Mãi cho đến đêm ngày cưới, mấy bạn rủ cô ngoài chơi, là đêm độc cuối cùng, tổ chức một bữa tiệc độc .
Vốn dĩ cô định , nhưng chịu nổi sự oanh tạc của bạn bè, đành dặn dò bố nuôi một tiếng khỏi nhà.
Hơn 12 giờ đêm mới về đến nhà, rửa mặt đ.á.n.h răng xong lên giường, cảm giác mới ngủ bao lâu thì trong phòng vang lên tiếng gõ cửa.
“Dao Dao, dậy thôi con, đội ngũ trang điểm đến .”
Giọng Tiếu Vân từ bên ngoài vọng . Khương Bội Dao mơ màng cầm điện thoại lên xem.
Bây giờ mới 5 giờ, ơi, trang điểm sớm thế ? Thế cũng sớm quá .
cô vẫn dậy, vọng ngoài: “Con , con dậy ngay đây.”
“Được, xuống nhà đợi con nhé.” Tiếu Vân xong liền xuống lầu, dặn dò mấy chuyên viên trang điểm đợi một lát.
Khương Bội Dao ngẩn ngơ thêm vài phút mới xuống giường phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng. Rửa mặt xong, đôi mắt vẫn còn lờ đờ trong gương.
Cô rót một cốc Linh Tuyền Thủy trong Không Gian, ôm cốc uống ực một .
Cả lập tức tỉnh táo, sự mệt mỏi do thức khuya tối qua cũng tan biến hết. Cô khỏi cảm thán sự kỳ diệu của Linh Tuyền Thủy cấp cuối cùng.
Sắp đạt đến trình độ cải t.ử sinh , thật sự là yêu quá mất. Đây là kiếp bao nhiêu việc mà kiếp mới cơ duyên lớn thế .
Ngồi bàn trang điểm, bôi qua loa chút nước hoa hồng và kem dưỡng, cô liền mở cửa xuống lầu.
Thấy cô xuống lầu, Tiếu Vân liền bảo Trương Mẹ bưng bát cháo chuẩn sẵn lên.
“Dao Dao, con ăn chút gì lót . Hôm nay sẽ khá rườm rà, ăn thì đến khi nào mới ăn .”
Khương Bội Dao mới ngủ dậy thực nuốt trôi, nhưng nghĩ đến quy trình của hôn lễ, cô vẫn quyết định ăn một chút.
Vì thế cô đưa tay nhận lấy bát cháo từ tay Trương Mẹ: “Cảm ơn , cảm ơn Trương Mẹ.”
“Con xem con kìa, mấy thứ cho con là việc nên .”
Tiếu Vân nghĩ đến việc lát nữa con gái sẽ xuất giá, trong lòng dâng lên cảm giác bịn rịn nỡ.
Khương Bội Dao đang uống cháo nên chú ý đến sự khác thường của Tiếu Vân. Tiếu Vân liền xoay chỗ khác phụ giúp, bà sợ thêm lúc nữa nước mắt rơi xuống.
Khương Bội Dao uống cháo xong, liền một đám chuyên viên trang điểm vây quanh xoay mòng mòng hơn hai tiếng đồng hồ.
Vừa xong váy cưới, bên ngoài truyền đến tiếng xe dừng. Lúc , giọng của cô bạn Hoàng Đào Đào vang lên.
“Dao Dao, váy xong ? Chồng đến đón kìa. Lát nữa bọn tớ chặn cửa, đừng xót nhé. Không đưa phong bao lớn là bọn tớ mở cửa .”
“ thế, đúng thế.” Mấy cô phù dâu khác cũng hùa theo.
“Đến đây, đến đây. Lát nữa các tém tém chút nhé, chồng tớ thì đương nhiên tớ xót .”
Nói Khương Bội Dao xách váy bước từ phòng đồ.
Khoảnh khắc cô xuất hiện, mấy cô phù dâu trong phòng đều ngẩn ngơ. Vẫn là Hoàng Đào Đào phản ứng đầu tiên.
Trêu chọc : “Trời đất ơi, Dao Dao, chồng đúng là phúc thật đấy. Nhìn dáng vẻ hoa nhường nguyệt thẹn của , tớ mà còn rước về dinh nữa là.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-338.html.]
“Chứ còn gì nữa, hôm nay tớ xem xem là thần thánh phương nào mà thể cưa đổ đại tiểu thư họ Khương theo chủ nghĩa độc của chúng .”
Giang Tiểu Ngư cũng lên tiếng. Hai dứt lời, trong phòng đều Khương Bội Dao rộ lên.
Khương Bội Dao các cô trêu chọc đến đỏ bừng cả mặt. Vừa định phản bác vài câu thì trong phòng vang lên tiếng gõ cửa.
“Mở cửa, mở cửa , chúng đến đón cô dâu đây.”
Giọng gọi cửa của Giản An vọng .
Hoàng Đào Đào thấy giọng Giản An, sang Khương Bội Dao :
“Dao Dao, cái tên Giản An gả đến mức nào , cái giọng hớn hở của kìa.”
“Người hôm nay phù rể, đây cũng là tròn trách nhiệm của mà.”
Khương Bội Dao che miệng thầm. Hai từ nhỏ khắc khẩu, lát nữa kiểu gì cũng ầm ĩ cho xem.
Hoàng Đào Đào , đảo mắt một vòng, ranh mãnh :
“Các chị em, hôm nay chúng khó dễ đám phù rể một phen. Không thể dễ dàng mở cửa cho bọn họ , càng thể để chú rể dễ dàng rước Dao Dao .”
Mấy cô phù dâu đều gật đầu đồng tình, vô cùng tán thành ý kiến của cô nàng, bắt đầu bày binh bố trận các kiểu thử thách chặn cửa.
Khương Bội Dao giường các cô bận rộn cửa, cũng mặc kệ cho các cô loạn.
Chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên một giọng xa lạ.
“Bên trong ơi, các cô gì cứ thẳng, mở cửa là chúng phá cửa đấy nhé.”
“Chúng xem thành ý của chú rể.”
“Vậy các cô cũng hé cửa một chút chứ, cửa đóng im ỉm thế thì chú rể thể hiện thành ý kiểu gì.”
Hoàng Đào Đào đầu . Đợi những khác gật đầu, cô nàng mới hé cửa một khe nhỏ.
Đám phù rể bên ngoài thấy cửa mở, liền nhét phong bao lì xì trong như cần tiền.
Nhân cơ hội đó, mấy cũng dùng sức chen . Con gái sức yếu đọ sức mạnh của con trai, cánh cửa chẳng mấy chốc đẩy tung .
Mấy phù rể cao to lực lưỡng xông . Hoàng Đào Đào tức giận giậm chân bành bạch.
Lườm Giản An: “Giản An, cũng quá đáng lắm, chẳng nương tay gì cả.”
Giản An hì hì đáp: “Hết cách , hôm nay mang trọng trách vai mà.”
lúc hai đang đấu võ mồm, Thanh Yến tay ôm bó hoa tươi bước từ ngoài cửa.
Anh xuất hiện, Hoàng Đào Đào kinh ngạc đến mức quên cả việc cãi với Giản An.
Thầm nghĩ, Dao Dao tìm cực phẩm thế , đúng là tư dung như thiên nhân giáng thế.
Trong đầu cô nàng bất giác hiện lên câu : "Mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử thế vô song" (Trên đường như ngọc, công t.ử độc nhất vô nhị đời). Dùng để hình dung chồng của Dao Dao thì tuyệt đối sai .