Nhường Chồng Cho Ánh Trăng Sáng, Ta Đi Tìm Tự Do - Chương 7 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:15:46
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta rời khỏi hoàng cung, trở về tẩm điện của Nhiếp chính vương phủ để chờ đợi.
Vừa thấy trở về, Nhiếp chính vương vội vã ôm c.h.ặ.t lòng, giọng trầm thấp đầy quyến luyến.
"Vương phi, một ngày gặp nàng mà ngỡ như cách ba mùa thu."
Lời tỏ tình trực diện của gương mặt nhỏ nhắn của đỏ bừng lên, chút thẹn thùng đáp cái ôm của .
"Thiếp cũng nhớ ."
Kể từ khi gặp Hồng Ngọc, dẹp bỏ sự nghi ngờ về việc Nhiếp chính vương ánh trăng sáng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Những ký ức về hai năm chung sống bên như một thước phim chậm lướt qua tâm trí .
Suốt hai năm qua, Nhiếp chính vương gạt lời dị nghị, vì mà thực hiện chế độ một vợ một chồng, để trống cả hậu viện vương phủ.
Ta nhớ rõ hai năm triều đình tranh cãi dữ dội, phe cánh do Lâm tướng quân đầu là ồn ào nhất.
Họ gào lên rằng ngay cả hậu cung của Hoàng đế cũng hai vị phi tần, tại Nhiếp chính vương thể thêm .
Thế nhưng vẫn gạt phắt , vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc cứ như cần tiền mà ban thưởng cho ngớt.
Những việc vì , những điều mà đây cố tình lờ , nay bỗng chốc ùa về rõ mồn một.
Một phu quân tiền, sắc, ngày nào cũng về nhà, còn chung thủy và vô cùng mạnh mẽ, ai mà thật lòng yêu cho ?
"Nàng nhớ đến mức nào?"
Nhiếp chính vương hỏi, dùng trán khẽ cọ cổ đầy âu yếm.
"Rất nhớ !"
"Ta tin, nàng biểu hiện một chút ."
Nói đoạn, bế thốc lên giường.
Ta thầm cảm thán, ngày nào tên cũng sức lực dồi dào như trâu mộng thế ?
Thời gian thấm thoát trôi qua thêm hai tháng, cuối cùng cũng đến ngày khuê mật chuyển .
Nàng ở bên trong sinh con, còn thì ở điện ngoài nhắm c.h.ặ.t mắt cầu nguyện ngừng.
Khi hé mắt sang, liền thấy vị Hoàng đế cách đó xa cũng đang nhắm mắt cầu khấn y hệt .
"Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương khó sinh !"
Tiếng của tì nữ vang lên xây xẩm mặt mày, nếu Hồng Ngọc bên cạnh đỡ lấy, chắc ngã quỵ xuống đất.
"Nếu Hoàng hậu mệnh hệ gì, trẫm sẽ bắt cả thái y viện chôn cùng!"
Hoàng đế gầm lên một tiếng đầy giận dữ.
Ta định thốt câu cảm thán quen thuộc nhưng kịp nữa, mắt tối sầm ngất vì quá lo lắng.
Khi tỉnh dậy thì trời sáng tỏ, Nhiếp chính vương đôi mắt đỏ hoe đang túc trực bên giường .
Trông như thức trắng cả đêm.
"Tư Nhã !"
Ta túm c.h.ặ.t t.a.y Nhiếp chính vương định dậy.
"Bình tĩnh nào Tiểu Yên, nàng hãy bình tĩnh ."
Hắn một tin và một tin cho .
Tin là khuê mật cả, do hài t.ử quá béo nên mới dẫn đến khó sinh, là một tiểu hoàng t.ử.
Tin là hiện giờ đến lượt m.a.n.g t.h.a.i .
Phần thưởng từ trong cung cứ như cần tiền mà chuyển nườm nượp Nhiếp chính vương phủ.
"Thật chẳng hiểu m.a.n.g t.h.a.i mà Hoàng đế vui mừng đến thế."
Ta chút phiền muộn, thao thao bất tuyệt trút bầu tâm sự với Hồng Ngọc.
"Hắn vui là vì từ nay nàng còn sức mà chạy hậu cung quấy rầy và Hoàng hậu nữa đấy."
Nhiếp chính vương bỗng nhiên lù lù xuất hiện, u ám một câu.
"Chàng như đáng ghét lắm bằng."
Ta bĩu môi đầy ấm ức. Hắn tiếp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhuong-chong-cho-anh-trang-sang-ta-di-tim-tu-do/chuong-7-het.html.]
"Nàng cũng đừng hòng nghĩ đến việc lúc mới m.a.n.g t.h.a.i thể cùng Hồng Ngọc tiến cung chơi bời."
"Chàng dám trộm và Hồng Ngọc chuyện riêng!"
Ta nghiến răng nghiến lợi vì cái tên cẩu nam nhân .
Ta bộ định xuống giường.
"Bây giờ sẽ cung tìm Tư Nhã, bao giờ thèm về nữa!"
"Đừng! Là sai , là ."
Nhiếp chính vương vội vàng lao đến ngăn cản hành động của .
"A Hoán, mới m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng thôi mà, đến mức giường suốt !"
"Nằm thêm một chút , cho cái lưng của nàng."
Hồng Ngọc thấy cảnh sớm lẩn mất để tránh ăn "cơm ch.ó" của hai đứa .
Đến khi t.h.a.i kỳ bốn tháng, ốm nghén vô cùng trầm trọng.
Để bầu bạn với , Nhiếp chính vương trực tiếp xin Hoàng đế nghỉ dài hạn, công vụ đều mang về nhà xử lý.
Ngày hôm đó, khuê mật đến thăm .
Tính nàng hết thời gian ở cữ là vội vàng đến ngay.
"Hoàng đế nhà ngươi nỡ để ngươi ngoài ?"
Ta c.ắ.n hạt dưa hỏi.
"Làm mà nỡ ? Chàng bám theo đến đây đấy, đang cùng Nhiếp chính vương bàn việc nước ở phía kìa."
Khuê mật ngọt ngào kể .
"Ngươi , hôm đó hét lên rằng nếu Hoàng hậu mệnh hệ gì thì cả thái y viện c.h.ế.t chôn cùng, cảm động buồn c.h.ế.t !"
Gom góp chuyện suốt hai tháng qua, cuối cùng hôm nay cũng kể cho khuê mật .
Nàng bật thật lớn, cả hai chúng cứ thế nghẹn vì nghén, khí vô cùng náo nhiệt.
Đến khi m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, Nhiếp chính vương trực tiếp cấm tiệt khuê mật và Hồng Ngọc đến thăm.
Hắn bảo rằng quá lớn sẽ dễ dẫn đến sinh non.
"A Hoán, mà lớn sinh non chứ!"
Ta tức đến nổ đom đóm mắt nhưng vẫn kiên quyết.
"Đừng giận, giận sẽ hại đến thể nàng, đợi bảo bảo sinh sẽ lập tức sắp xếp cho nàng gặp bọn họ."
Ta thầm nghĩ, đúng là lời hứa suông của đàn ông, thèm tin.
Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày lâm bồn.
Trải qua những cơn đau xé lòng kéo dài, thuận lợi sinh hạ một tiểu quận chúa.
"A Hoán, đau quá."
Ta lóc t.h.ả.m thiết, thở yếu ớt vì kiệt sức.
"Không sinh nữa, Tiểu Yên, chúng sinh nữa!"
Ta cố gắng ngẩng đầu lên, thấu đôi mắt đỏ hoe của Nhiếp chính vương.
Hắn mà cũng ?
Dường như sợ thấy, vội , đắp góc chăn cho .
"Ta hứa khi nàng sinh xong sẽ cho nàng gặp ngay Hoàng hậu và Hồng Ngọc. Để họ ở với nàng một lát, xem hài t.ử."
"Đủ nếp đủ tẻ , chúng đủ nếp đủ tẻ !"
Khuê mật thụp xuống bên cạnh , vui mừng đến phát . Hồng Ngọc bên cũng sướt mướt kém.
Vì sinh xong còn sức lực, dần chìm giấc ngủ sâu.
Lúc cánh cửa khép , loáng thoáng thấy tiếng khuê mật hỏi.
"Chẳng ngươi xem hài t.ử ? Sao vẫn còn ở ngoài cửa thế ?"
Khóe môi khẽ cong lên một nụ nhàn nhạt, tâm an mà .
Xong , thế là xong đời thật , ngay cả hài t.ử cũng sinh cho , xem kiếp triệt để thể trở về hiện đại nữa.