Nhật Ký Sinh Tồn Thời Mạt Thế Của Mẹ Bỉm Sữa - Chương 797: Mau Gọi Thằng Khốn Đó Về Đây

Cập nhật lúc: 2026-03-29 10:26:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chú cái gì ? Cháu đều ghim đấy, chú cái gì!”

 

Mặc kệ sự tức giận của thiếu niên, Trọng Linh xuống ghế đá trong đình, với Dương Dương:

 

“Cháu tự nghĩ xem bọn họ đều là những kẻ luồn cúi đến mức nào. Đưa một phụ nữ tới, thật sự là để bưng rót nước bảo mẫu cho chú ? Cháu cứ tùy tiện dẫn ngoài lượn một vòng, đợi tên họ Triệu , cháu thích đưa đến hội cứu trợ thì đưa đến hội cứu trợ, thích đưa đến giường chung thì đưa đến giường chung. Cháu cứ nhất quyết mất mặt ngay mặt khác? Phùng Mạn là vì tên họ Triệu ở đó, nên mới chỗ dựa mà sợ hãi. Cháu cứ dỗ ngọt cô nửa ngày, thì ?”

 

“Cháu là chú, cháu dỗ phụ nữ.”

 

Dương Dương cãi Trọng Linh một câu, nhưng dường như bản cũng sai . Cậu cãi xong Trọng Linh, lập tức cúi đầu xuống, gì nữa.

 

“Chú dỗ phụ nữ? Chú mà dỗ chú còn bảo cháu đưa cô ?”

 

Trọng Linh ghế đá, lạnh cãi , :

 

“Cháu tự xem, bây giờ tên họ Triệu chú chiếu cố cháu, sẽ dùng núi vàng núi bạc để nâng đỡ cháu. Hắn nghi ngờ cháu . Da thịt trắng trẻo mịn màng thế , tính tình hành động theo cảm tính như , đời gì còn đứa trẻ bình thường nào đơn thuần như cháu nữa? Sẽ tìm cách điều tra lai lịch của cháu. Đợi đến lúc đào bố cháu là ai, ha, cứ đợi đấy, núi vàng núi bạc, mỹ nữ như mây, đều sẽ dâng lên cho cháu.”

 

“Bọn họ cho cháu núi vàng núi bạc, cháu chỉ cần nhận là .”

 

Lúc , qua sự chỉ điểm của Trọng Linh, Dương Dương lập tức cảm thấy thể sẽ lộ. Trong lòng khỏi thầm hối hận, nếu lúc đó nhịn một cục tức, cẩn thận bồi Phùng Mạn , dỗ cô nửa ngày, dỗ đến lúc tên họ Triệu , chẳng chuyện ?

 

Trọng Linh dậy, đến bên cạnh Dương Dương, đưa tay vỗ vỗ vai , thở dài:

 

“Cháu còn học nhiều thứ. Cháu sẽ hiểu , đôi khi thứ bọn họ cho, cháu từ chối cũng từ chối . Cháu , đôi khi, để cảm thấy cháu nợ ân tình của bọn họ, bọn họ ngược càng yên tâm về cháu hơn.”

 

Nói xong, Trọng Linh liền tự bước khỏi đình nghỉ mát. Phía , Dương Dương hỏi:

 

“Giống như Phùng Mạn ? Người tặng phụ nữ cho chú, chú thích, cũng ngủ cùng? Vậy thì cháu , đây là một sự phản bội đối với tình yêu.”

 

Bước chân Trọng Linh dừng , đầu Dương Dương, mặt mang theo nụ , :

 

“Ai bảo cháu ngủ cùng? Thiên hạ bao nhiêu đoàn trưởng đội trưởng tặng phụ nữ cho chú, chú ngủ cùng từng một, chú thành cái gì ? Cháu giữ cô , gặp cô , cô tự nhiên sẽ tìm cách luồn cúi tìm nơi chốn khác.”

 

Mấy năm nay, nhiều đoàn trưởng hiểu đều , mấy hứng thú với phụ nữ. thiên hạ rộng lớn như , đồ quý hiếm nhiều như , Trọng Linh là đại ca của đội dân gian, cái gì cũng thiếu, cũng nên tặng cái gì mới .

 

Tặng phụ nữ cho , cũng mong đợi thể coi trọng đến mức nào. Chỉ là hành tẩu giang hồ, đừng vả mặt ngay mặt, khiến đoàn trưởng đối phương xuống đài mà thôi. Dù ngoài lăn lộn trong nghề , đều cần thể diện cả.

 

Ai thực sự đem em gái tặng cho khác bảo mẫu chứ? Đó đều chỉ là ngoài miệng mà thôi, ngốc ?

 

Trọng Linh Dương Dương lắc đầu, dặn dò một tiếng, :

 

“Giải quyết phụ nữ trong biệt thự của chú cho chú. Một phụ nữ cháu còn giải quyết , cháu còn lăn lộn ở Tây Bộ ?”

 

Dặn dò xong, thực sự . Chỉ để Dương Dương, sắc mặt khó coi suy nghĩ xem nên ứng phó với Phùng Mạn .

 

Cậu nghĩ nửa ngày, mới về biệt thự của Trọng Linh, hết nước hết cái với Phùng Mạn vẫn đang lóc sụt sùi , khuyên cô rời khỏi biệt thự của Trọng Linh, đưa phụ nữ đến hội cứu trợ.

 

Chỉ mới khỏi cổng lớn biệt thự của Trọng Linh, mấy đàn ông trong đội xúm , rủ Dương Dương uống rượu ăn cơm. Thấy Phùng Mạn ở đó, tự nhiên cũng đàn ông hỏi cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-sinh-ton-thoi-mat-the-cua-me-bim-sua/chuong-797-mau-goi-thang-khon-do-ve-day.html.]

 

Phùng Mạn suy nghĩ một chút, mà cũng đồng ý.

 

bây giờ rõ ràng, Trọng Linh yêu thích. Triệu đoàn trưởng đưa cô đến, sẽ thể đón cô về nữa. Muốn vững gót chân trong đội ngũ , thì bắt buộc tìm lối thoát khác. Cô xinh như , sẽ lo đàn ông nào thích cô .

 

Lại Dương Dương, từ chối , một đám hùa theo, đẩy đến t.ửu lâu Trấn Thất Sắc. Mọi náo nhiệt ồn ào, Dương Dương trong lúc cấp bách quanh, Dương Thanh Mặc từng gặp ở cửa hội cứu trợ đó cũng ở đây.

 

đang với một đàn ông bên cạnh. Thấy Dương Dương đến, liền vẫy tay, bảo Dương Dương xuống bên cạnh cô .

 

Một đám đàn ông hùa theo :

 

“Thanh Mặc, thế , cô chỉ cho em trai cạnh cô, cô chỉ thương , cũng thương ...”

 

Mọi trêu đùa, miệng những câu chuyện tục tĩu, hết câu đến câu khác. Dương Dương mà chỉ cảm thấy như mở cánh cửa thế giới mới, bao nhiêu tự nhiên, liền bấy nhiêu tự nhiên.

 

Dương Thanh Mặc trêu đùa với một lúc, lúc mới mặt , dịu dàng với Dương Dương:

 

“Cậu đừng chấp nhặt với bọn họ, đều là những kẻ quen thói ăn mặn ở cái nơi quỷ quái Tây Bộ .”

 

Dương Dương ngước mắt lên, cảm thấy chị cũng tồi, liền nhỏ giọng với cô một tiếng cảm ơn. Dương Thanh Mặc xong, trong lòng liền vui vẻ. Lại thấy đến khuyên Dương Dương uống rượu, cô liền giúp đỡ cản vài , càng ngày càng bày tư thế của một chị lớn, chăm sóc cho em trai nhà .

 

Cuộc sống ở Tây Bộ trôi qua khổ cực. Gió đêm Tây Bộ lạnh, ban ngày quá nóng. ban đêm ở Tây Bộ náo nhiệt, con Tây Bộ cũng nhiệt tình. Mọi cứ thế ồn ào đến quá nửa đêm.

 

Trong Tương Thành cách Trấn Thất Sắc ở Tây Bộ ngàn dặm xa xôi, Văn Tĩnh một chiếc ghế dài bên ngoài biệt thự. Mặc dù lúc , ở khu vực Bắc Bộ đang tuyết rơi dày, nhưng Nam Bộ mới chỉ đến mùa mặc áo len mỏng.

 

Cô liền khoanh tay n.g.ự.c, quấn một tấm chăn, tĩnh lặng ngắm ánh trăng của Căn cứ Thời Đại.

 

Mấy năm , cây kiếm ma biến dị ở nhà Khanh Khê Nhiên phát hiện giá trị d.ư.ợ.c dụng. Do đó, khi Hòa Nhật Phục xin phép Khanh Khê Nhiên, mỗi tháng đều chuyên trách đến c.h.ặ.t kiếm ma mang chế t.h.u.ố.c. Kiếm ma bên ngoài biệt thự nhà cô lúc mới phát triển tràn lan thành t.h.ả.m họa.

 

Trong đêm yên tĩnh, Khanh Khê Nhiên quấn một tấm chăn lớn, mở cổng sắt bước ngoài, xuống chiếc ghế dài bên cạnh Văn Tĩnh, với cô:

 

“Đừng lo lắng nữa, con trai cô bây giờ đang vui vẻ lắm.”

 

Văn Tĩnh liếc Khanh Khê Nhiên một cái, hừ một tiếng :

 

lo lắng cho nó hồi nào? nghĩ chuyện của riêng ?”

 

“Được thôi.”

 

Khanh Khê Nhiên ăn một cái đinh lạnh, cô cũng để bụng, chỉ tiếp tục :

 

thấy đây khóa mục tiêu một phụ nữ do Hoàng Thị Huynh Đệ phái đến Trấn Thất Sắc, tên là Dương Thanh Mặc. Gần đây cô hứng thú lớn với Dương Dương, tỏ chuyện gì cũng...”

 

“Cái gì? Nó mới mười ba tuổi, phụ nữ đó thể tay ? Về, mau gọi thằng khốn đó về đây!”

 

thì thôi, Khanh Khê Nhiên , Văn Tĩnh liền yên nữa, tức giận đến mức c.h.ử.i ầm Dương Thanh Mặc lên.

 

 

Loading...