Nhường Chồng Cho Ánh Trăng Sáng, Ta Đi Tìm Tự Do - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:52:30
Lượt xem: 100

Tại Nhiếp chính vương phủ, đang hào hứng khoe với khuê mật mới lén lút trốn cung ngoài bộ hộ giáp khảm vàng mới nhận .

"Bảo bối , ngươi bộ hộ giáp của xem, so với cái của ngươi thì hơn nhiều đúng ? Màu sắc , độ dài , tuyệt đối thể cào c.h.ế.t Nhiếp chính vương."

Nhiếp chính vương bỗng nhiên lù lù xuất hiện như một bóng ma, u ám cất lời.

"Vương phi, nàng cái gì?"

Cái liếc mắt của khuê mật còn kịp thu về dọa cho suýt thì trợn ngược lên thành mắt lác. Cả và nàng theo bản năng cùng lúc bật dậy như lò xò.

"Tham kiến Nhiếp chính vương!"

Nhiếp chính vương lặng thinh một hồi mới hỏi.

"Hoàng hậu nương nương, tham kiến cái gì?"

Khuê mật lúc mới sực tỉnh, vội vàng thẳng dậy.

"À đúng , ... bổn cung tham kiến cái gì chứ."

Bây giờ chỉ còn mỗi vẫn đang giữ tư thế nửa quỳ nửa để tham kiến, thật là cạn lời.

"Vương phi, nàng cái gì?"

Thôi xong, định hỏi tội .

Gả cho hai năm, ngay cả lúc ở giường cũng tìm cách hỏi tội .

Hừ, đúng là đồ thích bắt bẻ.

Tất nhiên chẳng dại gì mà thật.

"Thần Nhiếp chính vương tuấn mỹ vô song, thần nên ăn diện thật mới thể giữ trái tim của ."

Nhiếp chính vương thì tỏ vẻ hài lòng, đôi lông mày thanh tú giãn .

"Ta bao nhiêu , cứ gọi là A Hoán là . Với , Vương phi cần khách khí như thế."

Hắn liếc khuê mật một cái, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

"Trong cung hôm nay hề thông báo loan giá của Hoàng hậu đến đây, nương nương nên nhanh ch.óng rời thì hơn."

"Được , bổn cung ngay đây."

Khuê mật lau mồ hôi hột hề tồn tại trán, Nhiếp chính vương gật đầu xoay rời .

"Ngươi thấy , cần khách khí, thực chất là ngày ngày nhắc nhở đừng phí công vô ích. Hắn ánh trăng sáng , dù cũng chỉ thích vị nữ tướng quân quanh năm chinh chiến sa trường Hồng Ngọc thôi. Nghe đồn nàng tuyệt mỹ như tiên t.ử cung trăng, văn võ song chẳng thua kém gì nam nhân."

Ta và khuê mật sớm điều , cho nên cả hai chúng đối với Hoàng đế và Nhiếp chính vương đều chẳng chút chân tình nào.

"Bảo bối , bớt giận . Ngươi thế còn chán, ít nhất Nhiếp chính vương ngoài ánh trăng sáng thì thanh mai trúc mã nào khác. Ta ở trong cung mới khổ đây , gặp Hoàng đế đợi triệu kiến, còn tắm rửa xông hương. Đã vị Thục phi thanh mai trúc mã của thỉnh thoảng còn lén bỏ t.h.u.ố.c tiêu chảy đồ ăn của nữa."

Khuê mật giả vờ lóc t.h.ả.m thiết.

"Tư Nhã, đúng là ngươi khổ thật. Vừa ánh trăng sáng thanh mai trúc mã, là những thử thách cực hạn của xuyên . Thấy ngươi khổ như , lòng bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn ."

Khuê mật chỉ câm nín .

"Không thèm với ngươi nữa, Nhiếp chính vương phát hiện , cái tên hắc ám đó chắc chắn sẽ báo tin cung. Tháng tên cẩu Hoàng đế phát hiện, phạt cấm túc một tháng, mới lén chuồn tóm. Phen cấm túc tiếp, lão nương thà c.h.ế.t quách cho , xem xuyên về hiện đại ."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta vỗ tay tán thưởng.

"Được đó! Ngươi c.h.ế.t cũng c.h.ế.t, lúc đó chúng cùng xuyên về!"

Tiễn khuê mật về, căn phòng chỉ còn với một đống hộ giáp khảm vàng, bộ trang sức điểm thúy, trang sức vàng ròng, vàng thỏi, vòng tay phỉ thúy, vòng cổ ngọc trai, mã não.

Ta ôm đống trang sức mà thở dài cảm thán Vương phủ cô tịch, lòng buồn rười rượi.

Thực cũng chẳng buồn lắm , giả vờ đấy.

"Vương phi, Hoàng hậu quan trọng bản vương quan trọng?"

"Tất nhiên là Hoàng hậu quan trọng , nam nhân so với khuê mật chứ?"

Ta nghịch chiếc nhẫn mã não Nhiếp chính vương mới tặng lỡ miệng thốt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhuong-chong-cho-anh-trang-sang-ta-di-tim-tu-do/chuong-1.html.]

Khoan , là ai đang chuyện ?

Ta cứng đờ xoay cái đầu đang đội bộ trang sức điểm thúy nặng nề , thấy Nhiếp chính vương đang ở cửa với vẻ mặt u ám, chỉ gượng gạo.

Thôi xong .

Nhiếp chính vương nghiến răng kèn kẹt, phất tay áo bỏ , suốt nửa tháng đó chẳng còn thấy bóng dáng .

Khuê mật cấm túc, nhưng Hoàng đế đặc cách cho cung bầu bạn.

Mấy ngày nay đều ở trong tẩm điện của Hoàng hậu.

Trong cung và ngoài dân gian bắt đầu râm ran tin đồn rằng Hoàng hậu và Nhiếp chính vương phi vì tình yêu của phu quân nên thường xuyên gặp để than vãn.

Là nhân vật chính của tin đồn, lúc đang hộp trang sức tinh xảo của khuê mật mà thèm đỏ cả mắt.

"Cho ngươi hết, cho ngươi hết, đều là để dành cho ngươi đấy, ?"

Khuê mật bất lực lên tiếng. Ta lập tức hớn hở, thế còn .

"Hoàng đế đối với ngươi cũng t.ử tế đấy chứ, sủng ái nhất hậu cung còn gì."

"Hắn chỉ màu cho ngoài xem thôi, coi là tấm bình phong mà."

Khuê mật chẳng hề để tâm.

" Hoàng đế đổi tính ? Lại cho phép cung ở với ngươi?"

Khuê mật lạnh lùng hừ một tiếng.

"Đó đều là nhờ nỗ lực của đấy."

"Ngươi nỗ lực thế nào? Không lẽ là lúc chuyện đó thì thế thế thế nọ ?"

"Ngươi nghĩ cái gì !"

Khuê mật đỏ mặt tía tai.

"Ta dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p đấy. Ta bảo với nếu gặp ngươi thì sống nổi nữa, lụa trắng rượu độc bày đủ bộ, mới đồng ý đấy."

Ta giơ ngón tay cái lên thán phục.

"Vẫn là ngươi cao tay, tiểu xin bái phục!"

Chúng ở trong cung bắt đầu những việc thường nhật, Nhiếp chính vương một chút, khuê mật than vãn về Hoàng đế một tẹo, thời gian trôi qua thật nhanh.

" cũng , kỹ năng giường của Hoàng đế thì gì để chê, trai khí chất, so với mấy mẫu còn thuận mắt hơn nhiều. Trước khi phục vụ như thế vài năm cũng đáng giá ."

Ta dám ho một tiếng.

"Sao thế bảo bối? Sao gì nữa? Nhiếp chính vương của ngươi thế nào, kỹ thuật chứ?"

Ta nháy mắt điên cuồng hiệu.

"Mắt ngươi ? Không thoải mái ? Ta t.h.u.ố.c đây, để tìm cho ngươi."

Khuê mật ngay cả giày cũng kịp xỏ, định bụng tìm t.h.u.ố.c cho .

Vừa xoay , nàng đ.â.m sầm l.ồ.ng n.g.ự.c của Hoàng đế đang ngay phía .

Khuê mật tái mét mặt mày.

"A Chỉ, vị trí Hoàng hậu của sắp đến hồi kết thúc ?"

Hoàng đế lạnh mặt đôi bàn chân chỉ tất của khuê mật, dứt khoát bế bổng nàng lên.

"Nhiếp chính vương phi, hôm nay đến đây thôi. Đức Thắng Toàn, tiễn Nhiếp chính vương phi khỏi cung."

Ta rùng một cái, phớt lờ ánh mắt cầu cứu của khuê mật, nhanh chân chuồn lẹ.

Ngay khi cánh cửa khép , còn thấy tiếng vọng từ bên trong tẩm điện.

"Hoàng hậu, hôm nay nàng nhất định giải thích cho trẫm mẫu nghĩa là gì, nếu trẫm sẽ dùng gia pháp trị nàng thật ."

Cố lên nhé Tư Nhã!

Chúc ngươi một đêm , chắc chắn ngươi cũng sẽ lo liệu thôi!

Loading...