Nhường Chồng Cho Ánh Trăng Sáng, Ta Đi Tìm Tự Do - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:55:25
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hắt xì. Hắt xì."
Ta trong kiệu mềm, đường khiêng khỏi cung mà ngừng nhảy mũi.
Chẳng là khuê mật đang nhớ thì chắc chắn là Nhiếp chính vương đang mắng thầm .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Cứ như , hắt xì về đến tận Nhiếp chính vương phủ.
Chẳng ngờ rằng Nhiếp chính vương đợi sẵn ở tẩm điện từ sớm.
"Cảm lạnh ?"
Giọng thanh lãnh của Nhiếp chính vương tuấn mỹ vang lên.
Ta nhất thời vẻ trai cho mê nên kịp trả lời.
Hắn khẽ hừ một tiếng vẻ dò hỏi.
"Không , chắc là Hoàng hậu nương nương đang nhớ thần thôi."
Nhìn gương mặt cực phẩm của , buột miệng trả lời theo bản năng.
Nhiếp chính vương nhíu mày tỏ vẻ vui.
"Sao thể là bản vương nhớ nàng? Chẳng lẽ trong lòng nàng chỉ mỗi Hoàng hậu thôi ?"
Ta tặc lưỡi, vốn dĩ là thế mà, và khuê mật tâm liền tâm.
Thế nhưng dám thật lòng .
"Trong lòng thần chỉ mỗi Nhiếp chính vương thôi, nhưng chẳng mấy khi ở bên cạnh ."
Diễn kịch đến đoạn cao trào, bày vẻ mặt u oán.
"Điện hạ, lâu lắm dành thời gian cho . ngày đêm lo liệu việc quân cơ, quốc sự quan trọng hơn gia sự nhiều. Chàng cứ yên tâm lo việc của , một vẫn mà."
"Được, đêm nay bản vương sẽ ở bầu bạn với nàng."
"Vậy thần tiễn... cái gì cơ?"
"Bản vương , bây giờ, thời gian còn của ngày hôm nay và cả đêm nay, bản vương đều ở bên nàng."
Ta sững sờ đến mức suýt chút nữa thốt một câu cảm thán thô tục.
Kết quả là đến buổi đêm, còn sức để thốt lên lời nào nữa.
Cái tên Nhiếp chính vương chỉ bắt gọi tên cả đêm, mà còn hành hạ đến tận sáu .
"Chẳng Vương phi yêu cầu sáu ? Vương phi hài lòng điểm nào?"
Nhiếp chính vương bế thể mệt mỏi như cọng b.ún thiu của tắm rửa, còn thản nhiên hỏi ngược .
Ta chỉ câm nín trong lòng, dám hé răng nửa lời vì sợ hứng chí thêm hiệp nữa.
Quân đại thắng quân Hung Nô.
Hoàng đế vui mừng đại xá thiên hạ, ngay cả và khuê mật cũng ban thưởng ít trân bảo.
Thế nhưng, hai chúng chỉ thấy một bụng sầu lo.
Nhìn khuê mật dạo Hoàng đế nuôi béo lên hẳn một vòng, ngập ngừng lên tiếng.
"Ánh trăng sáng sắp ban sư hồi triều , Nhiếp chính vương và Hoàng đế chắc chắn sẽ phát cuồng vì nàng thôi. Hai đứa tính giờ? Ta cung đấu , não chịu nổi nhiệt."
Khuê mật cũng u sầu kém.
"Vốn dĩ một mụ thanh mai trúc mã đủ đau đầu , giờ thêm một nữ tướng quân. Ngộ nhỡ nàng đ.á.n.h thì ?"
"Hay là chúng ... giả c.h.ế.t chạy trốn nhé?"
Ta thử thăm dò.
Khuê mật xong thì mừng rỡ khôn xiết.
"Hay quá! Ta cũng đang nghĩ như đây! Ta cứ sợ ngươi nảy sinh tình cảm với Nhiếp chính vương nên dám mở lời."
"Ta cũng sợ ngươi tình ý với Hoàng đế nên cứ do dự mãi mới dám ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhuong-chong-cho-anh-trang-sang-ta-di-tim-tu-do/chuong-2.html.]
Hai đứa lập tức tâm đầu ý hợp, chốt luôn kế hoạch.
"Thế c.h.ế.t kiểu gì bây giờ?"
Ta khuê mật hỏi.
"Ngươi c.h.ế.t , đó đến lượt . Nếu c.h.ế.t cùng lúc thì lộ liễu quá. Đến lúc đó cứ đồn rằng vì quá đau buồn cái c.h.ế.t của ngươi nên cũng quy tiên theo luôn."
Khuê mật suy nghĩ một hồi đưa phương án.
"Được, quyết định . Hậu thiên sẽ c.h.ế.t, hai ngày nay chúng tạm thời đừng gặp mặt để tránh nghi ngờ. Đại hậu thiên đến lượt ngươi, đó chúng tập hợp tại ngôi chùa ngoài thành."
Khuê mật xong liền dấu tay đồng ý.
Trước khi rời cung, đặc biệt dặn dò nàng gom hết vàng bạc châu báu mà Hoàng đế ban thưởng mang theo.
"Nhớ mang theo bộ điểm thúy bằng vàng ròng mà thích nhất đấy nhé."
"Biết , khổ lắm mãi."
Khuê mật bất lực phẩy tay.
Hai ngày đó chúng sống khép kín.
Nhiếp chính vương ghé qua một nhưng đầy chén vội vàng rời .
Chắc là cung để tranh giành ánh trăng sáng với Hoàng đế .
Lòng bỗng dấy lên chút buồn bã, dù cũng bầu bạn với một thời gian dài.
Từ nay về sẽ chẳng còn ai rảnh rỗi mà ban thưởng cho những món trang sức vô giá như thế nữa.
Ta ôm đống châu báu của , bùi ngùi cầm lấy chiếc vòng tay phỉ thúy Nhiếp chính vương tặng.
Đây chính là phỉ thúy đế vương lục thượng hạng đấy.
Thời gian trôi nhanh như chớp, ngày mai là ngày giả c.h.ế.t thoát .
Đêm hôm đó, Nhiếp chính vương giường ôm c.h.ặ.t.
"Vương phi, nàng thật lòng yêu ?"
"Tất nhiên , A Hoán, chắc chắn là thật lòng yêu mà."
Ta mệt đến mức buồn ngủ díp cả mắt, chỉ trả lời lấy lệ.
"So với Hoàng hậu thì ?"
Câu hỏi suốt hai năm qua hỏi bao nhiêu , cứ như điểm danh mỗi ngày .
Hôm nay là ngày cuối cùng , tất nhiên tận tụy đến cùng.
"Tất nhiên là yêu nhất, đời yêu nhất."
Vừa dứt lời, chìm sâu giấc ngủ.
Vì , hề thấy đôi mắt đen sâu thẳm của Nhiếp chính vương và vòng tay đang ngày càng siết c.h.ặ.t của .
"Vương phi, nếu nàng dám lừa gạt bản vương, bản vương nhất định sẽ nhốt nàng , chỉ để một bản vương sở hữu."
Sáng hôm , dậy muộn.
May mắn , kế hoạch giả c.h.ế.t diễn suôn dù.
Ta phóng hỏa đốt trụi căn phòng của .
Khoác bộ quần áo tì nữ, che kín mặt bằng khăn lụa, từ xa Nhiếp chính vương đang gào thét đến lạc cả giọng.
Hắn thuộc hạ giữ c.h.ặ.t, mấy định lao biển lửa để cứu .
Trái tim bỗng nhói đau một chút, nỗi buồn man mác lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta vội vã thu liễm cảm xúc, tự tẩy não bản bằng cách lặp lặp rằng sớm muộn gì cũng sẽ tranh giành ánh trăng sáng với Hoàng đế thôi.
Đè nén nỗi buồn xuống, lưng bước một ngoảnh .
Phía lưng, tiếng trang sức châu báu nặng trĩu va kêu leng keng theo từng bước chân.