NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 10

Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:56:20
Lượt xem: 2,148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ Lý a tẩu xa ghé sát :

 

“Hì hì… cô thích nữa, chẳng lẽ đem lòng yêu A của cô?”

 

Nàng chăm chú , bỏ sót chút biểu tình nào mặt.

 

Ta khựng một thoáng, vẫn đáp:

 

“Phải.”

 

Không ngờ thừa nhận thẳng thắn như , Lý a tẩu ngẩn ngơ như uống mật, kéo tay áo ngây ngốc:

 

“Ta ! Ta mà! A của cô tuy mất một tay, nhưng bổ củi nấu cơm đều chịu , đủ thấy là lang quân lo gia đình. Chỉ là tính tình như khúc gỗ, cô từng bày tỏ tâm ý ?”

 

“Chưa.”

 

Khóe mắt thoáng thấy vạt áo ngoài cửa chợt lướt qua.

 

Ta mỉm , với Lý a tẩu:

 

“A của còn khai khiếu , từ từ đợi mới .”

 

“Cô sợ giống An Tây tướng quân, thích tiểu nương t.ử khác ?”

 

“Vậy cũng mừng cho .”

 

 

Ta biến phần tình cảm của thành gánh nặng trong lòng Phó Thận.

 

vẫn để .

 

Khi còn đang hình dung phản ứng của , cố ý hiện ngoài sân Lý a tẩu, khẽ gõ hai tiếng lên cánh cửa khép hờ, nghiêng , rũ mắt, loạn.

 

“A Uẩn, về nhà ăn cơm.”

 

Lý a tẩu huých vai , trêu chọc:

 

“Chậc, bao xa mà còn đích đến gọi.”

 

Mặt nóng bừng, nhưng trong lòng kìm vui sướng.

 

từng Phó Thanh Trì ở phía , nên càng phân biệt rõ ràng tình cảm của .

 

Ta thích

 

Là tình cảm nam nữ.

 

Hắn lớn hơn nhiều tuổi, tất nhiên lắm điều băn khoăn. là một lang quân , . Hắn hề coi như thấy tình cảm của , cũng lạnh nhạt đối xử.

 

Ăn xong, với :

 

“A Uẩn, để suy nghĩ.”

 

Ta , cần soi gương cũng mặt nhất định đỏ lắm.

 

Ta :

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Huynh cứ từ từ nghĩ. Nghĩ cả đời cũng .”

 

Dẫu chúng cũng sẽ luôn ở bên .

 

12

 

Phó Thận cũng suy nghĩ cả đời.

 

Chỉ nửa buổi chiều, đáp án.

 

“A Uẩn, chúng thể ở bên .”

 

Ta còn kịp mừng, lời tiếp theo của chấn động.

 

tiểu.”

 

“Làm tiểu?”

 

“Phải.”

 

Hắn . Gương mặt nghiêm cẩn vẫn vô cùng nghiêm túc, nhưng lời khiến tim run rẩy:

 

“Nam nhân thể tam thê tứ , nữ t.ử cũng hẳn thể.

 

“Ta lớn hơn nàng nhiều tuổi, thể ở cạnh nàng suốt đời. Nàng nên một chính thất phu quân tuổi tác tương xứng.

 

“Huống hồ… ẩn tật về phòng sự, thể cho nàng niềm vui khuê phòng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-niem-gia-vien/10.html.]

 

Hắn cúi đầu, hàng mi đen rũ xuống, sắc mặt tái nhợt.

 

“Nếu nàng chê, tiểu cũng .”

 

Nhất thời nên kinh ngạc vì tiểu, vì cái gọi là ẩn tật .

 

Ta giữ cổ tay , bắt mạch cẩn thận, thấy điều gì bất , bèn cân nhắc lời :

 

“Chàng phát hiện từ khi nào…”

 

“Từ thuở thiếu niên .”

 

Cho nên năm đó mới sẽ thành .

 

Chuyện nam t.ử… dáng vẻ ủ rũ của , thật khiến đau lòng.

 

“Nếu cởi quần để xem thử?”

 

Vốn chỉ xuất phát từ lòng quan tâm của y, ai ngờ lời mập mờ đến thế. Ta đỏ bừng mặt, hận thể nuốt lời thốt.

 

Hắn cũng chẳng khá hơn. Từ vành tai đến cổ đều như nước nóng dội qua, yết hầu khẽ động, giọng trầm hơn cả hoàng hôn, khàn khàn:

 

“Đợi… đợi tối.”

 

“… Được.”

 

Bữa cơm tối ăn mà lòng rối bời.

 

“A Uẩn về phòng , rửa bát xong sẽ sang.”

 

Từ đầu đến cuối . Nhân lúc rửa bát, lẩn phòng lật y thư xem .

 

Vấn đề ở phương diện của nam nhân, phần lớn là do bẩm sinh đủ, hoặc do hậu thiên tổn thương. Hắn từ nhỏ lớn lên trong cung, chừng từng cho uống thứ t.h.u.ố.c gì đó cũng .

 

Nếu là , những điều vốn quá quan trọng. Có cũng , cũng cưỡng cầu.

 

Chỉ sợ tự trách trong lòng, cố chấp tìm cho một chính thất phu quân… Nghĩ đến đây, thấy buồn .

 

“A Uẩn.”

 

Ta giật hồn. Phó Thận ở cửa, áo rộng khoác hờ, tóc dài xõa xuống, còn vương nước khi tắm rửa.

 

Hắn mở lời, phần do dự:

 

“Ta thể ?”

 

“… Ừm, phòng chật, lên giường .”

 

Tim đập thình thịch. Ta lưng như để che giấu, thắp thêm mấy ngọn nến chậm rãi rửa tay.

 

Sau lưng vang lên tiếng sột soạt. Ngay đó áo bào rơi xuống. Trên vách tường in bóng dáng cao lớn, vai rộng eo hẹp, khom nhẹ trong màn giường mỏng.

 

Rất lâu .

 

“Ta… xong .”

 

Ta hít sâu một , , vẫn ngăn mặt nóng như lửa đốt.

 

Ánh nến gian phòng sáng rực, thể phủ một tầng vàng ấm. Hắn tựa cột giường, nhắm mắt, như một cánh cung kéo căng đến cực hạn vì hổ.

 

Ta cố giữ thở khỏi run, bước , xuống, mượn ánh nến quan sát kỹ.

 

Khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm đến—

 

Phó Thận như chịu nổi, lập tức vươn tay nắm c.h.ặ.t cổ tay . Hắn nghiêng đầu, nghiến răng khẽ:

 

“A Uẩn… đừng chạm, bẩn…”

 

“Vậy… tự cầm lên cho xem…”

 

 

Ta chắc rằng Phó Thận động tình. Khóe mắt ửng đỏ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, trán rịn từng giọt mồ hôi lớn, theo tóc mai, cằm rơi xuống cơ bụng rắn chắc.

 

Thân thể nóng rực khiến như cũng đặt lửa nướng, mồ hôi lấm tấm nơi ch.óp mũi.

 

Dẫu , nơi của vẫn hề phản ứng.

 

Ta im lặng nhặt y phục đất khoác lên cho , cố tỏ bình tĩnh.

 

“Hình dạng, kích thước đều khác thường. Ta kê mấy thang t.h.u.ố.c, uống . Chuyện thả lỏng tâm tình… quá căng thẳng cũng .

 

“Tóm cần vội. Chàng hết nghĩ đến việc chúng thành . Sau hôn lễ, từ từ điều dưỡng.”

 

Loading...