Sau khi hoạt động Tết kết thúc, vườn thú trở trạng thái bình thường. những thứ vĩnh viễn đổi.
Địa vị của Lão Khuyết trong đàn khỉ cao hơn. Những con khỉ trẻ còn tranh giành thức ăn của nó nữa, mà chủ động nhường vị trí nhất.
Tiểu Nhã trở nên yên tĩnh và thong dong hơn. Cô nàng vẫn ngoài cửa sổ, nhưng trong ánh mắt bớt vẻ nôn nóng, thêm phần bình hòa.
Đại Bạch còn rên rỉ mỗi đêm. Nó ngủ ngon hơn, ăn khỏe hơn, thậm chí bắt đầu tương tác với nhân viên nuôi dưỡng, dùng bàn chân vỗ kính để chào hỏi.
Lão Trần và A Bảo cũng thiết với hơn. Khi đến dọn dẹp, chúng sẽ chủ động gần, dùng mũi chạm nhẹ tay .
Các loài động vật khác cũng về chuyện ngày Tết. Dù chỉ bốn khu chuồng tham gia, nhưng tin tức lan truyền khắp nơi. Voi dùng vòi phun nước như đang ăn mừng. Sư t.ử lăn lộn nắng, vẻ mặt đầy mãn nguyện. Chim cánh cụt xếp thành hàng lối chỉnh tề như đang biểu diễn.
Lũ động vật dùng cách của riêng để bày tỏ: Chúng , chúng nhớ rõ.
Một tuần Tết, Chủ nhiệm gọi văn phòng. cứ ngỡ ông sẽ phê bình , dù hoạt động cũng vượt ngân sách, dù tiền quyên góp bù . ông mỉm .
"Tiểu Lâm, cô xem cái ."
Ông đưa cho một bản báo cáo. Đó là thống kê phản hồi của du khách trong dịp Tết. Tỷ lệ hài lòng: 98%.
"Còn cái nữa." Ông đưa thêm một tập tài liệu. Đó là tin tức từ truyền thông: "Vườn thú đầu tiên cả nước tổ chức Tết cho động vật, hành động ấm áp gây sốt cộng đồng mạng."
"Và cái ." Tập tài liệu thứ ba. Đó là thống kê lượng khách trong tuần đầu tiên Tết, tăng 40% so với cùng kỳ năm ngoái.
"Chúng thành công." Chủ nhiệm : “Không chỉ thành công, mà còn vượt xa mong đợi."
thở phào nhẹ nhõm.
"Cho nên…" Chủ nhiệm dậy, vỗ vai : “Sang năm, sẽ tổ chức vườn thú. Mỗi khu chuồng, mỗi con vật, đều sẽ món quà Tết của riêng ."
"Thật ạ?"
"Thật, ngân sách gấp đôi, nhân lực gấp đôi, cô sẽ phụ trách."
“ ạ?"
"Cô hiểu động vật, chúng tin tưởng cô." Chủ nhiệm : “Dự án , ai hợp hơn cô ."
Khi bước khỏi văn phòng, bước chân như bay bổng. Không vì thăng chức, dù đúng là chức danh mới: Chuyên viên Phúc lợi Động vật. Mà là vì, ý tưởng của công nhận. Quan điểm "động vật xứng đáng những ngày vui vẻ" chấp nhận.
báo tin cho Lão Trần và A Bảo.
"Sang năm, tất cả động vật đều sẽ quà Tết."
Lão Trần gật đầu: "Nên như ."
A Bảo phấn khích: "Vậy hai quả táo!"
"Cho ba quả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-uoc-nguyen-o-vuon-thu/chuong-20.html.]
"Bốn quả!"
"Tham lam." Lão Trần dùng móng vuốt vỗ nhẹ nó một cái.
bật , một hồi, hốc mắt bỗng thấy nóng lên.
Từ cái đêm đ.á.n.h rơi điện thoại đó đến nay, mới chỉ vài tháng trôi qua. thế giới đổi . Thế giới của , thế giới của động vật, đều đổi.
Chúng tìm thấy cách để cùng tồn tại.
Không là nuôi dưỡng và nuôi dưỡng, là thưởng lãm và thưởng lãm. Mà là thấu hiểu , giúp đỡ , và trao cho ấm. Thế là đủ .
*
Mùa xuân đến.
Cây cối trong vườn thú đ.â.m chồi nảy lộc, hoa nở rộ, các loài động vật cũng trở nên năng động hơn. Công việc của thêm nội dung mới: Mỗi ngày tuần tra các khu chuồng, ghi chép trạng thái của động vật, thu thập nhu cầu của chúng.
Tất nhiên, là thu thập một cách kín đáo. thể hỏi trực tiếp: "Các bạn gì?". thể quan sát, thể lắng .
Lão Khuyết ở núi khỉ một sợi dây leo để đ.á.n.h đu, sợi cũ đứt. Hươu cao cổ Tiểu Nhã một máng ăn cao hơn để rèn luyện cổ. Gấu Đại Bạch một bể nước sâu hơn để mùa hè thể bơi lội. Hổ Đại Vương một khúc gỗ để mài móng, khúc cũ mòn vẹt.
Mỗi nguyện vọng đều nhỏ, nhưng quan trọng. ghi từng cái một, lập kế hoạch cải thiện. Có những thứ thực hiện nhanh, dây leo mới, khúc gỗ mới. Có những thứ cần thời gian, cải tạo bể nước đợi đến kỳ đóng cửa vườn. ít nhất, thứ đang lên.
Dần dần, còn là "cô nhân viên trực ca đêm" nữa. là Chuyên viên Lâm.
Lũ trẻ sẽ chỉ : "Kìa là cô bụng với động vật lắm đấy."
Nhân viên nuôi dưỡng sẽ tìm bàn bạc: "Chị Lâm, chị xem thiết kế động vật thích ?".
Chủ nhiệm sẽ trưng cầu ý kiến của : "Khu chuồng mới , từ góc độ động vật thì nên cải tiến thế nào?".
Ý kiến của trở nên quan trọng. Bởi vì ý kiến của đại diện cho tiếng của động vật.
Dù chúng thể chuyện trực tiếp, nhưng thông qua , nhu cầu của chúng lắng .
Đây là một trách nhiệm, cũng là một niềm hạnh phúc.
Một đêm tháng Tư, đến nhà gấu trúc. Lão Trần và A Bảo đang ăn măng xuân, loại tươi nhất, vận chuyển từ núi về.
"Ngon ?"
"Ngon lắm." A Bảo đầy mồm măng: “Ngon hơn trúc nhiều."
"Tham ăn." Lão Trần , nhưng chính nó cũng đang ăn ngon lành.
xuống, cùng chúng tận hưởng sự tĩnh lặng của màn đêm.