Ta đến tẩm điện của Hoàng hậu, thấy hình nàng phần tròn trịa hơn , liền mắng.
"Ta nhớ ngươi đến mức ăn ngon ngủ yên, ngươi dám ăn nhiều đến mức béo thế !"
Khuê mật cũng nức nở đáp .
"Ta cũng ăn uống gì ! Lúc phát hiện chuyện t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, tưởng trời sập đến nơi nên lăn đùng ngất xỉu. Ai ngờ khi mở mắt thấy thái y quỳ đầy đất, bọn họ bảo mang long t.h.a.i . Bây giờ chẳng thể khống chế cân nặng của nữa!"
Ta sững sờ trong giây lát, lắp bắp hỏi .
"Ngươi m.a.n.g t.h.a.i ?"
Ta vội vàng buông nàng , cẩn thận dìu nàng xuống ghế, lòng mừng rỡ khôn xiết.
"Chúng sắp bảo bảo !"
Đứng bên cạnh như một bức tượng bình phong, vị Đế vương tuấn mỹ bỗng nghiến răng lên tiếng.
"Trẫm đề phòng ngươi suốt hai năm qua, nay Hoàng hậu hài t.ử, ngươi còn mát ăn bát vàng ?"
Ta chỉ gượng gạo xua tay.
"Ha ha, bệ hạ bớt giận, là do thần quá xúc động thôi."
Vì khuê mật mang long t.h.a.i nên kế hoạch bỏ trốn của chúng đành gác .
Sau khi Hoàng đế và thái giám việc rời , tẩm điện chỉ còn hai đứa .
Ta tò mò xổm xuống, áp tai bụng nàng để cảm nhận sự kỳ diệu của sinh mệnh.
"Tư Nhã, hình như bảo bảo đá một cái! Đứa nhỏ sinh chắc chắn sẽ khỏe mạnh!"
Khuê mật liếc xéo một cái, cạn lời đáp.
"Ta mới m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, nó lấy cái gì mà đá ngươi, lấy tế bào đá ?"
Ta chỉ im lặng vì sự thiếu hiểu của .
Những ngày đó, thường xuyên cung để ở bên cạnh chăm sóc khuê mật, đề phòng vị thanh mai trúc mã của Hoàng đế đến kiếm chuyện.
Một hôm, đến muộn, kịp bước điện thấy giọng ngang ngược của Thục phi vang lên.
"Thần là phi t.ử của bệ hạ, là đầu tứ phi, ngươi dám !"
Ta định lao che chở cho bạn , nhưng đặt chân cửa thấy giọng bình thản của khuê mật.
"Vả miệng."
Tiếng bạt tai chát chúa vang lên liên hồi.
Ta bước thì thấy hai cung nữ đang đè Thục phi , hễ nàng định gì là tát một cái, đến mức khóe miệng rỉ m.á.u mới chịu thành thật.
Ta run cầm cập khuê mật, hóa lúc cần nàng đáng sợ thế .
"Bảo bối, ngươi đến !"
Khuê mật thấy liền đổi sắc mặt, hớn hở vẫy tay.
"Mau đây cạnh , xem dạy dỗ thanh mai trúc mã ."
Thục phi ấm ức nên lời, chắc trong lòng đang gào thét vì sự coi thường của chúng .
Ta xuống cạnh khuê mật, thấy tì nữ dâng mà tay chân run lẩy bẩy, thầm nghĩ khuê mật của đúng là dọa bọn họ sợ mất mật .
"Hôm nay bổn cung mệt . Thục phi, ngươi nhớ kỹ cho kỹ, nếu còn dám bén mảng đến đây gây sự, bổn cung sẽ ban cho ngươi một dải lụa đỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhuong-chong-cho-anh-trang-sang-ta-di-tim-tu-do/chuong-4.html.]
Thục phi xong liền lúng túng lui xuống.
Ta giơ ngón tay cái thán phục.
"Tư Nhã, vẫn là ngươi lợi hại nhất!"
"Làm gì , lúc ngươi đến sợ c.h.ế.t đây !"
Khuê mật lập tức chuyển sang chế độ nũng nịu, một tay ôm bụng một tay ôm n.g.ự.c than vãn.
"Ta cứ sợ hai con trụ nổi đến lúc ngươi !"
Ta chỉ cạn lời nàng diễn kịch.
Sau đó, hai chúng cùng tâm sự.
"Hai ngày nay cũng nghĩ thông suốt , thực Hoàng đế đối với cũng . Giờ con , bản năng trỗi dậy, vả chúng chỉ thể sống đến lúc thọ tận mới về hiện đại, thì chi bằng cứ tận hưởng hiện tại ."
" còn ánh trăng sáng thì ? Dù bây giờ đối mặt nhưng Nhiếp chính vương và Hoàng đế sớm muộn cũng sẽ yêu nàng bỏ rơi chúng thôi. Hôm nọ mới nhắc đến tên nàng , Nhiếp chính vương phất tay áo bỏ biệt tăm mấy ngày."
Khuê mật lúc mang vẻ mặt xem nhẹ sinh t.ử mà đáp.
"Cùng lắm thì coi như phu quân c.h.ế.t . Dù là Hoàng hậu, ngươi là chính phi của Nhiếp chính vương, chúng cứ tránh xa nàng , cơm ngon áo chắc chắn thiếu."
Ta gật đầu đồng ý, dù gần đây Nhiếp chính vương dù bận đến mấy cũng về tẩm điện của nghỉ ngơi.
Chúng đạt sự đồng thuận, cứ tùy cơ ứng biến .
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoát hai tháng.
Bụng của khuê mật ngày một lớn rõ, còn ánh trăng sáng vẫn thấy xuất hiện.
Hoàng đế và Nhiếp chính vương thì ngày càng bám hơn, chuyện dường như đang phát triển theo một hướng vô cùng kỳ quái.
Cuối cùng, đại điển chúc mừng cũng đến.
Ta vô cùng lo lắng vì ánh trăng sáng cũng sẽ tham dự.
Ta và khuê mật chỉ là hai nữ sinh đại học, đến thạc sĩ còn thi đỗ thì gì về cung đấu?
Lỡ như nàng dùng hình phạt đáng sợ gì với chúng thì ?
"Vương phi, nàng ?"
Nhiếp chính vương nhận sự bất an của , liền siết c.h.ặ.t lấy tay hỏi han.
"Không gì, thần sắp đến kỳ nguyệt sự nên tâm tình thôi."
Ta chẳng buồn cho sắc mặt , thật đáng ghét cái gã đàn ông sắp thuộc về khác .
Nhiếp chính vương tất nhiên tin cái cớ vụng về đó, kéo tựa vai .
"Vương phi đang bận lòng vì n Hồng Ngọc ?"
Ta hừ lạnh một tiếng thèm trả lời.
Suốt hai tháng qua, dù giải thích thế nào rằng và Hồng Ngọc chỉ là , chút tình cảm nam nữ nào, cũng chẳng thèm tin.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Trong tiểu thuyết đều như cả, ban đầu là , đó mới nhận là tình yêu.
Thật là tầm thường và đáng ghét.
Ta cũng từng nghĩ đến việc tranh giành cung đấu, nhưng cả và khuê mật đều cực kỳ ghét việc phụ nữ khó phụ nữ, nên thôi .
Loại đàn ông lòng đổi thì thà vứt còn hơn.
Đầu óc hiện tại rối như tơ vò, chẳng thèm Nhiếp chính vương đang gì, chỉ gật đầu cho qua chuyện.