NHẤT NIỆM GIA VIÊN - NGOẠI TRUYỆN: SAU KHI THÀNH THÂN (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:00:40
Lượt xem: 1,583
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
02
Từ nhiều ngày , tin chùa Phổ Tế mở nghĩa chẩn truyền ngoài.
Trời còn sáng lên núi cầu y.
Liên tiếp bận rộn hai ba ngày.
Chiều hôm , mây đen mỏng tụ , núi lất phất mưa phùn.
Đêm nay đến lượt trực.
Gió lớn, mưa lạnh. Ta từ trong hành lý lấy áo choàng khoác lên vai, màn sương giăng kín núi non mà thất thần.
Hễ trời mưa, cánh tay của Phó Thận đau.
Lò sưởi đặt trong tủ phía Tây sương phòng, tìm .
Hay là nhân lúc ở nhà, lén uống những thứ t.h.u.ố.c linh tinh ? Cũng chẳng kiếm ở .
Mấy đêm nay giật tỉnh giấc, đưa tay sang bên cạnh, luôn chỉ chạm một trống lạnh lẽo.
Trong lòng dâng lên nỗi hối hận.
Lẽ nên đưa theo.
Thở dài một tiếng, xoay sương phòng trực đêm.
Chẳng từ khi nào phía một cái “đuôi nhỏ” cao gầy theo.
Ánh nến lờ mờ, Minh Tồn sờ cái đầu trọc của , đỏ mặt hỏi:
“Lâm đại phu còn kẹo ăn ? Ta… … sư phụ quản nghiêm, mấy tháng ăn kẹo.”
Giọng thiếu niên chút ấm ức.
Ta lắc đầu , tháo túi hương bên hông đưa cho :
“Ban đêm nên ăn nhiều, một viên là đủ.”
Minh Tồn ngậm viên kẹo hoa quế, má trắng phồng lên một cục nhỏ, hớn hở:
“Đa tạ Lâm đại phu. Đêm núi lạnh lắm, xách lò sưởi cho cô.”
Không đợi từ chối, Tôn đại phu dẫn đôi nhi nữ bước , điều nghi vấn thỉnh giáo.
Phụ t.ử ba ăn mặc mỏng manh, mang áo dày, hai đứa trẻ lạnh đến tái cả mặt.
Phòng nghỉ chăn dày.
nơi trực đêm thì gì.
Ta đành gật đầu với Minh Tồn, cởi áo choàng của , khoác lên vai hai nhà họ Tôn.
“… Bệnh nữ t.ử kỳ kinh mà xuất huyết nhiều… thể phiền ngài giảng giải cho chúng …”
Nhắc đến bệnh phụ khoa, tiểu lang quân chút hổ, mặt đỏ ửng, nhưng vẫn hỏi rành rọt.
Tiểu nương t.ử bên cạnh mắt long lanh, ầng ậc nước.
Tôn đại phu thở dài, cúi đầu:
“Mẫu chúng cũng vì chứng bệnh mà mất… Ta giỏi nữ khoa, từng hỏi đại phu khác, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng đỡ, về …”
Trong lòng khẽ thở dài.
Nữ đại phu trong thiên hạ vốn ít, nam đại phu tinh thông nữ khoa càng hiếm. Chúng học, tự nhiên là chuyện .
Ta tỉ mỉ giảng giải.
Hai đứa trẻ chăm chú, còn lấy b.út mực ghi chép, một bên thầm.
Tôn đại phu cùng bàn sang chuyện khác.
Ngoài cửa, đêm sâu mịt mùng, mưa rơi từng giọt. Trong phòng yên hòa ấm áp.
Ngay cả lúc Minh Tồn đẩy cửa cũng để ý.
“Lâm đại phu, Tôn đại phu, lò sưởi mang tới .”
Ta và Tôn đại phu mới dừng lời, gọi hai đứa trẻ gần sưởi ấm.
Cảnh tượng rơi mắt Minh Tồn, trông chẳng khác gì một nhà bốn .
Trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ khó .
Hắn đầu .
Sau lưng, một bóng cao lớn ướt sũng ẩn trong bóng tối, chăm chú Lâm đại phu.
Cả như vỡ vụn trong màn mưa, suýt nữa theo gió núi mà tan .
Hắn – vẫn – môi mấp máy thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-niem-gia-vien/ngoai-truyen-sau-khi-thanh-than-2.html.]
“… Lâm đại phu, Phó thí chủ tới tìm ngài.”
02
Sương núi lạnh lẽo, quấn quýt dày đặc, khiến lòng cũng lạnh theo.
Phó Thận từng bước từng bước tới cửa sương phòng.
Nước mưa từ tóc và mặt nhỏ xuống ngừng.
Trên vai đeo bọc da, vạt áo và ủng lấm đầy bùn đất.
Trên mặt biểu tình, môi tái nhợt khẽ run.
Đôi mắt tĩnh lặng như làn nước mềm, phản chiếu ánh nến và lửa lò, dần dần đỏ lên.
Trời tối như , mưa thế , lên núi bằng cách nào?
“Chuyện … chuyện …”
Tôn đại phu thấy bộ dạng , cuối cùng cũng hiểu , cuống cuồng giải thích:
“Phó lang quân, như ngài nghĩ! Ta và Lâm đại phu trong sạch!”
Lời dứt, môi Phó Thận mất luôn chút huyết sắc cuối cùng.
Minh Tồn mà sốt ruột, kéo tay áo Tôn đại phu lôi ngoài:
“Ngài thì hơn!”
Hai đứa trẻ cũng theo, còn chu đáo đẩy Phó Thận trong, đóng cửa .
Thấy vẻ mặt của , lòng cũng như ngọn nến gió thổi, chao đảo yên.
Ta kéo xuống.
Tháo tóc, cởi áo ướt đặt bên lò sưởi hong khô.
Áo lót trắng bên trong cũng ướt đẫm, nóng bốc khói.
Không vì mồ hôi mưa thấm.
Hắn như con rối mất hồn, mặc tùy ý xoay trở.
Hơi nóng khiến mắt cay xè.
Vài giọt lệ lặng lẽ rơi xuống gáy .
Ta lau mắt, định ngoài tìm Minh Tồn xin một bộ tăng bào khô cho .
Vừa bước hai bước.
Một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay áo .
“A Uẩn, nàng cần nữa ?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn ngẩng mặt , ánh mắt khẩn cầu, giọng run rẩy, vai lưng rắn chắc cũng bắt đầu run theo, cuối cùng khom kìm .
“Đừng bỏ … Ta sai , uống t.h.u.ố.c nữa, sẽ bao giờ uống nữa, cầu nàng…”
Phó Thận .
Tim như d.a.o cắt.
Nước mắt cũng đứt đoạn rơi xuống.
Ta ôm lòng, vuốt tai và gáy , lấy mặt áp mặt , lạnh lẽo ướt đẫm.
“A , cần con nữa, đến chuyện con cái nữa. Ta chỉ cần , chỉ hai chúng thôi, sống cho , cãi nữa.”
“Đều là của ! Là sai! Ta nên lạnh nhạt , hối hận từ lâu !”
Ta giận .
Ta giận chính .
Phó Thận từng là đại tướng quân một giữ ải vạn qua.
trong tim mãi mãi một đứa trẻ thiếu thốn yêu thương.
Đứa trẻ ngốc nghếch, thích ăn kẹo, như rộng lượng, thực keo kiệt vô cùng.
thì chứ.
Ta yêu .
Dù con .
Ta chậm rãi hôn lên đôi môi lạnh lẽo, tái nhợt của .
“A , sẽ yêu mãi mãi.”