“Vậy em và A Yến về Điểm thanh niên trí thức , chờ muộn chút bọn em .” Cô về Điểm thanh niên trí thức báo danh . Hôm nay là trấn , nếu tối nay về bọn họ cũng lo lắng.
“Được, hai đứa về , trông .”
Khương Bội Dao gật đầu, chào Giản An một tiếng cùng Thanh Yến thuấn di về chân núi cửa Điểm thanh niên trí thức.
Khương Bội Dao lấy đồ ăn vặt mua ở trấn hôm nay và một hộp thịt kho tàu , treo lên ghi đông xe đạp của Thanh Yến.
Cùng trở về Điểm thanh niên trí thức, sân thấy nơi nơi tối đen như mực, những khác hẳn là ăn cơm xong về phòng.
Trời lạnh ở bên ngoài cũng chẳng việc gì, dựng xe xong chuẩn xách đồ về phòng.
Trong phòng tiếng động, Liễu Vân Xuyên : “Hai về , ăn cơm ?”
Liễu Vân Xuyên tuy rằng "hai ", nhưng đôi mắt về phía Khương Bội Dao.
Thanh Yến bất động thanh sắc nghiêng , che Khương Bội Dao ở phía , chắn tầm mắt Liễu Vân Xuyên tới.
Hắn mở miệng : “Chúng ăn , thanh niên trí thức Liễu còn nghỉ ngơi?”
Liễu Vân Xuyên thấy tầm mắt chắn, ánh mắt tức khắc chút ảm đạm, chỉ là một lát liền khôi phục bình thường.
Trên mặt treo nụ nhu hòa : “Cũng đang định ngủ, chỉ là thấy trong sân tiếng động nên xem thử. Nếu việc gì thì về đây, hai cũng sớm nghỉ ngơi .”
Thanh Yến gật đầu, Liễu Vân Xuyên phòng mới kéo Khương Bội Dao về phòng .
Vào phòng, Khương Bội Dao liền khó hiểu hỏi Thanh Yến: “A Yến, chắn em gì? Lúc nãy em còn đang nghĩ nên cho chuyện trai thương đấy.”
“Tạm thời khoan hãy , tránh cho nhà lo lắng.” Nhìn Khương Bội Dao cảm xúc gì đổi, Thanh Yến thở phào nhẹ nhõm.
Dao Dao còn Liễu Vân Xuyên thích cô, chỉ coi là bạn bè. Cái tên Liễu Vân Xuyên giấu cũng kỹ thật. Nghĩ đến biểu tình của Liễu Vân Xuyên, trong mắt Thanh Yến hiện lên một tia u quang.
“Vậy nữa. Gần đây Vân Xuyên chăm sóc mấy ông bà cụ , với chuyện trai thương, sợ chịu nổi. Ông bà nội cũng lớn tuổi , chuyện chỉ thêm lo lắng, già sức khỏe cũng , vẫn là chờ Liễu Cảnh Cùng khỏe để tự tới thăm bọn họ.”
Khương Bội Dao một bên ở giường lò sắp xếp bưu kiện hôm nay lấy về, một bên trong miệng còn lải nhải.
Thanh Yến mà nhịn , một phen kéo cô , hung hăng hôn lên môi cô một cái.
“Vợ , còn để thấy tên đàn ông khác từ miệng em thốt nữa thì đêm nay em đừng hòng ngủ.”
Khương Bội Dao động tác thình lình của hoảng sợ, phản ứng đang ghen, vội vàng : “Chồng ơi, em nữa, về bao giờ nữa. Anh cùng em xem xem trong mấy cái bưu kiện gì , xem tìm dấu vết của gửi .”
Khương Bội Dao vòng tay ôm eo Thanh Yến nũng, dấu vết dời đề tài.
Thanh Yến giơ tay nhéo má cô một cái: “Không đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-305.html.]
Khương Bội Dao điên cuồng gật đầu, kéo Thanh Yến đến bên giường lò, xem xét đồ đạc trong mấy cái bưu kiện.
Hai lật xem nửa ngày cũng tìm thấy đồ vật hữu dụng nào. Trừ bỏ bức thư quan tâm trong bưu kiện của ông nội Trương gửi tới, mấy cái còn trừ đồ ăn và quần áo thì chẳng dấu vết gì khác.
Không một chút manh mối, cho dù bọn họ hiện tại Kinh Thị cũng chẳng tra gì.
Thanh Yến bộ dáng ủ rũ của Khương Bội Dao, lên tiếng an ủi: “Không Dao Dao, vội. Nếu bọn họ là ông nội sắp xếp thì sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện, chúng kiên nhẫn chờ đợi thôi.”
Khương Bội Dao ngẫm cũng đúng, hiện tại tìm khác gì mò kim đáy bể, các phương diện đều kiện , hiện tại việc cô cần là chờ những đó chủ động xuất hiện.
“Được.”
“Nhanh lên thu dọn , xong chúng về sơn cốc.”
Khương Bội Dao bỏ quần áo tủ, cái nào để lâu thì bỏ tủ giường lò, cái nào để thì thu gian mang về sơn cốc.
Thu dọn xong bảo Thanh Yến ngoài thêm mấy cục than lò, đốt cả đêm thành vấn đề, chờ ngày mai bọn họ về trong phòng vẫn ấm áp.
Chờ Thanh Yến khóa cửa phòng, hai thuấn di trở về sơn cốc. Trở sơn cốc, Khương Bội Dao vẫn luôn cảm thấy quên chuyện gì đó, nhưng nghĩ mãi , vì thế hỏi Thanh Yến: “A Yến, hôm nay chúng còn chuyện gì ?”
“Không , việc hôm nay đều thành . Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa, mau về phòng rửa mặt .”
Nói Thanh Yến kéo cô cùng phòng.
Muốn rửa mặt đ.á.n.h răng, Khương Bội Dao liền ở trong phòng lâu, trực tiếp mang theo Thanh Yến gian.
Hai tắm rửa xong bộ đồ ngủ sạch sẽ, cùng khỏi gian.
Vừa xuống giường, Khương Bội Dao nghĩ đến chuyện bí cảnh, liền tán gẫu với Thanh Yến.
“A Yến, cái bí cảnh rốt cuộc là chuyện như thế nào? Sao trong miếng ngọc bội ?”
Thanh Yến suy tư một lát : “Miếng ngọc bội vốn dĩ chính là lối bí cảnh, hẳn là cơ duyên xảo hợp rơi tay nhà họ Trương.”
“ em từng trong mấy cuốn sách dị giới bí cảnh đều là tự nhiên hình thành mà, gì khác với ngọc bội ?”
“Không gì khác cả. Cái là gian kỳ dị do thiên địa linh khí và quy tắc đan xen tạo thành, tương tự như tiểu thế giới của chúng . Cái chính là bảo bối do một cường giả để cho hậu duệ, ở Tu Tiên giới là nơi để cho t.ử tông môn rèn luyện. Bất quá bọn họ đều điểm chung chính là cơ duyên, một cái bí cảnh hoặc là kho báu, hoặc là vật thế gian hiếm .”
“Vậy bí cảnh sẽ cái gì?”
“Cụ thể , bí cảnh bốn năm trăm năm mở , dựa theo tình hình mà xem thì đồ bên trong hẳn là ít. Đến lúc đó An An thể lấy bao nhiêu thì xem tạo hóa của .”