Xem ba bốn hàng rương, Khương Bội Dao bắt đầu thấy mỏi chân. Nhìn những hàng rương dài dằng dặc phía , cô ngẩng đầu hỏi Thanh Yến:
"A Yến, thời cổ đại sính lễ đều nhiều thế ?"
"Đương nhiên , cái tùy thuộc điều kiện kinh tế nhà trai. sính lễ bao giờ cũng là chẵn, ngụ ý chuyện thành đôi."
"Vậy mấy thứ chuẩn từ bao giờ thế?" Nhiều đồ thế một chốc một lát là gom đủ .
Thanh Yến ôm Khương Bội Dao lòng, thần sắc nghiêm túc cô, ôn nhu : "Từ khoảnh khắc cưới em, bắt đầu chuẩn ."
Giờ phút , cô thật sự cảm nhận sự dụng tâm và tình yêu sâu sắc của Thanh Yến dành cho . Khương Bội Dao kiễng chân, nhẹ nhàng chạm môi lên môi Thanh Yến, ngước mắt :
"A Yến, cảm ơn vì tất cả những gì cho em. Còn nữa... em yêu !"
Thanh Yến thấy ba chữ , sợi dây lý trí trong đầu đứt phựt. Anh cúi xuống bế bổng Khương Bội Dao lên, dùng thuật thuấn di đưa cả hai về phòng ngủ. Vừa chạm lưng xuống giường, Thanh Yến cúi xuống hôn ngấu nghiến.
Khương Bội Dao dùng sức đẩy vai : "Ưm... A Yến... còn tắm rửa mà."
"Ngoan."
"Lát nữa tắm chung."
Khương Bội Dao hôn đến mức thở nổi, cứ thế thì cô nghẹt thở c.h.ế.t mất. Cô đ.á.n.h liều c.ắ.n nhẹ môi Thanh Yến.
Thanh Yến ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc cô.
Hơi thở của Khương Bội Dao chút hỗn loạn, giọng kiều mị oán trách: "Anh nhẹ chút , em thở nổi ."
Thanh Yến khẽ một tiếng: "Là , nhất định chú ý."
Anh phất tay một cái, căn phòng chìm bóng tối, bầu khí kiều diễm lan tỏa khắp nơi...
Hồi lâu , Khương Bội Dao mệt đến mức nhấc nổi cánh tay, cả mềm nhũn dựa lòng , giọng khàn vì mệt: "A Yến, tha cho em..."
Giọng đàn ông khàn khàn, nhưng vẫn cố gắng dỗ dành cô thật dịu dàng: "Bảo bối, chờ một chút nữa thôi, sắp xong ..."
Lời dứt, trong phòng vang lên những âm thanh đầy ám .
Không qua bao lâu, căn phòng rốt cuộc cũng yên tĩnh trở . Thanh Yến bật đèn ngủ, ngắm Khương Bội Dao đang mềm oặt trong lòng , cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái, mới bế cô phòng tắm.
Khương Bội Dao buồn ngủ đến mức mắt mở lên , bộ quá trình tắm rửa đều do Thanh Yến phục vụ, cô cứ thế nhắm mắt mặc kệ.
Từ phòng tắm , Thanh Yến liếc chiếc giường lớn bừa bộn, dứt khoát ôm Khương Bội Dao trong Tiểu thế giới.
Vừa chạm giường, Khương Bội Dao cuộn chăn ngủ say sưa. Thanh Yến sợ lát nữa cô khát nước nên pha một ấm hoa, đặt bàn cạnh giường để cô tiện tay với tới. Chuẩn xong xuôi, mới xuống, ôm Khương Bội Dao lòng an tâm chìm giấc ngủ.
Ngày hôm , Khương Bội Dao tiếng chim hót bên ngoài đ.á.n.h thức. Cô mơ màng mở mắt, chằm chằm chiếc giường Bạt Bộ quen lạ một lúc lâu mới nhớ đây là Tiểu thế giới của Thanh Yến.
Vừa định dậy, một cơn đau nhức ập đến khiến cô vật xuống. Cảm nhận cái eo đau như gãy, cô thầm mắng Thanh Yến xối xả trong lòng. Cái tên đàn ông c.h.ế.t tiệt chẳng tiết chế là gì, cứ như heo đói lâu ngày bằng.
Quay sang thấy Thanh Yến vẫn đang ngủ ngon lành với gương mặt trai ngời ngời, cơn giận của Khương Bội Dao bốc lên ngùn ngụt. Cô đưa tay nhéo má một cái. Ừm, xúc cảm cũng thật, da mặt mịn mát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-278.html.]
"Vợ ơi, đừng quậy nữa."
Thanh Yến lười biếng mở mắt, ánh mắt ôn nhu Khương Bội Dao.
Khương Bội Dao ngượng ngùng đẩy : "A Yến, em đói."
Thanh Yến cô kêu đói liền đưa tay xoa bụng cô: "Đói hả? Anh nấu cơm ngay đây, em ngủ thêm một lát , cơm chín gọi."
Nói xoay xuống giường, về phía phòng vệ sinh. Khương Bội Dao liền nắm lấy tay : "A Yến, em cũng rửa mặt."
"Không ngủ nữa ?"
Khương Bội Dao lắc đầu. Thanh Yến bèn bế ngang cô lên, đưa phòng vệ sinh.
Chờ hai vệ sinh cá nhân xong xuôi, Thanh Yến đặt Khương Bội Dao lên giường, bảo cô uống chút hoa pha sẵn, còn thì xuống bếp nấu cơm.
Thanh Yến , Khương Bội Dao rót một chén uống thử. Hương vị khá ngon, uống thấy nhẹ nhõm hẳn, cơn đau nhức cũng dịu nhiều. Không ngờ hoa còn công hiệu thần kỳ như , cô kìm uống thêm mấy chén.
Vừa đặt cái chén xuống thì tiếng Thanh Yến vọng : "Vợ ơi, ăn sáng thôi." Dứt lời, bưng khay cháo đẩy cửa bước .
Khương Bội Dao bàn, Thanh Yến đặt bát cháo mặt cô. Vẫn là món cháo thịt nạc trứng bắc thảo mà cô thích nhất. Cô cũng chẳng hiểu nghiện món đến thế, ăn mãi chán.
"Vợ, em ăn quẩy bánh bao?"
"Quẩy ."
Thanh Yến lấy mấy chiếc quẩy nóng hổi đặt mặt cô, bóc thêm một quả trứng luộc nước bỏ bát cháo cho cô. Xong xuôi mới xuống bên cạnh, bưng bát cháo của lên ăn.
Ăn sáng xong, Thanh Yến đồng hồ đưa Khương Bội Dao khỏi Tiểu thế giới.
Vừa ngoài, đập mắt là chiếc giường lớn bừa bộn, ga gối xô lệch. Mặt Khương Bội Dao đỏ bừng lên như gấc chín.
"Anh mau dọn dẹp , em quần áo."
Ném một câu, cô vội vàng chạy biến phòng để quần áo.
Đến khi cô đồ xong , Thanh Yến cũng xong bộ ga giường mới tinh tươm. Khương Bội Dao giục mau đồ để còn . Thời gian còn sớm, họ đến nhà họ Tưởng.
Hai thu dọn xong xuôi, cùng xuống lầu. Không thấy bóng dáng Giản An và Thụy Uyên , Khương Bội Dao để một tờ giấy nhắn bàn cùng Thanh Yến lái xe ngoài.
Gần đến nhà họ Tưởng, Khương Bội Dao lấy từ trong gian hai củ nhân sâm chuẩn sẵn.
Xe dừng cổng, hai bước xuống thì Tưởng Kỳ từ trong sân .
"Nghe tiếng xe là ngay hai tới. Mau , đang đợi trong nhà đấy."
Ba cùng cửa chính. Trong nhà, Lâm Ngọc Hòa đon đả đón: "A Dao đấy , con dì mong mãi." Bà nhiệt tình kéo tay cô định dẫn phòng khách, nhưng khi thấy đồ tay Thanh Yến thì khựng :