú Tú buồn hỏi.

Sắc mặt Quách Linh lắm, ghé sát Tô Tú Tú nhỏ giọng : "Bà nội lúc nhặt rau ngã một cú, giờ đang ở bệnh viện, hai em qua đó , bảo chị với em một tiếng, mai qua đó thăm một chút, tránh để điều tiếng ."

Nghe , Tô Tú Tú vội vàng hỏi: "Nghiêm trọng lắm ạ?"

"Có lẽ đều xuống giường ." Quách Linh quan hệ của Tô Tú Tú và nhà họ Tô , nên tiếp: "Ý của chồng chị là, chị và Nhị Cường một về nhà chăm sóc."

Tô Tú Tú nhíu mày, "Bác gái cả của em thế ? Bác nghĩ cái gì ? Đời nào quản đời nấy, ông bà nội thì do các bác với bố em quản, cũng đến lượt các chị, huống hồ các chị còn , mà về ?"

Chương 334: Hai em lang bái vi gian

Buổi chiều, Tô Tú Tú với chị Na một tiếng xin về sớm nửa tiếng.

Về đến nhà , cô lật tìm trong tủ, còn hai cân vải khô, ba cân đường đỏ và một hộp mạch nha.

Tô Tú Tú suy nghĩ một chút, lấy hai cân vải khô và hai cân đường đỏ, đối với một cô cháu gái lấy chồng mà , như .

Cô cũng quần áo, với bác gái Mã một tiếng, nhờ Thạch Đầu ăn cơm tối ở nhà bác, cứ thế đến xưởng mộc tìm Hàn Kim Dương.

"Bà nội em ngã ? Nghiêm trọng lắm ?" Sở dĩ là câu hỏi, vì Hàn Kim Dương thấy vải khô và đường đỏ giỏ xe của Tô Tú Tú.

Nếu nghiêm trọng, Tô Tú Tú chắc chắn chỉ xách theo một cân đường đỏ thôi.

"Nghe chị dâu hai nghiêm trọng, thể liệt, bác gái cả của em cũng thật thú vị, bảo hai hoặc chị dâu hai của em về một , họ đều công việc, còn hai đứa nhỏ, mà về , hơn nữa bà nội em cả con trai lẫn con gái, kiểu gì cũng đến lượt cháu trai và cháu dâu chăm sóc." Tô Tú Tú nhịn mà than phiền với Hàn Kim Dương.

Hàn Kim Dương nhíu mày, "Bác gái cả của em thật sự ? Chắc là đến mức đó chứ?"

Tô Tú Tú liền : "Nói thì chắc chắn là , nhưng mà, lẽ thật sự hai chị dâu hai em về , ước chừng là tiền thôi."

Khi Tô Vĩnh Cường và Quách Linh kết hôn thỏa thuận với gia đình , mỗi tháng đưa cho nhà năm đồng, bao nhiêu năm nay thiếu tháng nào, nhưng khi Tô Vĩnh Cường thăng chức tăng lương, bác gái cả ám chỉ mấy tăng thêm tiền, Tô Vĩnh Cường đều giả vờ như hiểu.

Nếu Tô Vĩnh Cường thật sự là con trai độc nhất của họ, cho thì cũng cho thôi, bác trai bác gái ở quê tiêu tốn bao nhiêu tiền, sớm muộn gì cũng sẽ trả cho họ, nhưng Tô Vĩnh Cường con ruột của họ, đặc biệt là khi Tô Yến Yến sinh hai đứa con trai đăng ký hộ khẩu ở thôn Lâm Khê, thái độ của Tô Hồng Binh và bác gái đối với Tô Vĩnh Cường sự đổi trời vực.

"Thế cũng lý, đời nào quản đời nấy, bác gái cả nên mở miệng như , bác trai cả suy nghĩ gì, ây, hai em thật sự quá khó khăn ." Tô Tú Tú khẽ thở dài.

Một con trai thông minh hiếu thảo như , giỏi hơn Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng bao nhiêu , bố đem cho bác cả con nuôi, vốn dĩ cũng chẳng , kết quả là Tô Yến Yến rước rể nhưng còn hơn cả rước rể, hai đứa con trai sinh chỉ mang họ Tô, mà hộ khẩu còn ở nhà họ Tô, Tô Vĩnh Cường chẳng là khó xử .

"Yên tâm , Nhị Cường chắc chắn tự tính toán, đến lúc đó em đừng lên tiếng , tránh hỏng kế hoạch của ." Hàn Kim Dương an ủi.

Tô Tú Tú gật đầu, "Em mà, em chỉ là thấy thương hai thôi."

Trong lúc chuyện, hai đến bệnh viện nhân dân, hỏi y tá xong liền tìm phòng bệnh nơi bà nội Tô đang , cửa thấy tiếng bác gái Tô ở bên trong.

Ý tứ đại khái là gia đình khó khăn, Tô Hồng Binh xuống ruộng kiếm cơm, bà việc trông hai đứa nhỏ, tóm là đưa tiền cũng tác dụng, nhất định giúp đỡ, nếu bà bận xuể.

Tiếp theo là giọng của Vương Ái Hương, bà cũng đang kể khổ, Tô Vĩnh Kiện thể sinh con, bản đến giờ vẫn cháu trai, Tô Vĩnh Thắng vẫn ở quê về, đứa con duy nhất tiền đồ của cướp mất, khổ, gả cho Tô Hồng Quân một đàn ông chỉ lời bố chị cả mà thương vợ.

Vừa nhắc đến Tô Vĩnh Cường, khí thế của bác gái Tô cũng còn đủ mạnh nữa, bà bây giờ tuy hai đứa cháu trai do Tô Yến Yến sinh , nhưng một con trai giỏi giang hiếu thảo như Tô Vĩnh Cường, bà chắc chắn sẽ trả .

"Được , đừng cãi nữa, thấy hổ ." Tô Hồng Binh lườm hai phụ nữ một cái, sang Tô Hồng Quân, "Mẹ lẽ đều giường, sức khỏe của bố cũng , và chị dâu chú ruộng, còn chăm sóc hai đứa nhỏ, các chú nếu thể giúp một tay thì giúp một tay?"

"Không , lúc , Nhị Cường cho các con nuôi, việc phụng dưỡng già yếu thuộc về các , đây? Các nuốt lời ? Thế thì , chúng cùng phụng dưỡng, trả Nhị Cường cho chúng ." Vương Ái Hương đợi Tô Hồng Quân mở miệng, lập tức ngay.

Tô Hồng Quân nhíu mày, định đó là , phụng dưỡng bà là lẽ đương nhiên, kịp há miệng, bên tai thấy Vương Ái Hương nhỏ giọng lẩm bẩm, "Lai Hạc."

"Anh cả, lúc , Nhị Cường cho các con nuôi, phụng dưỡng các đến lúc lâm chung, đó chính và chị dâu , việc phụng dưỡng bố thuộc về các , lễ tết thì tùy tâm ý của chúng em, lúc đó còn gọi cả Bí thư chi bộ thôn và các bậc cha chú chứng, giấy trắng mực đen rõ ràng, những năm qua, tháng nào em cũng đưa tiền cho bố , bao lì xì năm mới cũng từng thiếu, bây giờ xuống giường nữa, và chị dâu định nuốt lời ?" Tô Hồng Quân vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

Vương Ái Hương kéo kéo vạt áo Tô Hồng Quân, so với đứa cháu đích tôn thì việc phụng dưỡng cũng chẳng là gì, cùng lắm là thuê chăm sóc bà cụ, bọn họ bỏ tiền .

Tô Hồng Binh kinh ngạc Tô Hồng Quân, chút ngờ tới em trai vốn luôn hiếu thảo với bố thể những lời như .

Ngay đó, ông nghĩ đến việc Tô Vĩnh Kiện thể sinh con, Tô Vĩnh Thắng khi xuống nông thôn vẫn luôn kết hôn, về , cho nên nhà thứ hai cháu trai, cũng đang đối mặt với việc tuyệt tự giống như ông lúc , thì tâm trạng của Tô Hồng Quân, ông thể hiểu .

Chú đòi đứa con trai Tô Vĩnh Cường , tiền đồ hiếu thảo, còn ngay một đứa cháu đích tôn, còn việc phụng dưỡng, bản chú vốn tháng nào cũng đưa tiền, lấy tiền đó thuê chăm sóc bà cụ, thiếu gì sẵn lòng.

Tô Hồng Binh nhíu mày, thở dài: "Hồng Quân, chú xem chú kìa, chỉ hỏi thôi, chuyện lúc , thể lật lọng ."

Vương Ái Hương há miệng định gì đó, Tô Hồng Quân ngăn .

Đã giấy cam kết mặt Bí thư chi bộ và các cha chú, đổi là đổi , trừ khi cả nhất định bắt bọn họ phụng dưỡng.

Lúc là lễ tết tùy tâm ý , , ông tìm cho Vĩnh Thắng một công việc, cần hơn một nghìn đồng, tiêu tiền xong, tiền đưa về nhà hàng tháng sẽ đưa nổi nữa, lễ tết mang một cân thịt hoặc một cân đường cũng tệ .

Bà cụ liệt , ông cụ hút t.h.u.ố.c uống rượu còn uống t.h.u.ố.c, thêm hai đứa cháu trai nuôi, sự tiếp tế của ông , ngày tháng của nhà cả sẽ dễ dàng, lúc đó sẽ nghĩ đến việc bắt ông chia sẻ gánh nặng phụng dưỡng, ông thể đề nghị đòi Vĩnh Cường.

Còn về phần Tô Vĩnh Cường trợ cấp , chỉ cần ngốc thì sẽ bỏ tiền bỏ sức .

Cũng nhờ Tô Lệ Lệ sinh hai đứa con trai đăng ký ở nhà họ Tô cũ, khiến Vĩnh Cường và nhà bác cả ly tâm, nếu Tô Hồng Quân cũng dám đảm bảo Tô Vĩnh Cường bằng lòng về nhà thứ hai.

Tô Tú Tú ngoài cửa nổi nữa, cái gì mà cho con nuôi, lật lọng, trả , bọn họ đều coi hai như một món đồ, dường như bọn họ cái gì thì chính là cái đó .

Tô Tú Tú tức giận đẩy cửa bước , lạnh : "Một bên thì con trai phụng dưỡng đến lúc lâm chung, kết quả đồng ý cho con gái rước rể, một bên thì dùng con trai đổi lấy điều kiện phụng dưỡng, kết quả phát hiện đứa con tiền đồ hiếu thảo, quan trọng là còn cháu trai, nên đòi về, các đúng là em ruột thịt, ai nấy đều tính toán khắp nơi, miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, thật là những kẻ tiểu nhân hèn hạ khiến buồn nôn."

Chương 335: Đã lâu thấy cạn lời như

Loading...