Nhường Chồng Cho Ánh Trăng Sáng, Ta Đi Tìm Tự Do - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:07:41
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta bên cạnh Nhiếp chính vương, thấy các quan viên ngang qua đều cúi đầu bước vội, vẻ mặt đầy cung kính xen lẫn sợ hãi.
"Hình như bọn họ đều sợ ?"
Ta nhất thời quên mất chuyện ánh trăng sáng, tò mò hỏi khẽ. Nhiếp chính vương thản nhiên đáp lời.
"Vương phi nhầm , bản vương xưa nay vốn là hiền hòa, bọn họ sợ chứ?"
Ta ngẫm nghĩ , tuy Nhiếp chính vương trông vẻ thanh lãnh thoát tục, khó lòng tiếp cận, nhưng thực chất tính tình , chắc là nhầm thật.
Huống hồ Hoàng đế đối với Nhiếp chính vương cũng thực sự ưu ái.
Hắn chỉ là vị vương gia khác họ duy nhất trong triều, gặp vua cần quỳ lạy, mà còn là duy nhất phép xe ngựa thẳng qua chính môn hoàng cung.
Ta nhờ thế cũng thơm lây, kiệu của Vương phi thể từ điện phụ thẳng hậu cung, dừng ngay cửa điện của Hoàng hậu.
Đối với một kẻ lười biếng như , nếu ngày nào cũng bộ thăm khuê mật thì chắc mệt c.h.ế.t mất.
Khi Nhiếp chính vương đỡ xuống kiệu, Lâm tướng quân ngang qua liền hình, chằm chằm đầy kinh ngạc.
Nhiếp chính vương vui nhíu mày.
"Lâm tướng quân việc gì ?"
"Không gì, gì, Vương gia và Vương phi ân ái rời, thật khiến ngưỡng mộ!"
Lâm tướng quân vội vàng chắp tay, ba chân bốn cẳng chạy thẳng đại điện. Ta thầm nghĩ, rõ ràng là bọn họ sợ mà.
Bên trong đại điện trang hoàng vô cùng lộng lẫy.
Hoàng đế và khuê mật ở vị trí cao nhất, và Nhiếp chính vương hành lễ xong liền vị trí ngay bậc thềm.
Quốc gia trọng võ khinh văn, nên các võ tướng đều ở dãy bên .
Vừa mới xuống, mắt bắt đầu đảo liên hồi để xem trong đám văn võ bá quan ai trai .
Nếu Nhiếp chính vương thực sự yêu ánh trăng sáng, cũng tìm sẵn một mối tình cấm kỵ giữa Vương phi và thần t.ử để trả đũa chứ.
đáng tiếc, quanh một vòng chẳng thấy ai mắt, ngay cả sứ thần lân bang cuối dãy trông cũng thật khó bình phẩm.
Đang lúc thất vọng, ánh mắt bỗng dừng ở một bóng xuất hiện tại cửa điện.
Đó là một vị tiểu tướng quân tuấn tú, dáng cao lớn vạm vỡ, tóc dài buộc cao, khoác bộ chiến giáp oai phong.
Gương mặt mang nét nam sinh nữ tướng, vô cùng cuốn hút.
Ta đoán cao đến một mét chín, so với Nhiếp chính vương còn cao hơn nửa cái đầu.
Dường như cảm nhận ánh mắt của , vị tướng quân về phía gật đầu nhẹ, khóe môi nở một nụ ẩn ý.
Ta đỏ mặt , liếc sang khuê mật thì thấy nàng đang đỡ bụng bầu chảy cả nước miếng.
là khuê mật của , nàng thích nhất là kiểu tướng quân cao lớn da ngăm như thế .
"Hồng Ngọc tướng quân, ngươi đến muộn đấy."
Tiếng của Hoàng đế vang lên khiến và khuê mật sững sờ đối diện .
Hồng Ngọc tướng quân? Ánh trăng sáng... Hồng Ngọc?
Trong mắt khuê mật hiện lên vẻ hụt hẫng, miếng mồi ngon định nhắm tới bỗng chốc bay mất.
Xem nàng cũng đang định chơi trò tình ái cấm kỵ giữa Hoàng hậu và thần t.ử đây mà.
"Bẩm bệ hạ, vi thần bụi đường dặm trường, liệu thể xin một chén rượu ngon ?"
Hồng Ngọc chắp tay, quỳ một gối hành lễ.
Giọng nữ trầm thấp vang lên khiến chấn động.
Thật sự là nữ nhân ?
Gương mặt tuy chút phong trần soái khí, nhưng giống với lời đồn về một ánh trăng sáng tuyệt mỹ, yếu đuối trong lòng Hoàng đế và Nhiếp chính vương.
Hoàng đế xua tay cho Hồng Ngọc vị trí đầu dãy võ tướng.
Tuổi còn trẻ mà vị trí đó, tiền đồ thật thể lường .
Suốt buổi yến tiệc, chẳng còn tâm trí nào xem múa hát, trong đầu chỉ là gương mặt của Hồng Ngọc.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Không yêu nàng , mà là vì nàng quá khác so với tưởng tượng.
Ta tự chủ mà cứ về phía đó, thấy nàng uống rượu ăn thịt, ngắm vũ cơ biểu diễn vẻ mặt khoái lạc.
Khuê mật còn quá đáng hơn, nàng trố mắt Hồng Ngọc chớp.
Hoàng đế dường như nhận điều gì, sang nhỏ.
"Tiểu Nhã, thu liễm chút ."
Khuê mật đỏ bừng mặt vì bắt quả tang.
Ta đang định nhạo nàng thì bên tai vang lên giọng lạnh lẽo của Nhiếp chính vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhuong-chong-cho-anh-trang-sang-ta-di-tim-tu-do/chuong-5.html.]
"Cười gì? Nàng chằm chằm nãy giờ, coi bản vương tồn tại ?"
Ta lập tức thu nụ , mặt cũng đỏ lên y hệt khuê mật.
Mấy ngày , tin Hồng Ngọc đến phủ bái phỏng, vội vã chạy đón.
Nàng mặc thường phục nhưng vẫn là nam trang, tóc buộc cao, trông oai phong.
"Nhiếp chính vương phi vạn an."
"Tướng quân cũng vạn an."
"Ngày đại điển hôm đó, cảm thấy và Vương phi duyên gặp gỡ, hôm nay đặc biệt đến thăm..."
Ta và Hồng Ngọc trò chuyện vô cùng hợp ý.
Ta bắt đầu thao thao bất tuyệt kể Nhiếp chính vương, nàng ngắt lời, chỉ mỉm lắng .
Ta hăng hái kéo tay nàng hậu hoa viên dạo chơi, đang lúc vui vẻ thì Nhiếp chính vương trở về với vẻ mặt phong trần mệt mỏi.
"Hồng Ngọc! Ngươi dám ý đồ với Vương phi của bản vương !"
"Biểu , căng thẳng thế gì? Ta chỉ là cùng Vương phi tâm tình đôi chút thôi mà."
Hồng Ngọc dậy hành lễ.
Ta ngớ , biểu ?
Rốt cuộc chuyện là thế nào?
Cuối cùng, ba chúng trong đình hóng gió, đầy gượng gạo.
"Đi lấy gối mềm thêu chỉ vàng đây, Vương phi gần đây để lạnh."
Nhiếp chính vương liếc Hồng Ngọc với vẻ đắc ý.
Ta thầm kinh ngạc, rõ ngày tháng của như chứ?
"Làm phiền , lúc pha thuận tiện nấu cho Vương phi nương nương một bát nước đường đỏ ."
Hồng Ngọc cũng kém cạnh, sang dặn dò tì nữ bên cạnh.
Ta hai bọn họ, chẳng lẽ hai định thi xem ai quan tâm hơn ?
"Hồng Ngọc, giải thích , tại thừa dịp bản vương cung đến bái phỏng Vương phi?"
"Biểu , canh giữ biểu tẩu c.h.ặ.t như , trở về gặp một chút cũng ? Hay là sợ biểu tẩu sẽ bỏ trốn cùng ?"
Hồng Ngọc nhấp một ngụm , thong thả đáp.
Ta ngơ ngác hỏi.
"Sao Hồng Ngọc gọi là biểu ?"
"Nàng còn gọi nàng là Hồng Ngọc? Hai thiết đến mức đó ?"
Nhiếp chính vương nghiến răng hỏi .
Ta thật cạn lời, chuyện mà cũng để ý ?
"Nhiếp chính vương là biểu của , tổ tiên chúng vốn quan hệ huyết thống."
Hồng Ngọc giải thích cho .
Nhiếp chính vương hừ một tiếng.
"Cần gì ngươi nhiều lời, bản vương tự khắc sẽ với Vương phi."
Ta cảm thấy Nhiếp chính vương hôm nay chẳng khác gì một đứa trẻ to xác.
Hóa Hồng Ngọc là ánh trăng sáng gì cả, nàng là của , còn là biểu quan hệ huyết thống.
Ta trút bỏ tảng đá trong lòng, thở phào nhẹ nhõm vô thức ngả .
"A!"
Ta nhắm tịt mắt chờ đợi cú ngã.
Xong , vì gối mềm quá thoải mái nên quên mất đây là ghế điểm tựa ở tẩm điện.
cơn đau ập đến, hé mắt thì thấy Hồng Ngọc và Nhiếp chính vương mỗi một tay vững vàng đỡ lấy .
Ta vội vàng thẳng dậy.
Nhiếp chính vương lúc sắc mặt u ám Hồng Ngọc.
"Hồng Ngọc, ngươi ở đây cũng lâu , nên về tướng quân phủ của ?"
Hồng Ngọc mỉm dậy cáo từ.
Trước khi , nàng còn quên để một câu.
"Biểu tẩu, vài ngày nữa đến thăm , hoặc đến tướng quân phủ của chơi cũng ."