Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 275: Trần Gia Cự Tuyệt, Tiến Thoái Lưỡng Nan
Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:18:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Toàn ma ma tiễn Thu thị và Diệp thị xong, trở về phòng, với Ngọc Hi đang ngủ: “Cô nương, phu nhân và Đại nãi nãi .” Gặp chuyện lớn như , trừ khi là kẻ vô tâm, nếu thì thể nào ngủ .
Ngọc Hi cũng ngạc nhiên khi Toàn ma ma phát hiện nàng đang giả vờ ngủ, lời , nàng liền mở mắt , : “T.ử Tô khi nào Đại ca về ?”
Toàn ma ma lắc đầu: “Đã cho mời Quốc công gia . Cô nương, chuyện , vô cùng gai góc.” Thấm Hân công chúa chiêu Trần Nhiên phò mã, mà Trần gia chịu từ hôn, Ngọc Hi liền kẹp ở giữa tiến thoái lưỡng nan.
Ngọc Hi ngốc, tình cảnh nàng đang đối mặt: “Chuyện , tiên xem thái độ của Đại ca.” Nếu Hàn Kiến Minh thể ủng hộ nàng, kiếp nạn sẽ dễ dàng tránh qua. Nếu Hàn Kiến Minh ủng hộ nàng, nàng thể ngay cả cơ hội sống sót cũng .
Toàn ma ma : “Cô nương, đừng ôm hy vọng quá lớn với Quốc công gia. Trong lòng Quốc công gia, lợi ích gia tộc là hàng đầu.”
Ngọc Hi cái lý , : “Ta , nhưng chuyện của vẫn dính dáng đến lợi ích gia tộc.” Nếu hy sinh nàng thể đổi lấy lợi ích to lớn, Hàn Kiến Minh chắc chắn sẽ thỏa hiệp. tình hình hiện tại, hy sinh nàng cũng đổi bất kỳ lợi ích nào, Đại ca chắc chắn sẽ như .
Toàn ma ma chỉ nhắc nhở Ngọc Hi, thấy đầu óc nàng tỉnh táo, dồn hết hy vọng lên Hàn Kiến Minh, cũng thêm gì nữa: “Cô nương, nên để T.ử Cẩn ngoài lánh nạn một chút . T.ử Cẩn g.i.ế.c của Tống Quý phi, ở Quốc công phủ, sợ Tống Quý phi thu tính sổ bất lợi cho T.ử Cẩn.” Tống Quý phi dám trắng trợn g.i.ế.c c.h.ế.t Ngọc Hi là bà chỗ kiêng kỵ, nhưng nếu g.i.ế.c c.h.ế.t T.ử Cẩn, đó là chuyện trong phút chốc.
Ngọc Hi lắc đầu : “Không cần, cứ để T.ử Cẩn ở bên cạnh .” Hiện nay nàng thành chim sợ cành cong, T.ử Cẩn ở bên cạnh, nàng càng bất an hơn. Hơn nữa, chỉ cần T.ử Cẩn ở bên cạnh nàng rời khỏi Quốc công phủ, cũng ai gì nàng . Tống Quý phi tài giỏi đến , cũng dám phái sát thủ đến Quốc công phủ g.i.ế.c .
Toàn ma ma thấy nhiều nữa: “Cô nương chừng mực là .”
Một canh giờ , Hàn Kiến Minh về phủ. Vừa về đến phủ liền lập tức chạy đến Đào Nhiên cư, thấy Ngọc Hi mặt vẫn còn trắng bệch, hỏi: “Ta ám sát ở Vương phủ? Chuyện là thế nào?” Kẻ nào to gan lớn mật như , dám hành thích trong Vương phủ.
Ngọc Hi đem suy đoán của nàng cho Hàn Kiến Minh, : “Đại ca, đây chỉ là suy đoán của . Có thật , còn nhờ kiểm chứng.”
Mặt Hàn Kiến Minh, trong nháy mắt liền âm trầm xuống: “Ngược ngờ tới, Tống Quý phi ác độc như . Không gì Trần gia, nhắm .” Có bản lĩnh thì nhắm Trần gia, đối phó với Ngọc Hi một nữ t.ử yếu đuối thì tính là bản lĩnh gì. Người Tống gia, quả nhiên từ đầu đến đuôi một kẻ lành.
Ngọc Hi lời , đại kinh, vội hỏi: “Đại ca, chuyện ?”
Hàn Kiến Minh gật đầu một cái : “Thấm Hân công chúa trúng Trần Nhiên, Tống Quý phi lộ tin tức cho Trần gia, Trần Nhiên thượng chủ, nhưng Trần gia từ chối .”
Sắc mặt Ngọc Hi còn khó coi hơn , nhịn ho khan. Nàng còn tưởng Hàn Kiến Minh , hóa là giấu nàng trong trống: “Đại ca, chuyện lớn như tại cho ?” Chính vì sự che giấu của Đại ca, nàng suýt chút nữa mất mạng ở Vương phủ.
Hàn Kiến Minh cũng ngờ sẽ như , : “Trần gia khéo léo từ chối Tống Quý phi, bên phía Tống Quý phi liền động tĩnh gì, tưởng chuyện qua . Lúc đó nghĩ sắp xuất giá , cho chuyện ngoài việc vô cớ khiến thêm lo lắng, cũng lợi ích gì khác, cho nên với .” Hàn Kiến Minh chỉ cảm thấy Trần Nhiên tuy các phương diện tệ, nhưng cũng nhân vật thiên hạ vô song. Thấm Hân là Công chúa, còn là con gái Hoàng đế và Tống Quý phi sủng ái nhất, tìm con rể thế nào mà chẳng . Cộng thêm khi Trần gia khéo léo từ chối hôn sự, bên phía Tống Quý phi và Công chúa cũng sóng yên biển lặng, tự nhiên cho rằng chuyện qua. Thật sự ngờ Tống Quý phi đối với Trần Nhiên con rể nhất quyết .
Ngọc Hi lời , cố gắng bình phục tâm tình, dựa đầu giường hỏi: “Đại ca, bây giờ ? Tống Quý phi và Công chúa thể g.i.ế.c thứ nhất, sẽ g.i.ế.c thứ hai.”
Hàn Kiến Minh cũng áy náy, chuyện quả thực là sơ suất của . Nếu sớm tâm tư của Tống Quý phi, sẽ để Ngọc Hi khỏi phủ: “Chỉ cần ở trong phủ, sẽ bình an vô sự. Đợi gả qua đó, tin rằng Quý phi và Công chúa cũng sẽ c.h.ế.t tâm thôi.”
Trên mặt Ngọc Hi lướt qua một nụ : “Đại ca, an ủi cũng dùng cái lý do đáng tin một chút. Cho dù chịu đựng qua mười mấy ngày bình an gả đến Trần gia. gả sẽ an ? Từ chuyện đủ thấy Tống Quý phi là tính tình gì, nếu thể như ý bà , Tống Quý phi đối với nhất định là hận thể trừ khử cho sướng.”
Hàn Kiến Minh : “Vậy cảm thấy nên thế nào?”
Câu trả lời của Ngọc Hi đơn giản rõ ràng: “Đại ca, c.h.ế.t.” Khó khăn lắm mới sống một đời, cho dù c.h.ế.t cũng nên c.h.ế.t giá trị, chứ c.h.ế.t một cách minh bạch như .
Hàn Kiến Minh hiểu ý trong lời của Ngọc Hi: “Muội từ hôn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-275-tran-gia-cu-tuyet-tien-thoai-luong-nan.html.]
Trong mắt Ngọc Hi lộ vẻ mệt mỏi, : “Đại ca, nếu từ hôn, đầu giống như treo một con d.a.o, mà con d.a.o bất cứ lúc nào cũng thể rơi xuống lấy mạng . Đại ca, ngày ngày sống trong lo sợ bất an, cuối cùng còn c.h.ế.t trong sự hoảng sợ.”
Hàn Kiến Minh trầm mặc một chút, : “Ngọc Hi, từ hôn chuyện đơn giản như môi chạm môi . Muội và Trần Nhiên chỉ còn mười mấy ngày nữa là thành , bây giờ từ hôn chỉ đắc tội Trần gia, thể sẽ bao giờ gả nữa.”
Ngọc Hi cũng từ hôn dễ dàng như , nếu từ hôn, Trần gia sẽ còn tấm bia đỡ đạn là nàng, đến lúc đó Trần Nhiên chắc chắn thượng chủ. Cho nên, đối với Trần gia mà thà rằng nàng c.h.ế.t cũng sẽ đồng ý từ hôn. Mà thể từ hôn , quyết định ở Hàn Kiến Minh. Cũng chính lúc , Ngọc Hi vô cùng may mắn vì nàng quá kế sang đại phòng. Nếu còn ở tam phòng, nỗ lực gì cũng vô dụng, bởi vì Hàn Cảnh Ngạn tuyệt đối là thà để nàng c.h.ế.t cũng sẽ từ hôn.
Ngọc Hi bình tĩnh : “Đại ca, vẫn luôn tiếc nuối là nữ nhi ? Nếu từ hôn , cũng gả nữa, cứ để ở Quốc công phủ trợ thủ cho . Hoặc là, trợ thủ cho Nhị ca cũng .” Đây là trù mã duy nhất của nàng.
Hàn Kiến Minh buông nắm tay đang siết c.h.ặ.t, lạnh giọng : “Chuyện vẫn tồi tệ đến mức đó, thông khí với Trần gia , xem bọn họ thế nào? Nếu bọn họ thể cho một câu trả lời hài lòng, hãy chuyện từ hôn.” Nếu Trần gia thể đưa một câu trả lời hài lòng, sẽ đồng ý từ hôn.
Thấy Ngọc Hi trầm mặc , Hàn Kiến Minh : “Ngọc Hi, nếu thể ở trong phủ giúp , chẳng khác nào thêm một cánh tay. nếu thật sự như cả đời của coi như hủy hoại, Đại ca thấy như .” Chỉ còn mười mấy ngày nữa là thành , thời điểm mấu chốt từ hôn chỉ thể lấy cớ bệnh nặng. Ngọc Hi vốn gánh cái danh tiếng mệnh suy, một khi lấy lý do bệnh nặng để từ hôn, thì thật sự vững cái tin đồn mệnh suy . Trong tình huống , còn ai cưới nàng? Không gả , chỉ thể ở nhà bà cô già cả đời. Đợi c.h.ế.t , cũng chỉ thể cô hồn dã quỷ.
Thái độ của Ngọc Hi rõ ràng, : “Đại ca, cho dù gả , cũng còn hơn là c.h.ế.t.” Người c.h.ế.t , thì cái gì cũng còn nữa.
Hàn Kiến Minh lắc đầu : “Đừng nữa, Trần gia .” Ngọc Hi cũng là do lớn lên, những năm cũng coi nàng như ruột thịt. Hắn thấy Ngọc Hi rơi kết cục cô độc cả đời.
Ngọc Hi đây là sự nhượng bộ lớn nhất của Hàn Kiến Minh : “Được, đợi tin tức của Đại ca.” Nói xong lời , Ngọc Hi thêm một câu: “Đại ca, ngoài cũng cẩn thận một chút. Muội sợ những sẽ bất lợi với và Nhị ca. Người Tống gia hành sự, xưa nay đều vì đạt mục đích từ thủ đoạn, từng giới hạn.” Người giới hạn, cũng thể ngay cả quốc gia cũng thể bán .
Hàn Kiến Minh gật đầu : “Muội cần lo lắng cho , nghỉ ngơi cho .” Nói xong, sải bước ngoài.
Ngọc Hi nheo mắt, cảm xúc tiêu cực trào dâng. Kiếp với Thu gia chỉ còn một bước là định , kết quả đúng lúc Giang Hồng Cẩm nhảy , khiến nàng chịu đựng bảy năm giày vò. Kiếp , khó khăn lắm mới thoát khỏi Giang gia, định Trần Nhiên, chỉ còn mấy ngày nữa là thành , nhảy Tống Quý phi và Thấm Hân công chúa.
lúc , từ bên ngoài . Ngọc Hi mở mắt , thấy là Toàn ma ma, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt, nhịn mở miệng hỏi: “Ma ma, bà xem mệnh thật sự ?”
Trải nghiệm của cả hai kiếp tương đồng như , khiến Ngọc Hi cảm thấy, nàng thoát khỏi vận mệnh . Có thật sự như Liễu Thông hòa thượng , nàng chính là mệnh suy. Nếu , tại những chuyện như luôn nàng gặp . Giờ khắc , Ngọc Hi nên lời sự mệt mỏi và bất lực.
Toàn ma ma : “Cô nương, nếu tin rằng mệnh , thì cả đời của đều sẽ .”
Ngọc Hi cái lý , chỉ là nàng hiện tại thật sự cảm thấy chống đỡ nổi nữa: “Ma ma, cảm thấy mệt.” Nàng nỗ lực phấn đấu bao nhiêu năm, kết quả về điểm xuất phát. Nàng đến giờ vì cái gì mà nỗ lực, cũng nỗ lực như tác dụng gì.
Toàn ma ma : “Cô nương, con cả đời thể thuận buồm xuôi gió, luôn sẽ gặp một chuyện. Lần đối với cô nương mà là một cái khảm, đợi bước qua cái khảm là .” Kỳ thực trong lòng Toàn ma ma cũng rõ, cũng chỉ Ngọc Hi tính tình kiên cường, khả năng chịu đựng mạnh. Nếu đổi thành nữ t.ử khác, cho dù g.i.ế.c c.h.ế.t ở Vương phủ, hiện tại cũng dọa c.h.ế.t .
Ngọc Hi , nhưng nước mắt tự chủ mà rơi xuống: “ cái khảm trải qua, cũng quá nhiều .” Khổ nạn dường như vĩnh viễn theo nàng, thế nào cũng thoát .
Toàn ma ma cho là như : “Cô nương, vượt qua bệnh đậu mùa khiến đến biến sắc, thoát c.h.ế.t độc thủ của Tống Quý phi. Cô nương, thể thấy ông trời cũng c.h.ế.t. Đã như , còn sợ cái gì?”
Ngọc Hi khổ, nàng sợ, nàng sợ c.h.ế.t nha!
Toàn ma ma cũng gì nữa, suy nghĩ một chút : “Cô nương, đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc. Người tin tưởng là hậu phúc.” Người khác Ngọc Hi là mệnh suy, bà cho là như , lúc trẻ chịu nhiều trắc trở một chút, bất kể gặp chuyện gì đều thể thản nhiên xử lý, chứ cảm thấy trời sập đất nứt.
Ngọc Hi lẩm bẩm: “Hậu phúc? Hy vọng !”