Hai cùng khỏi cửa đá, khôi phục cánh cửa như cũ. Thanh Yến đưa cô khỏi thác nước. Đứng vững vàng, Khương Bội Dao hỏi Thanh Yến: "Ngươi còn đồ gì mang theo ? Nếu thì chúng rời khỏi đây thôi."
Thanh Yến lắc đầu, thầm nghĩ còn mang đồ gì nữa, đồ đạc con nhóc thối nhà ngươi vơ vét sạch sành sanh . May mà đó chỉ là một phần nhỏ, nếu chắc xót đứt ruột mất. Xem lời đồn rồng tham tài, giữ của và thích vàng là thật.
Hai , Khương Bội Dao dặn dò Thanh Yến: "Ra ngoài, mặt khác, cứ nhận là trai nhé, năm nay 18 tuổi, cũng sống ở Khương gia ao. Tuyệt đối đừng là rồng, cũng đừng dùng phép thuật. Bây giờ bên ngoài đang phong trào 'Phá Tứ Cựu', cấm mê tín dị đoan. Anh mà bắt là cứu đấy."
Chuyện quái quỷ gì thế , thế giới quá huyền huyễn ! Thế mà rồng thật, còn sờ sờ xuất hiện ngay mặt cô. Từ lúc đến thời đại , cô đúng là mở mang tầm mắt. Lại nghĩ đến Cục 749 ở thời hiện đại, bên đó rồng nhỉ.
"Con nhóc thối, ngươi dám chiếm tiện nghi của ? Ta ngang hàng với tổ tông nhà ngươi, thế mà ngươi bắt em gái ngươi?" Thanh Yến tức tối .
"Chỉ là danh nghĩa thôi, danh nghĩa thôi mà! Nếu thì gọi là gì? Tổ tông ? Người chẳng tưởng tâm thần." Khương Bội Dao cạn lời Thanh Yến.
Thanh Yến mặt , thèm để ý đến cô.
Đột nhiên nhớ điều gì, Khương Bội Dao lên tiếng: "Bộ quần áo của , mau . Lát nữa thấy khó giải thích."
Thanh Yến dùng phép thuật biến một bộ quần áo thịnh hành ở thời đại , thu gọn mái tóc dài . Cả trông vô cùng thanh tao, thoát tục.
Khương Bội Dao với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Có phép thuật thích thật đấy, biến thế nào thì biến. Thấy tóc cũng ngắn , cô liền hỏi: "Tóc cũng ngắn thế, cắt ?"
"Không cắt, giấu ." Thanh Yến dứt lời thì thấy tiếng đ.á.n.h cách đó xa. Khương Bội Dao kéo Thanh Yến chạy về hướng đó.
Hai nấp bụi gai, cảnh đ.á.n.h phía . Nhìn một lúc mới hiểu là ba nhóm đang choảng vì tranh giành kho báu.
Vừa đến kho báu, dây thần kinh trong đầu Khương Bội Dao như đứt phựt. Đến nước thì còn gì hiểu nữa, bọn chúng chính là tay sai do kẻ màn phái tới. Hóa bọn chúng nhiều thông tin như , thậm chí còn tìm đến tận đây. May mà hôm nay cô tìm thấy , nhỡ để bọn chúng mèo mù vớ cá rán, cô kêu ai bây giờ.
Thực Khương Bội Dao lo lắng thừa. Thanh Yến bù , nhận lời giúp bạn cũ trông coi thì thể khoanh tay .
Khương Bội Dao kéo tay áo Thanh Yến, nhỏ giọng hỏi: "Anh thể đ.á.n.h ngất trói bọn chúng ? chuyện hỏi chúng."
Thanh Yến gật đầu. Chỉ thấy khẽ nhấc ngón tay, ba nhóm lượt ngất lịm. Thấy bọn chúng ngất, Khương Bội Dao dậy, lấy dây thừng từ Không Gian , trói tất cả thành một xâu.
Thanh Yến bước tới hỏi: "Trói bọn chúng gì? Có thù oán với cô ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-57.html.]
"Đâu chỉ là thù oán, đó là mối thù đội trời chung! Bọn chúng hại c.h.ế.t cả nhà họ Khương, còn dòm ngó kho báu nhà họ Khương, còn dồn chỗ c.h.ế.t nữa." Khương Bội Dao hận thù .
Thanh Yến thấy chuyện g.i.ế.c cướp của, ánh mắt lập tức lạnh lẽo. Hắn dùng Sưu hồn thuật lên từng tên một, lấy những thông tin hữu ích mới dừng tay.
Hắn sang với Khương Bội Dao: "Cô gì về nhà họ Hàn, nhà họ Cố và nhà họ Tần ở Thủ đô?" Những kẻ chính là do ba nhà đó phái tới.
Khương Bội Dao lắc đầu: "Chưa bao giờ. Sao bọn họ chuyện kho báu? Chuyện đáng lẽ chỉ gia chủ nhà họ Khương mới chứ?" Khương Bội Dao tỏ vẻ nghi hoặc.
"Cô còn thì . Cứ về điều tra . Đám tính đây?" Thanh Yến hỏi Khương Bội Dao.
"Vứt ở đây , sống c.h.ế.t mặc bay." Khương Bội Dao tiến lên cởi trói cho bọn chúng. Cô cảm thấy đúng là chuyện thừa thãi. Có Thanh Yến - cái "ngoại quải" (h.a.c.k) ở đây thì còn trói gì nữa. Cái "ngoại quải" dùng sướng thật, chẳng tốn một binh một mà cái gì cũng , còn tiết kiệm thời gian.
Hai tiếp tục về phía . Khi sắp đến rừng hạt dẻ, cô lấy gùi và bao tải , bảo Thanh Yến cùng nhặt hạt dẻ.
Lúc hai đến nơi, nhóm Liễu Vân Xuyên thế mà vẫn về. Trời đất, hơn 7 giờ tối mà về, sợ nguy hiểm .
Mọi thấy Khương Bội Dao , thế mà còn dẫn theo một . Khi tiến gần, rõ dung mạo của Thanh Yến, ai nấy đều sững sờ. Trên đời đến thế!
"Dao Dao, ai đây? Sao hai cùng ." Tề Uyển tò mò hai .
"À , đây là trai , Thanh Yến. Sau sẽ sống ở làng, ở cùng với chúng ." Vừa là trai, mấy cô gái chút thất vọng, còn Liễu Vân Xuyên thì thở phào nhẹ nhõm.
"Hôm nay cô về muộn thế, đường việc gì chậm trễ ?" Liễu Vân Xuyên quan tâm hỏi.
"Không gì, chỉ là đón trai nên muộn. mà muộn thế vẫn còn ở đây nhặt hạt dẻ, sợ nguy hiểm ? Với mấy mới học võ mấy ngày mà to gan thế." Khương Bội Dao trách móc.
"Bọn cũng đang định về đây. Ngày mai nghỉ nên định nhặt thêm một lúc, cô đến thì chúng cùng về." Liễu Vân Xuyên giải thích. Bốn đuối lý nên dám hé răng.
"Thôi , vẫn chú ý đấy. Ở đây chỉ Khương Lực, Khương Diên, và Thanh Thụ là chút võ vẽ, bốn là gà mờ. Đây là núi sâu, buổi tối an . Nhỡ xảy chuyện gì ngoài ý , khi lo liệu xuể ." Khương Bội Dao phân tích lợi hại.
Liễu Vân Xuyên liên tục gật đầu. Mọi cùng đổ đầy hạt dẻ gùi và bao tải của Khương Bội Dao mới kéo xe đẩy xuống núi.