NHÂN GIAN BAO LA, CÓ CHÀNG LÀ NHÀ - 7

Cập nhật lúc: 2026-05-02 11:35:02
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi chuyện diễn trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một mũi tên xé gió lướt qua bên má , lạnh buốt.

 

Ta và cùng cưỡi một ngựa, lao màn tuyết trắng mịt mù.

 

Chúng chạy mãi, chạy đến chẳng còn đang ở , gần kinh thành vẫn còn trong địa giới Khâm Châu.

 

Trên còn lương thực, cũng chẳng còn bạc, chỉ lê bước giữa trời tuyết mênh mang, lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng khó tả.

 

Mãi cho đến khi gặp một hộ nông gia.

 

Cuối cùng cũng ăn một bữa cơm nóng, bên bếp lửa mà sưởi ấm.

 

Đêm , gió bắc gào thét ngoài cửa.

 

Ta cùng Tạ Cảnh Du chung một chiếc giường, khẽ thở dài: “Đời thật ngắn ngủi.”

 

Ta nghĩ, như , chúng rơi tuyệt cảnh.

 

Ngẫm , lẽ đang cảm thán kiếp mấy chục năm trôi qua như chớp mắt, mà bách tính khắp nơi vẫn còn lầm than.

 

Trong lòng muôn vàn lời , nhưng chẳng nên mở lời thế nào.

 

Chẳng bao lâu , than: “Cái chăn ngắn quá, chân lạnh …”

 

Ta chỉ trợn mắt bất lực.

 

Quả thật chẳng gì với Tạ Cảnh Du nữa.

 

Chủ nhà bảo chúng , chỉ cần vượt qua ngọn núi phía là đến một trấn nhỏ, qua trấn thì gần kinh thành.

 

Dẫu , nhưng vách núi cao vời vợi mặt, vẫn khiến cảm thấy áp lực nặng nề.

 

Đường xa còn vượt qua , lẽ nào sợ một dãy núi .

 

Thế là cùng tiếp tục lên đường, cưỡi ngựa vượt núi băng rừng.

 

May trời cũng dần ấm , tuyết bắt đầu tan.

 

tuyết tan càng lạnh hơn, cái lạnh khiến răng va ngừng.

 

Khi chúng đến lưng núi thì trời tối.

 

Vết thương cũ của Tạ Cảnh Du tái phát, đành tạm trú trong một sơn động, nhóm lửa nghỉ qua đêm hẵng tiếp.

 

Ánh lửa lay động chiếu lên gương mặt , tựa vách đá, khẽ hỏi: “A Oản, nàng còn nhớ chúng sơn động bắt thổ phỉ ?”

 

Ta gật đầu.

 

“Hôm đó nàng nàng sợ c.h.ế.t, khi nàng , nàng cũng tình với .”

 

Thấy đầy ý vị, cũng chẳng nỡ vạch trần.

 

Khi , chỉ sợ còn thì chẳng ai giúp thu dọn hậu quả mà thôi.

 

Chàng bảo nhắm mắt.

 

Đến khi đôi môi nhẹ nhàng chạm xuống, ấm lan tỏa, mới hiểu điều hôm .

 

Chàng ôm lòng, dường như cái lạnh cũng tan biến.

 

Cho đến khi lửa tàn, vì lạnh mà tỉnh giấc.

 

Ta đưa tay mò mẫm, đỏ mặt, vội giữ tay : “A Oản… nàng định ?”

 

“Chàng đang giấu bảo vật gì ?”

 

Suốt dọc đường cũng nỡ đem bán, hẳn là vật quý lắm.

 

Thôi , dù chúng cũng sắp về đến kinh thành .

 

Vượt qua thêm vài ngọn núi, cuối cùng chúng cũng trở về kinh, gặp hai dũng sĩ về một ngày.

 

Họ đám sơn tặc đường từ Khâm Châu về kinh tiêu diệt, bách tính nơi đó cũng yên vượt qua mùa đông.

 

Ta và Tạ Cảnh Du cũng bình an qua giá rét, nghênh đón xuân về.

 

Phụ những sính lễ mà Tạ Cảnh Du mang đến, nắm tay mà rưng rưng: “Tiểu Tạ , cuối cùng A Oản nhà cũng cưới ngươi !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhan-gian-bao-la-co-chang-la-nha/7.html.]

 

Tạ Cảnh Du khẽ khựng .

 

Ta vội bảo đừng để ý lời phụ linh tinh, cúi đầu nhẹ: “Nhạc phụ, con hiểu, chọn hiền tế về nhà ?”

 

Trong lòng nghĩ, phủ ở ngay sát phủ , dù gả qua đó, cũng thể tùy lúc trở về.

 

Phụ vốn lo lấy phu quân, nay xúc động mà dặn dò: “Cưới thì trả đấy!”

 

Tạ Cảnh Du lòng phụ , nghiêm túc đáp: “Con thương A Oản, sinh t.ử cũng rời.”

 

Ta và từng cùng dẹp thổ phỉ nơi Yến Minh Sơn, cùng vượt qua băng tuyết Khâm Châu, quả thật là gắn bó rời.

 

Chuẩn hôn lễ đầu xuân vô cùng bận rộn, Tạ Cảnh Du bảo cứ yên tâm giao hết cho .

 

Ta rảnh rỗi ở nhà đến mức chán, thì Ôn Ninh ghé thăm.

 

Nàng vẫn dịu dàng thanh tú như xưa, rằng Tạ Cảnh Du là bằng hữu thiết của nàng, giúp nàng nhiều.

 

Vậy nên, cũng xem như là bằng hữu của nàng.

 

Trong lòng vui mừng khôn xiết, tựa như ban cho một niềm hạnh phúc lớn lao.

 

Ta vốn luôn ngưỡng mộ Ôn Ninh, từ lâu mong thể cùng nàng kết giao.

 

Ngày ngày nàng đều đến tìm , dạy thêu thùa may vá, chỉ cách hiểu những áng thi văn vốn dĩ khô khan khó nhằn.

 

Những thứ từng cảm thấy chán nản, qua lời giảng của nàng trở nên sinh động, thú vị đến lạ.

 

Nàng còn đưa gặp những tỷ thiết nơi kinh thành, cùng dạo bước giữa tiết xuân.

 

Trên đường trở về, bất ngờ gặp Đỗ Nguyên Trạch.

 

Trải qua bao chuyện cùng Tạ Cảnh Du, dần hiểu rõ thế nào là yêu, thế nào là .

 

Ta thẳng thắn từ chối Đỗ Nguyên Trạch, bởi chúng vốn chẳng hợp.

 

Chàng đối với , lẽ chỉ là một chút hiếu kỳ, còn , trong lòng hề tình ý.

 

Bên cạnh luôn vây quanh những tiểu thư tài hoa, thích ngâm thơ vẽ tranh, còn chỉ vung đao múa kiếm, nên mới khiến sinh chút hứng thú nhất thời.

 

cũng từng xua những bóng hồng .

 

Chàng là , chỉ tiếc là với tất cả .

 

Còn Tạ Cảnh Du, chỉ một lòng hướng về riêng .

 

Xuân đến, vạn vật hồi sinh, cùng Tạ Cảnh Du nên duyên phu phụ.

 

Đêm tân hôn, nhẹ tay vén khăn cho , khẽ : “A Oản, cuối cùng cũng đón nàng về .”

 

Ta tròn mắt : “Chẳng cưới ?”

 

Chàng bật , giọng trầm ấm: “Phải, , A Oản của ngoan nhất, nàng nữ tướng, sẽ quân sư bên cạnh nàng.”

 

Rồi chúng cùng nâng chén giao bôi, men rượu nhuộm đỏ gương mặt.

 

Chàng khẽ nghiêng gần, ánh nến đỏ soi lên gương mặt cương nghị, đôi môi vương mùi rượu, ánh mắt cháy lên như ngọn lửa thể dập tắt.

 

Tháng năm trôi qua, bình yên mà êm đềm.

 

Ôn Ninh và trở thành tri kỷ, nàng từng hỏi , cảm giác gả cho yêu là như thế nào.

 

Ta suy nghĩ thật lâu, đáp: “Ta cùng Tạ Cảnh Du tâm ý tương thông, hai bên tình nguyện, ước nguyện đều viên mãn.”

 

Ta đem hết những thành ngữ nàng từng dạy mà , khiến nàng cảm động đến rưng rưng.

 

Năm , kinh thành đón một mùa tuyết mới.

 

Tạ Cảnh Du giữa màn tuyết trắng, ngoảnh đầu , đưa tay ngắt một cành mai, nhẹ nhàng trao đến.

 

Chàng nắm tay , đặt b.út son lên trang giấy trắng, chậm rãi :

 

“Lang kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai.”

 

HẾT.

 

Loading...