“Dao Dao, tự nhiên em giận thế? Vừa chọn quà cho em mà, em xem .” Thanh Yến cũng cô vô duyên vô cớ nổi giận.
Anh vội vàng đuổi theo, lấy nhẫn gian cho cô xem. Sao mới một lúc mà Dao Dao nhà phồng mang trợn má như cá nóc thế .
Anh sợ lát nữa cô giận quá sẽ phát nổ mất.
“Chọn quà gì mà cần đến một tiếng đồng hồ hả? Bỏ em một trong cái hang động rách nát đó, sợ em sợ hãi ?” Khương Bội Dao càng nghĩ càng giận, hận thể đ.ấ.m c.h.ế.t .
“Dao Dao, nơi là Tiểu thế giới của , chỉ hai chúng , ngoài, ai thể hại em nên mới yên tâm ngoài. Anh thấy em chọn vui vẻ nên quấy rầy em.”
Nghe , Khương Bội Dao càng tức, hóa là cô vô cớ gây sự chắc?
Cô lườm một cái, lướt qua về phía tòa nhà.
Mới vài bước, Khương Bội Dao dừng , xoay đến mặt Thanh Yến, giật phắt lấy chiếc nhẫn gian trong tay .
Giận thì giận, nhưng phúc lợi của thì một chút cũng thể thiếu, cũng tên Thanh Yến đáng ghét chuẩn quà gì cho cô.
Thanh Yến hành động bất ngờ của cô cho ngẩn , phản ứng xong liền nhịn bật . Vợ thật sự đáng yêu nổ tung, gì cũng thấy đáng yêu.
Khương Bội Dao trừng mắt một cái, nụ mặt Thanh Yến lập tức thu .
Anh hắng giọng, tiến lên ôm lấy Khương Bội Dao : “Xin Dao Dao, về sẽ bao giờ bỏ em một nữa, em theo đó, tuyệt đối một tấc cũng rời. Đừng giận nữa, ?”
Khương Bội Dao thầm nghĩ, một tấc cũng rời thì thôi , thế thì một chút gian riêng tư cũng , quá đáng sợ.
để tránh còn bỏ cô chạy mất, bắt cô chờ lâu như , vẫn cho một bài học.
“Em tha thứ cho , giờ đưa em ngoài , em về ngủ.”
Thanh Yến liền cuống lên.
Anh đều xin , cũng hứa hẹn về bao giờ bỏ cô một nữa, cô vẫn ngoài chứ.
Ngủ ở mà chẳng là ngủ, giường của to như , ngủ năm như cô cũng đủ.
Vừa chọn đồ hớn hở bao nhiêu thì giờ hối hận bấy nhiêu, bàn tính còn kịp gảy vỡ tan tành.
“Dao Dao, thể ngoài ? Đêm nay chúng ở Tiểu thế giới , mà? Anh đảm bảo sẽ một tấc cũng rời canh giữ cho em.”
Thanh Yến ôm c.h.ặ.t lấy Khương Bội Dao, vùi đầu hõm cổ cô, còn thỉnh thoảng cọ cọ hai cái.
Khương Bội Dao đẩy hai cái, đẩy nổi. “Anh lên , đừng ôm em nữa, em là chứ gì.”
Thanh Yến lập tức ngẩng đầu lên: “Thật ?”
Khương Bội Dao cánh tay đang ôm eo . Thanh Yến lập tức buông tay, ngoan ngoãn mặt Khương Bội Dao.
“Được , xem cũng xem , chọn cũng chọn , về thôi.” Nói xong liền định về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-199.html.]
“Dao Dao, em chờ một lát, trái cây hái còn lấy nữa.” Nói xong liền chạy về phía hang động.
Khương Bội Dao đỡ trán, chỉ lo giận dỗi, quên béng mất cái rổ để ở một bên. Nếu Thanh Yến nhắc, lúc chắc cô về đến nhà .
Trong đầu còn đang suy nghĩ chuyện thì Thanh Yến xách cái rổ từ bên trong : “Đi thôi Dao Dao, chúng về thôi.”
“Cửa đóng ?”
“Không cần đóng, em cần gì cứ trực tiếp qua lấy là .” Thanh Yến nắm tay cô về.
Trên đường về dừng dừng nữa nên nhanh đến cửa tòa nhà. Thanh Yến một tay đẩy cửa , khi hai trong, một tay đóng cửa .
Khương Bội Dao lắc lắc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của họ, Thanh Yến nắm c.h.ặ.t dứt , cô bất đắc dĩ mở miệng : “Anh như tiện ? Trong tay còn cầm rổ, thể buông tay mở cửa ?”
Thanh Yến vẻ mặt nghi hoặc cô, : “Vừa chẳng , sẽ một tấc cũng rời nắm tay em, chắc chắn sẽ bỏ em .”
Khương Bội Dao cạn lời. Hắn tuyệt đối là cố ý! Tuyệt đối! Cô bắt hứa hẹn, để dùng lời chặn họng cô lúc .
Khương Bội Dao thèm để ý đến giọng điệu âm dương quái khí của , mặc kệ dắt về phòng. Vừa xuống ghế tròn, Thanh Yến liền mở miệng : “Dao Dao, em đây nghỉ một lát, chuẩn đồ ngủ cho em, lát nữa em tắm nhé.”
“Vậy em sang phòng bên cạnh dọn dẹp một chút, lát nữa tắm xong em ngủ luôn, đêm nay cảm xúc phập phồng quá lớn, em cần ngủ sớm.”
Nói Khương Bội Dao định dậy sang phòng bên cạnh.
“Dao Dao, đêm nay khả năng em chịu khó một chút, tòa nhà chỉ phòng là giường thôi, mấy phòng khác còn kịp sắm sửa.”
“Vậy em ngủ ở đây thì ngủ ?”
Hảo gia hỏa!
Tòa nhà to thế mà chỉ một phòng giường, đừng quá đáng thế chứ.
Bao nhiêu tâm cơ đều dùng hết lên cô .
“Anh cũng chịu khó một chút, đêm nay chen chúc với em .” Thanh Yến mặt dày mày dạn những lời cực kỳ phù hợp với hình tượng của .
“Cái đó... Anh cần chịu khó , em về gian ngủ là .” Cô bảo mà, tên Thanh Yến đêm nay tự nhiên ân cần lạ thường, hóa là đang đợi cô ở chỗ .
là bàn tính gảy tanh tách, suýt chút nữa là cô lọt hố . Lúc nãy cô tự nhiên nổi giận một trận, đảo lộn kế hoạch của Thanh Yến.
Theo lẽ thường, tặng quà riêng cho cô, cô chắc chắn sẽ vui, vui vẻ thì chắc chắn sẽ dễ chuyện hơn bình thường nhiều.
Cái con rồng già háo sắc , tâm cơ còn nhiều hơn cả lỗ than tổ ong, còn dùng hết lên cô.
Yêu đương đúng là mụ mị đầu óc, thế mà quên mất vụ gian riêng của Dao Dao. “Không cần Dao Dao, em cần về gian ngủ. À thì... bình phong chẳng cái trường kỷ ? Đêm nay ngủ đó là , em yên tâm cái trường kỷ đó cứng , ngày thường vẫn đó sách mà.”