NHÂN GIAN BAO LA, CÓ CHÀNG LÀ NHÀ - 5

Cập nhật lúc: 2026-05-02 11:34:30
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta giả vờ mới đến, bọn họ cũng chẳng mảy may nghi ngờ.

 

Chúng sai nấu cơm, rửa bát, còn bản thì một bên uống rượu, đ.á.n.h bạc.

 

Ta thầm nghĩ, đám sơn tặc đúng là gan lớn, chẳng lẽ sợ bỏ độc thức ăn .

 

Chỉ tiếc là chỉ một thanh đoản đao, nào mang theo độc d.ư.ợ.c.

 

Ta lục lọi khắp nơi trong bếp, cuối cùng cũng tìm vài hạt ba đậu.

 

Số lượng chẳng nhiều, e rằng chỉ đủ khiến vài ba kẻ đau bụng mà thôi.

 

Ta loay hoay một hồi, cuối cùng cũng nấu xong một nồi cơm.

 

Hai gã thanh niên liền tranh bưng mâm, đẩy sang một bên.

 

Thật đúng là cướp công.

 

Còn lão già uống say, gục ngay cửa, ngủ say như c.h.ế.t.

 

Ta lén đem phần cơm bỏ ba đậu, giả vờ phát thức ăn khắp nơi trong trại.

 

Nếu ai hỏi, liền mới đến, còn rõ đường lối .

 

Cứ thế vòng qua lượn , né đông tránh tây, cuối cùng cũng tìm nơi giam giữ Tạ Cảnh Du.

 

Tạ ơn trời đất, vẫn còn sống.

 

Trong lòng mừng đến rơi lệ.

 

Ta đem thức ăn đưa cho hai tên canh giữ, lượng ba đậu vặn, chỉ một lát , bọn chúng ôm bụng chạy tìm chỗ giải quyết.

 

Ta lập tức xông , thấy Tạ Cảnh Du thương nặng, liền vội vàng đỡ dậy.

 

“Ngươi đây bằng cách nào?”

 

“Đừng hỏi nữa, mau rời khỏi đây!”

 

Chàng dựa , dìu bước ngoài, ngờ vài bước thì đụng hai tên canh gác .

 

Ta liền buông Tạ Cảnh Du xuống, tung một cước đá văng một tên khỏi lầu, tên còn xông tới, chụp lấy cổ tay , bẻ ngược, rút đoản đao đ.â.m một nhát, tiện chân đá rơi xuống nốt.

 

Ta , võ công của hề tầm thường, quả thật phụ sự dạy dỗ của phụ .

 

“A Oản, ngươi…”

 

Ta phủi tay, : “Sao nào, lợi hại chứ?”

 

“A Oản, ngươi thật sự chẳng màng đến sống c.h.ế.t của …”

 

Ta đầu , thấy Tạ Cảnh Du ngã xuống đất, lẽ lúc nãy ném mạnh, khiến vết thương càng thêm trầm trọng.

 

Ta vội vàng chạy , đỡ dậy, cùng nhanh ch.óng rời khỏi nơi đó.

 

Chúng liều mạng chạy, phía đám sơn tặc đuổi theo sát nút, chẳng thấy bóng dáng binh lính của .

 

Ta mệt đến mức gần như kiệt sức.

 

Chưa bao giờ chạy xa và lâu đến như .

 

Lại còn kéo theo một Tạ Cảnh Du nửa tỉnh nửa mê.

 

Phía là vách núi dựng , còn đường lui.

 

Ta và dường như chỉ còn con đường tuyệt lộ.

 

“A Oản, ngươi tin ?”

 

Giữa lúc , Tạ Cảnh Du đột nhiên cất tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhan-gian-bao-la-co-chang-la-nha/5.html.]

 

Ta chút do dự: “Hỏi thừa! Nếu tin , liều mạng đến cứu .”

 

“Vậy thì… ôm c.h.ặ.t lấy .”

 

Ta ngẩn ngơ , mặt đầy vẻ khó hiểu.

 

Chàng chỉ bảo cứ theo lời , nên đành vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Ngay đó, vận hết nội lực, nắm c.h.ặ.t một sợi dây mây mang theo lao xuống vách núi.

 

Ta kinh hãi, trong đầu chỉ kịp nghĩ, chẳng lẽ kéo cùng rơi chốn tuyệt lộ.

 

Cả như rơi vô tận, chỉ nhắm c.h.ặ.t mắt .

 

chỉ trong chớp mắt, cảm thấy chân chạm đất một cách vững vàng.

 

“Mở mắt , đừng sợ.”

 

Hai tay vẫn còn ôm c.h.ặ.t cổ , chầm chậm mở mắt, mặt là một cửa hang lưng chừng vách đá, kín đáo đến mức khó lòng phát hiện.

 

“Trước khi lên núi, dò xét địa hình Yến Minh Sơn. Nơi một sơn động, phía lối , chỉ cần chờ đến tiếp ứng là .”

 

Chàng ngẩng đầu vầng trăng ngoài , sắc mặt nhợt nhạt: “Chắc cũng lâu nữa.”

 

Chàng lấy hỏa chiết t.ử, nhóm lên một đống lửa nhỏ.

 

Ánh mắt trở nên nghiêm nghị: “Vì lời, còn dám tự lên núi?”

 

Ta cúi đầu, thành thật đáp: “Ta sợ gặp chuyện… nếu chếc, đây.”

 

Nếu còn, tìm ai cùng rong chơi nữa, những tiểu thư trong kinh đều chẳng thích .

 

Chàng , thần sắc thoáng d.a.o động, tựa hồ ngờ những lời như .

 

Ánh lửa lay động, chiếu lên gương mặt , sống mũi cao thẳng, đôi mày như vẽ, càng khiến dung mạo thêm phần tuấn tú.

 

Chàng , mà cũng .

 

So với Đỗ Nguyên Trạch, dường như còn nổi bật hơn vài phần.

 

“Lại gần đây một chút.”

 

Ta nhích gần thêm.

 

Chàng , giọng dịu dàng: “Nhắm mắt .”

 

Đây là đầu tiên thấy Tạ Cảnh Du nhẹ giọng như , đây mỗi khi bày dáng vẻ lạ lùng, đều là trêu chọc .

 

Ta đ.á.n.h , nào cũng chọc đến tức tối.

 

Chàng khẽ nhắm mắt, từ từ nghiêng gần, hàng mi dài run nhẹ, đôi môi mỏng chậm rãi tiến sát.

 

Ta mở to mắt, bất ngờ húc đầu , khiến kêu lên: “Ngươi !”

 

Ta bật dậy, chống nạnh lớn: “Ta ngay định giở trò, hồi nhỏ dùng đầu húc !”

 

“Song Oản! Ngươi…”

 

Chàng thở dài một tiếng, nở nụ bất lực.

 

Chẳng bao lâu , của Tạ Cảnh Du tìm đến, sơn trại Yến Minh Sơn cũng quét sạch.

 

Chàng thành nhiệm vụ, bệ hạ ban thưởng, chức vị thăng tiến.

 

Còn thì phụ mắng cho một trận thương tiếc, trách dám một xông chỗ nguy hiểm, nhốt trong phủ, cho bước ngoài nửa bước.

 

Ta ngoài , nhưng Tạ Cảnh Du thể trèo tường .

 

Loading...