NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:50:46
Lượt xem: 2,318
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta cúi đầu càng thấp, dám ngẩng lên , sợ nổi giận, cũng tìm cớ khác, chỉ :
“Lệnh cha khó trái.”
Ta Đại tướng quân kính trọng phụ , nên lấy đó cớ. Hắn vốn nhân hậu, ắt ép .
Chỉ là thấy cũng cố chấp, phần thương tâm.
“ cũng coi như nửa cha…” .
Ta lắc đầu đáp, mắt nóng bừng.
Đại tướng quân chinh chiến vì quốc gia, đổi lấy mấy chục năm yên biên cương, nên vì một mối hôn sự nhỏ bé mà mang tiếng chia rẽ uyên ương, trở thành đề tài cho đời.
Hắn thêm. Trái , Phó Thanh Trì đầu , ánh mắt kinh nghi bất định.
Ba năm qua, cao thêm nhiều, dung mạo cũng bớt nét non trẻ. Chỉ là thiếu niên từng quấn quýt bên gọi “A Tỷ”, nay đáy mắt là phòng .
Sợ giương đông kích tây, sợ phá hỏng nhân duyên của .
Ngày định hôn, thiếu niên cố ưỡn thẳng lưng, nén vẻ thẹn thùng, nghiêm túc :
“A Tỷ tính tình mềm yếu, dễ ức h.i.ế.p, sẽ bảo hộ A Tỷ suốt đời.”
Khi trong lòng cũng mấy phần vui mừng kín đáo, từng mơ về tương lai nâng án ngang mày.
Nghe trong lòng, nàng cưới, ầm ĩ đến ai ai cũng .
Ta đến mộ phụ hỏi ý, Phật đài hỏi Bồ Tát. Tùy tay nhặt mấy nắm lá cây, đếm đếm , đều là lẻ.
Phụ và Bồ Tát đều với —
Đừng cưỡng cầu.
Vì thế, y phục giày tất từng một kim một chỉ may cho , đem tặng cho kẻ ăn mày lưu lạc; hương nang cho tiểu sa di trong chùa; t.h.u.ố.c trị thương tự chế, kinh Phật cầu phúc, từng món linh tinh đầy một rương, thứ thì cho , thứ thì đốt bỏ.
Rồi mới đến tìm , thoái hôn.
03
“Phụ , năm xưa con tuổi nhỏ, lầm đem tình nghĩa tỷ ngỡ là ái tình. Nếu thật sự xem con như nhi t.ử, lẽ nên thuận theo mà hủy bỏ mối hôn sự .
“Người từng thành , hiểu thế nào là tình đầu ý hợp, cũng chẳng thấu nỗi đau yêu mà , ruột gan cào xé. Người xuất cao quý, cả đời thuận buồm xuôi gió. Con từ nhỏ chịu đủ gian truân, nay cũng lấy chuyện mà dày vò con ?”
Phó Thanh Trì đến chỗ động tình, khỏi rơi lệ. Hắn dập đầu Đại tướng quân một cái, giọng cũng mềm xuống.
“Phụ , xin thành cho con và A Ninh.”
Trong phòng chợt tĩnh lặng. Hồi lâu , vang lên giọng già nua dám tin của lão quản gia.
“Thiếu tướng quân, thể như ! Năm đó chịu đủ sự khắt khe của chủ mẫu, tướng quân thương đêm đêm khổ học ánh đèn, mới nhận nghĩa t.ử, lẽ nào là sai ư?
“Huống hồ… tướng quân vì bảo hộ mà mất một cánh tay, nay báo đáp như thế ?!”
Tâm thần chấn động, ngẩng đầu . Chỉ thấy Đại tướng quân uy nghi lạnh lẽo, khiến dám mạo phạm.
Duy cánh tay chỉ còn ống tay áo trống rỗng, gió lùa thổi lay lắt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Sao …”
Ta ngây đoạn tay áo . Nước mắt cố nhịn bấy lâu chợt vỡ òa. Tim như ai vò nát, gió lạnh thổi qua càng dấy lên vị chua xót đau đớn khó nén.
Phó Thanh Trì xong cũng hối hận.
Hắn mím môi, nhớ khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Nếu phụ đưa tay chắn đỡ, lưỡi đao cong của Tây Nhung vốn c.h.é.m rơi đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-niem-gia-vien/3.html.]
Hắn đầy mặt hối não, quỳ tiến hai bước, cúi dập đầu tạ tội.
“Phụ , con…”
“Ngươi . Thánh thượng ban phủ cho ngươi, về sẽ quản nữa.”
Đại tướng quân , ánh mắt thanh chính kiên nghị chạm đến , bỗng trở nên dịu .
“Khoản nợ mang, quả thật liên quan đến ngươi, tự trả.
“Nuôi ngươi một hồi, nhân nghĩa tận.”
Lời nặng như núi, là ý đoạn tuyệt ân nghĩa cùng Phó Thanh Trì.
“Phụ …”
Ta ngờ sự việc đến nông nỗi .
Phó Thanh Trì cũng .
Hắn lóc cầu xin, nhưng Đại tướng quân nữa, ngay cả lão quản gia vốn thương nhất cũng mặt .
Cuối cùng về phía , khẩn cầu: “A Tỷ, tỷ giúp khuyên phụ …”
Hắn là nghĩa t.ử của Trấn Quốc Đại tướng quân Phó Thận, là An Tây tướng quân Thánh thượng phong.
Còn A Tỷ xưa nay tính tình mềm mỏng, phận thấp kém, nên việc thoái hôn chẳng cần thương lượng với nàng, cũng chẳng cần báo , thậm chí thêm một cái cũng thấy thừa thãi.
A Tỷ từ nhỏ thương , che chở , luôn lời cho .
Hắn tiền trảm hậu tấu, cho rằng A Tỷ như bột, vĩnh viễn sẽ nổi giận.
Trong ánh mắt mong chờ của , lùi một bước, nghiêng tránh .
Phó Thanh Trì, tuy A Tỷ tính mềm, phận thấp, nay lớn tuổi hơn.
chuyện hôn nhân, ngươi thì , cũng chẳng đáng để sống c.h.ế.t vì nó.
“A Tỷ… tỷ yêu nữa ?”
Hắn rối loạn tâm thần, năng hồ đồ, đưa tay nắm lấy , Đại tướng quân đẩy bật .
Gạch vuông đất như vạch rõ ranh giới Sở Hà Hán Giới.
Chúng ở bên , ở bên .
Hắn một thất hồn lạc phách bước ngoài.
Giống như năm mười ba tuổi, cô độc đeo bọc hành lý nhỏ quản gia dắt phủ.
Tuyết lớn mờ mắt .
Trong lòng đầy bất an.
Quản gia với : “Trong phủ tướng quân, A Uẩn cô nương, đều là nhất. Từ nay nơi chính là nhà của ngài.”
Hắn gặp tướng quân, gọi một tiếng phụ .
Phụ dung mạo tuấn mỹ mà uy nghiêm, nhưng tính tình ôn hòa, dạy sách, dạy luyện võ, khiến buông xuống một nửa nỗi lo.
Nửa còn vẫn treo lơ lửng.
Ở nhà cũ, đích tỷ kiêu căng, thường xé sách của , vu cho trộm lò sưởi tay của nàng, bắt giữa mùa đông quỳ trong tuyết.
Hắn hỏi quản gia, A Uẩn cô nương ở ?