Ta theo đúng ước định tìm đến ngôi chùa ở ngoại thành, tùy tiện vung tay một thỏi vàng coi như tiền nhang khói để trụ trì sắp xếp cho một gian phòng tĩnh mịch.
Mọi thứ chuẩn sẵn sàng, chỉ còn chờ khuê mật đến nữa là xong.
Ta trong căn phòng của chùa, trằn trọc mãi mà chợp mắt .
Trong đầu lúc là hình ảnh Nhiếp chính vương điên cuồng lao biển lửa lúc nãy, cảm xúc trong lòng thật sự ngũ vị tạp trần.
"Chắc chắn là do cái gối ở chùa gối mềm thêu chỉ vàng, giường cũng chẳng từ ngọc nguyên khối, càng bốn lớp đệm gấm Thục thêu hoa nên mới khó ngủ như ."
Thú thật, những năm qua Nhiếp chính vương từng để chịu thiệt thòi điều gì, thứ gì nhất cũng đều ưu tiên cho dùng .
Mẫu mất sớm nên cũng chẳng gặp rắc rối gì về quan hệ chồng nàng dâu.
Nhớ hồi mới xuyên tới đây, vì tìm cách trở về mà nhảy xuống hồ trong vương phủ.
Ngay khoảnh khắc nước tràn mũi miệng, bỗng nhiên hối hận, hóa tự sát thực sự cần một lòng can đảm mà .
Lúc sắp nghẹt thở, chính Nhiếp chính vương nhảy xuống hồ, dùng miệng truyền khí cho , đó túc trực bên giường suốt ba ngày ba đêm rời, ngay cả buổi thiết triều cũng bỏ lỡ, mới nhặt một mạng.
Về , tình cờ cung gặp Hoàng hậu, hai đứa âm kém dương sai mà nhận , từ đó mới từ bỏ ý định tìm c.h.ế.t.
Nếu như ánh trăng sáng , thực con cũng .
Ta lắc lắc đầu, vội vàng xua tan những ý nghĩ vô dụng khỏi trí não, ôm c.h.ặ.t lấy gói hành lý đầy vàng bạc châu báu lúc nào .
Khi mở mắt , ngôi chùa của bao vây kín mít.
Tin là phía đường chạy.
Tin là chỉ một cái lỗ ch.ó.
Nửa mới bò khỏi lỗ ch.ó, ngẩng đầu lên chạm ngay ánh mắt thâm trầm của Nhiếp chính vương.
Giọng thanh lãnh của thoáng hiện lên sự giận dữ.
"Vương phi định ?"
Xong đời .
"Thần là do tẩm điện ở thoải mái nên mới đốt một mồi lửa cho rảnh nợ, thuận tiện ngoài dạo ngắm phong cảnh chút thôi, tin ?"
Hắn tin.
Ta thầm nghĩ nếu Nhiếp chính vương ban c.h.ế.t thì coi là thọ tận chính tẩm đây.
"Nàng ngắm phong cảnh mà mang theo nha tì nữ, mang theo nhiều vàng bạc trang sức thế để gì?"
Vì cái cớ quá mức vụng về, Nhiếp chính vương xách cổ lôi về vương phủ.
Tẩm điện của chính tay đốt rụi, thế nên bây giờ chỉ thể ở trong tẩm điện của .
Mặc cho tha thiết cầu xin ở điện phụ, cũng đồng ý.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nói chính xác hơn là coi lời như gió thoảng bên tai.
"Hôm nay chùa là việc, thật sự là việc đại sự vô cùng nghiêm túc."
Ta cố tỏ nghiêm túc .
Nhiếp chính vương nhếch môi lạnh.
"Nàng là đang chờ Hoàng hậu nương nương ?"
"Sao ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhuong-chong-cho-anh-trang-sang-ta-di-tim-tu-do/chuong-3.html.]
Ta thốt theo bản năng, đó vội vàng bịt c.h.ặ.t miệng .
Nhiếp chính vương đầy ẩn ý.
"Nàng cần đợi nữa , t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t mà Hoàng hậu nương nương lén giấu bệ hạ phát hiện , bây giờ nàng chẳng nữa."
Nói xong, lấy một sợi xích chân bằng vàng thật dài để giam lỏng .
Hắn nghiến răng nghiến lợi vì hành động của .
Ta quanh tẩm điện, sáu lớp đệm gấm Thục, giường bằng ngọc thạch nguyên khối, tên tiểu t.ử hưởng thụ gớm nhỉ?
Sợi xích chân đủ dài để thể tự do trong tẩm điện.
Mỗi ngày tiểu khu bếp đều đổi thực đơn đủ món ngon gửi , vàng bạc châu báu cứ như nước chảy ban thưởng cho ngớt.
Buổi tối còn Nhiếp chính vương tận tình phục vụ.
Thực ngày tháng trôi qua cũng khá nhàn nhã, điều thỉnh thoảng vẫn nhịn mà than vãn với tì nữ vài câu, thế mà Nhiếp chính vương hết sạch.
Bị giam lỏng liên tục suốt một tháng trời, bình thường cũng sẽ phát điên mất.
Ta cảm thấy tính khí ngày càng trở nên nóng nảy, mấy nổi cáu với Nhiếp chính vương, cuối cùng vẫn là xuống nước dỗ dành .
Lần nổi trận lôi đình thực sự, nhíu mày hỏi.
"Bản vương rốt cuộc thế nào nàng mới chịu yên lòng đây?"
"Chàng rõ ràng ánh trăng sáng trong lòng, tại để rời !"
Nước mắt kìm mà rơi xuống, hiếm khi mất kiểm soát cảm xúc như .
"Tại nhốt trong vương phủ nhỏ bé ? Thậm chí bây giờ chỉ thể ở trong tẩm điện của , ngay cả cửa cũng bước !"
"Ánh trăng sáng? Không lẽ nàng đang đến Hồng Ngọc?"
Nhiếp chính vương với ánh mắt kỳ quái, đó đưa tay tháo xích chân cho .
"Tẩm điện của Vương phi sửa sang xong , từ hôm nay nàng thể dọn về đó."
Nói xong, rời .
Ta trở về tẩm điện của , lòng bỗng thấy trống trải lạ thường.
Mấy ngày , còn dùng xích chân với nữa, cũng cho phép nơi, chỉ điều khi phố nhất định tì nữ cùng.
Đến ngày thứ tư, cuối cùng cũng thấy xuất hiện.
"Vương phi thu xếp một chút, lát nữa bản vương đưa nàng cung."
"Ô dề!"
Ta phấn khích hôn một cái rõ kêu lên mặt Nhiếp chính vương.
Nhìn thấy vành tai đỏ bừng lên vì thẹn thùng, đầu tiên cảm thấy cũng thật đáng yêu.
Trên đường cung, nắm c.h.ặ.t t.a.y suốt cả quãng đường, cứ như sợ sẽ nhảy xuống xe ngựa chạy trốn bằng.
Thật nực , mà chạy thoát khỏi tay chứ?
là lo hão.
Thế nhưng vẫn siết c.h.ặ.t lấy tay để đáp .
Xem như nể tình cho cung, sẽ khen thưởng một chút .