NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:50:31
Lượt xem: 1,046

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông , năm xưa ông chỉ là một tiểu binh nơi tầng lớp thấp nhất, chính lão tướng quân cứu ông một mạng chiến trường.

 

“Nhờ ơn lão tướng quân dìu dắt, mới hôm nay.”

 

Ông , nở nụ tái nhợt yếu ớt.

 

“Năm con sinh thể yếu ớt, thường sốt cao co giật, đến năm năm tuổi còn dài bằng cánh tay . Ta mặt dày cầu đến phủ Tướng quân, may Trưởng Công chúa và lão tướng quân thương xót, cho ngự y theo chẩn trị cho con… Chớp mắt lớn chừng , con lớn lên giống mẫu ruột…”

 

Chưa mấy câu, kế mẫu lau nước mắt giường phụ , cũng ùa tới. Mép giường chật hẹp, còn chỗ cho quỳ.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Màn giường nặng trĩu, gạch xanh đất lạnh buốt.

 

Ta quỳ đất, xa xa phụ .

 

Một biệt ly, là biệt ly cả đời.

 

Năm năm tuổi phủ Tướng quân dưỡng bệnh, ở đến mười tám tuổi. Mỗi năm Phụ đến thăm một . Triệu ngự y trong phủ qua đời, phụ cũng nhắc đến chuyện đón về.

 

Đại tướng quân , phủ Tướng quân vĩnh viễn là nhà của .

 

Còn đem nghĩa t.ử Phó Thanh Trì hứa gả cho phu quân.

 

Khi bước phòng, trong sảnh lặng như tờ. Một , một quỳ, ai nữa.

 

Đại tướng quân nghiêng nơi chủ vị. Vì tức giận, gương mặt gầy lạnh lùng càng thêm trầm mặc.

 

Trong lòng nặng trĩu tâm sự, chỉ dám liếc thoáng qua cúi đầu thỉnh an.

 

“Đứng lên, cần đa lễ.”

 

Phó Thanh Trì quỳ bên cạnh tiếng , thể khẽ cứng , nhưng chịu đầu , sống lưng thẳng tắp lộ rõ sự phản nghịch và cố chấp vô hình.

 

Canh trong tay áo ủ ấm suốt dọc đường, khi lấy vẫn còn vương ấm cơ thể.

 

Ta âm thầm thở một , hai tay dâng lên.

 

“Đại tướng quân khải trở về, lẽ nên sớm đến bái kiến… Chỉ là mấy hôm tại Phổ Tế tự nghĩa chẩn, đốt vài quyển kinh Phật cho phụ .

 

“Phụ nhập mộng trách mắng bất hiếu, hiểu lễ nghĩa, thuở nhỏ thường quấy nhiễu thanh tĩnh trong phủ, lớn lên cậy ơn cầu báo…

 

“Ta trằn trọc suy nghĩ, nay xin theo lời phụ , mặt dày đến đây giải trừ hôn ước cùng Thiếu tướng quân, mong tướng quân thành .”

 

Trong cơn bệnh, suy nghĩ mấy ngày, mới nghĩ lời thoái hôn kín kẽ như , tổn hòa khí, cũng khiến Đại tướng quân khó xử.

 

Ta mở y quán ngoài thành, hai năm cũng dọn hẳn khỏi phủ Tướng quân. Lợi nhuận nhiều, nhưng đủ nuôi sống bản .

 

Vì thế Đại tướng quân cần lo lắng điều gì khác.

 

Chỉ là Đại tướng quân còn kịp lên tiếng, lão quản gia bưng tay run lên, rơi chén Quân Sơn Ngân Châm thượng hạng xuống đất.

 

Mảnh sứ vỡ tung, hương lan tỏa.

 

Lão quản gia kêu lên, lấy tay áo quệt khóe mắt, lóc:

 

“Cô nương của , đến để thoái hôn ? Năm đó về nhà xuất giá, suýt mù mắt. Khó lắm mới thấy và Thiếu tướng quân định , cả phủ đều vui mừng chờ gả lo liệu trung quỹ. Nay mấy chục con trông đợi đều tan thành mây khói…”

 

Năm mười sáu tuổi, kế mẫu định cho một mối hôn sự, đón về nhà chờ gả. Lão quản gia nắm tay cho , kế mẫu một hai náo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-niem-gia-vien/2.html.]

 

“Phi! Cái phủ Trấn Quốc Tướng quân rách nát gì chứ! Con gái thê cũng chẳng nô, dựa cho nó về nhà xuất giá?!”

 

Khi Đại tướng quân đang luyện binh ngoài thành, lão quản gia ngăn nổi, đẩy ngã xuống đất gãy chân, chỉ trơ mắt kéo lên xe bò.

 

Về đến nơi mới , bà ép cho thứ t.ử nhà Thị lang Bộ Binh, đổi lấy cho cùng cha khác của một chức nhàn sai.

 

Vị lang quân tư đức bất chính, thích hành hạ nữ t.ử. Nữ nhi ruột của bà chịu, bèn lừa trở về.

 

Ta rời nhà nhiều năm, chẳng quen một ai.

 

Phụ ở biên quan xa xôi, một năm mới về một , nước xa cứu lửa gần.

 

Trời đông giá rét, nhốt trong phòng đói suốt hai ngày. Không sính lễ, giá y, chỉ một chiếc kiệu nhỏ màu xanh và một bọc hành lý lép kẹp.

 

Bà lão trông cửa thừa lúc hỗn loạn nhét cho một cây kim thêu nhỏ. Ta đặt nó lên t.ử huyệt của , do dự mãi.

 

Ta uống t.h.u.ố.c đắng nhiều năm, châm ngân châm bao , nhưng vẫn sợ đau, sợ khổ. Khi chữa bệnh ở phủ Tướng quân, Triệu ngự y còn thường chê quá yếu đuối, nũng.

 

Nghĩ nghĩ , rốt cuộc vẫn dám.

 

Tiếng ngựa hí vang.

 

Cửa kiệu mở , cùng với gió lạnh thổi là một bàn tay to rộng, chai sần vì luyện binh.

 

Nước mắt mờ mắt , nghiến răng đ.â.m xuống.

 

“Tiểu nương t.ử lấy oán báo ân ?”

 

Người ngoài kiệu nam nhân xa lạ, mà là Đại tướng quân phi ngựa đến. Tuyết rơi lả tả như liễu bay, mặt đất phủ dày một tầng trắng xóa.

 

Hắn mỉm , lông mi kết băng, m.á.u từ lòng bàn tay từng giọt rơi xuống nền tuyết.

 

Phu kiệu chạy mất tăm. Ta cuống quýt nức, vội rút cây kim .

 

Hắn mặc nắm lấy tay , một tay cởi áo choàng lớn , khoác lên vai .

 

Ấm áp, còn vương ấm của .

 

Chân mềm nhũn, nhấc bổng, đặt vững vàng lên lưng ngựa.

 

Giữa trời gió tuyết mịt mù, hình cao thẳng như ngọc, tay nắm dây cương.

 

“Đi thôi, đón tiểu nương t.ử về nhà.”

 

Chỉ một câu “về nhà”, ghi nhớ suốt bao năm, đến nay cũng từng dám quên.

 

phúc.

 

“Có lời đồn trong thành?”

 

Đại tướng quân dậy, vạt áo đen dừng cách ba bước, giọng ôn hòa:

 

“Trong phủ đang chuẩn sính lễ cho hôn sự của con, đường bánh côon thích ăn, trâm hoa con ưa đeo…

 

“Con mở y quán là chuyện , nhưng phủ Tướng quân mãi mãi là nhà của con.”

 

 

Loading...