NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 9
Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:56:04
Lượt xem: 2,068
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy nghi hoặc, Phó Thận khẽ :
“Từng hai gặp mặt.”
Nhiều hơn thế, .
Trụ trì chỉ , bảo chuẩn cơm chay cho chúng .
Minh Tồn quên cả chuyện kẹo, vui vẻ chơi trốn tìm với Tiểu Hoa.
Ăn xong, chúng rõ ý định.
Trụ trì dẫn chúng núi.
“Sơn hoa rực rỡ, mấy ngày du khách đông như dệt, mỗi ngắm hoa chỉ một khắc. Hôm nay tuy chỉ hai vị, nhưng quy củ thể phá…”
Ông chắn cửa, chỉ hòm công đức bên cạnh.
Ta vội, góc giấy gói kẹo lộ nơi tay áo ông:
“Lễ dâng Bồ Tát ở trong tay áo ngài , lẽ nào còn đủ thành tâm?”
Chưa kịp thêm, một hòa thượng hớt hải chạy đến:
“Minh Tồn sư cùng một con mèo lén phòng ngài, ăn sạch bánh quế và kẹo lạc ngài cất trong tủ!”
Sắc mặt trụ trì biến đổi, vội vã theo, chỉ còn tiếng mắng vọng :
“Tiểu t.ử thối! Đáng đ.á.n.h!”
Ta lắc lắc chìa khóa Minh Tồn đưa, mím môi với Phó Thận:
“Mau, chúng thôi.”
…
Rừng đào núi do trời đất nuôi dưỡng, linh khí hội tụ. Nhìn xa, mây hồng như dải lụa mỹ nhân phủ lên non xanh, như khói như ráng. Lại gần, gió thổi hoa rơi, từng lớp cánh mềm trải thành lối chân, hương thơm dìu dịu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đào hoa tựa gió xuân, nắng ấm sinh mây khói.
Ta và Phó Thận chậm rãi lên đỉnh, xuống gốc đào.
Ta lấy bọc nhỏ trong tay , lôi một túi nước, như ảo thuật, rút thêm hai chén tre tinh xảo.
Chia cho một chén, mở nút túi, rót rượu.
“Cảnh rượu ngon. Đây là rượu đào ủ năm ngoái, nay uống là . thương thế A lành hẳn, chỉ uống nửa chén thôi.”
Hai chén tre khẽ chạm, vang lên tiếng thanh giòn.
Rượu miệng thanh ngọt, chút men cũng mềm mại. Ta nhịn rót thêm một chén, uống cạn.
Mặt dần dần ửng nóng.
Thấy Phó Thận chậm rãi uống hết nửa chén, hỏi:
“A , ngon chứ?”
Trên đỉnh núi mây mỏng, nắng phần gắt.
Cánh hoa phủ đầy vai. Hắn một cái, dời mắt xa.
“Vào miệng thanh ngọt, dư vị u hương. Tay nghề của A Uẩn .”
“Đây là đầu ủ rượu đấy.”
Ta phần đắc ý, khẽ, lắc nốt chút rượu cuối trong túi uống sạch.
“Tiếc là sợ trụ trì phát hiện, hôm nay mang ít quá.”
Lúc mới hồi lâu, chậm rãi :
“Không ham uống quá chén.”
Toàn ấm lên nắng, lười biếng đáp một tiếng “”, tựa gốc đào, xoay chén tre trong tay, chút rượu còn sót lấp lánh.
“Hôm qua lỡ hẹn, A giận ?”
“Không.”
Nhớ dáng vẻ lặng im của đường về, hừ :
“Nói dối.”
“Không giận. Chỉ là nhớ đến Trưởng Công chúa.”
Phó Thận thuở nhỏ rời nhà, tình cảm với song đều nhạt.
Ở trong cung, đôi khi cung nhân nhắc đến Trưởng Công chúa. Tòa lãnh cung hoang phế thường lui tới vốn là nơi bà từng ở thuở nhỏ.
Trong góc điện một cây đào, mỗi xuân chỉ lác đác vài bông. Hạ nhiều mưa, mấy quả đào xanh nép lá, vẫn tránh khỏi mưa lớn quật rụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-niem-gia-vien/9.html.]
Hắn thường hiên mấy quả đào mà xuất thần, bất giác nhớ đến “mẫu ” nơi phủ Tướng quân.
chỉ dịp lễ tết mới gặp bà trong yến tiệc cung đình.
Bên cạnh cung nữ thị vệ.
Hoàng đế quản nghiêm.
Sau trong cung nhiều truyền lời nghịch ngợm, Trưởng Công chúa thư trách mắng.
Đến khi mẫu t.ử gặp , bao ánh mắt, Phó Thận chỉ khẽ hành lễ:
“Trưởng Công chúa vạn an.”
Lúc , thấy cung đăng rực rỡ chiếu lên khóe mắt đỏ của bà.
Quay lưng với mẫu , khẽ nuốt, gió lớn, mời Trưởng Công chúa điện nghỉ ngơi.
Có cuối hạ, đến nơi . Cây đào lá rậm, vài con chim đậu cành, thấy bóng liền vỗ cánh bay .
Hắn tìm kỹ.
Quả đào nửa xanh nửa đỏ vẫn treo cành, chỉ còn lớp vỏ mỏng.
Phó Thận cúi mắt, nhặt cánh đào rơi gối, khẽ vuốt ve.
“Trưởng Công chúa cũng như cô, đều yêu hoa đào. Rượu đào cô ủ, hẳn bà cũng thích.”
“Trong phòng còn nhiều vò. Sau mang thêm hiếu kính bà.”
Vừa dứt lời, sang, nặng nhẹ hỏi:
“Còn nhiều ?”
Ánh nắng loang lổ trong rừng đào đầu óc cũng mơ màng.
Phải .
Vốn ủ để ngày thành mà uống.
Nữ nhi sinh , phụ chôn sẵn vò rượu ngon, đợi ngày xuất giá mở vò cùng tân khách nâng chén.
Phó Thận khép mắt, lòng chua mềm, khẽ :
“A Uẩn, mấy năm cũng chôn rượu ngon trong phủ.”
Cho nên cần lo tiệc cưới thiếu rượu.
“Hôm qua Triệu tú tài, cô thấy thế nào?”
Hắn hỏi, nhưng hồi lâu tiếng đáp.
Bỗng vai tựa xuống một khối mềm mại.
Hắn nghiêng đầu .
Tiểu nương t.ử mặt hồng tựa nơi vai, môi son hé mở, thở nhẹ hòa mùi rượu ngọt, từng nhịp phả lên cổ.
Thân thể kìm run khẽ, đầu óc trống rỗng một thoáng.
Ngẩn ngơ hồi lâu, như sợ nàng tỉnh giấc, mới chậm rãi thở .
Khẽ khép mắt, tựa thiền tăng nhập định.
Ta lặng lẽ mở mắt. Qua hàng mi khép hờ chỉ thấy chiếc cằm thanh sạch của . Dường như cũng đang nhắm mắt.
Từng cánh đào hồng theo hốc mắt trượt xuống sống mũi cao thẳng.
Mang theo ấm của , nhẹ nhàng rơi lên mặt .
Như một nụ hôn chạm khẽ rời.
11
Nghỉ núi một đêm, hôm trở về, Lý a tẩu nhân lúc Phó Thận để ý, lén lút kéo sân nhà nàng.
“Lâm đại phu, vị hôn phu của cô là An Tây tướng quân ư?”
“Sao a tẩu ?”
Thấy kinh nghi, nàng vỗ đùi một cái, vẻ mặt “ ngay mà”, hớn hở :
“Tối qua An Tây tướng quân mặc hỉ phục y quán suốt một đêm. Ta dậy vệ sinh thấy, suýt nữa hồn bay phách lạc!
“Hắn còn nhờ nhắn với cô, nếu cô ý, lúc nào cũng thể đến tìm … Lâm đại phu, An Tây tướng quân tuấn tú như , cô thật sự cần nữa ?”
“Ừm.”
Ta và Phó Thanh Trì rõ ràng, tự nhiên nên dây dưa thêm.