Ta chậm rãi cùng, thấy phía Ôn Ninh đang dìu lão phu nhân, hai trò chuyện vui vẻ, dáng vẻ vô cùng hòa hợp.
Nàng khoác y phục hồng nhạt tươi tắn, càng khiến thêm phần xám xịt, thô vụng.
Trong lòng chợt nảy một ý nghĩ kỳ lạ, nếu là Ôn Ninh vấp ngã, ắt hẳn sẽ dịu dàng đỡ lấy nàng.
Còn nếu là ngã, e rằng chỉ thể kéo ngã cả bên cạnh, nhân lúc đối phương kịp hồn mà tự bật dậy.
Nghĩ đến đây, việc Tạ Cảnh Du động lòng Ôn Ninh dường như cũng trở nên hợp lẽ.
“Đồ thô kệch như ngươi mà cũng dám mơ tới Nguyên Trạch ca ca của ? Mau chếc !”
Một lực mạnh bất ngờ ập tới, đẩy mạnh, cả mất thăng bằng, rơi thẳng xuống Thanh Hồ cây cầu.
Ta tuy giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m, nhưng chẳng bơi.
Càng vùng vẫy, rong rêu hồ càng quấn c.h.ặ.t lấy chân tay, hoảng loạn kêu cứu, nước tràn miệng khiến sặc liên hồi.
Kẻ đẩy còn giả vờ hoảng hốt kêu lên: “Không xong ! Tống cô nương sơ ý rơi xuống hồ!”
Lúc , mới phát hiện đang chới với giữa mặt nước, sức lực dần cạn kiệt.
Lạnh… thật lạnh…
Khó chịu đến mức gần như thở nổi.
Chẳng lẽ sắp chếc thật …
Giữa lúc ý thức dần mờ nhạt, dường như nhảy xuống nước.
Hu hu… Đỗ Nguyên Trạch, cuối cùng cũng đến …
Ta kéo lên bờ, ướt đẫm, lạnh đến run rẩy.
Ta theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cứu , thể run lên từng hồi.
Một giọng quen thuộc vang lên bên tai, mang theo chút tức giận: “Đỗ Nguyên Trạch, những lời ngươi từng với , xem đều là uổng phí. Đỗ phủ các ngươi dung nổi A Oản, sẽ đưa nàng .”
Ta ngẩn , đầu óc mơ hồ.
Người ôm … là Tạ Cảnh Du?
Nước tràn mũi, tai, ý thức dần chìm xuống, thứ đó đều trở nên mơ hồ.
Đợi đến khi tỉnh , đầu tiên thấy chính là Tạ Cảnh Du.
Chàng kẻ đẩy xuống nước lão phu nhân trách phạt, còn vì nhiễm lạnh mà phát sốt, suốt ba ngày qua đều thường xuyên đến chăm sóc.
Ta hỏi vì Đỗ Nguyên Trạch đến thăm , chỉ lắc đầu, rằng .
Ta liền hỏi phụ , quả thật Đỗ Nguyên Trạch từng tới .
Phụ ha hả: “Y đến gì? Vừa bước cửa Tạ Cảnh Du đúm cho một trận, chạy mất dạng !”
Hóa Tạ Cảnh Du đ.á.n.h đến mức khiến Đỗ Nguyên Trạch sợ hãi, nên y dám nữa.
Y đến gặp , trong lòng chút nhớ nhung, liền định cho y một bức thư.
Chỉ là chữ xí, Tạ Cảnh Du thấy , liền sẽ dạy .
Chàng nắm lấy tay , từng nét từng nét dìu dắt, chữ dần trở nên ngay ngắn, tinh tế hơn.
Ta cẩn thận đặt thư phong bì, chuẩn gửi cho Đỗ Nguyên Trạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhan-gian-bao-la-co-chang-la-nha/4.html.]
khi Tạ Cảnh Du chuyện, lập tức nổi giận, đem bức thư đốt sạch, còn dọa nếu còn như nữa, sẽ tuyệt giao với .
Ta tức đến chịu nổi!
cơn giận cũng chẳng kéo dài bao lâu.
Đốt thì đốt .
Ta cũng sợ thật sự đoạn tuyệt, sợ rằng khi gặp chuyện, sẽ còn bên cạnh nữa.
Từ đó, cũng kéo theo bên .
Cho đến khi triều đình hạ lệnh, phái dẹp loạn sơn tặc.
Nghe tin , vui mừng vô cùng, hớn hở đến mức ôm c.h.ặ.t lấy : “Tạ Cảnh Du! Cho theo với! Ta tự tay diếc sạch bọn thổ phỉ, trở thành nữ hiệp chân chính!”
Tạ Cảnh Du nhất quyết cho .
Chàng thật quá xem thường .
Chàng dẫn theo, liền lén cải trang thành binh sĩ, trộn đội quân, theo rời kinh.
Đám sơn tặc chiếm cứ núi Yến Minh hơn một năm, khiến dân làng xung quanh và khách qua đường đều khổ sở thôi.
Tạ Cảnh Du chia quân ba đường, dự định một tiêu diệt sạch ổ giặc.
Ta ở cùng , mà theo một đội khác, giả dân thường lên núi.
Mọi việc tiến triển thuận lợi, những tên canh gác đều bắt giữ, chúng chỉ chờ tín hiệu của Tạ Cảnh Du để lập tức tiếp ứng.
Thế nhưng chờ mãi vẫn thấy tín hiệu.
Chúng đợi chân núi lâu, từ sáng đến chiều mà vẫn bặt vô âm tín.
Nếu rơi vòng vây của giặc, thể phát tín hiệu thì ?
Nghĩ đến điều tồi tệ nhất, lòng chợt lạnh .
Ta liền bàn với đội trưởng, quyết định tiến sâu hơn trong núi.
Đội trưởng , giọng nghiêm nghị: “Tống cô nương, công t.ử căn dặn chúng trông nom nàng chu , chi bằng mau xuống núi thôi.”
Ta sững .
Hóa Tạ Cảnh Du sớm lén theo.
Chẳng trách nhiệm vụ của đội chúng nhẹ nhàng đến , thì cố ý giữ ở phía , tránh khỏi nguy hiểm.
Đội trưởng , nếu chờ quá lâu vẫn thấy tín hiệu, chúng rút lui xuống núi để gọi thêm viện binh.
Hiện tại, nhiệm vụ của chúng chính là rời khỏi nơi .
Mấy họ lượt xuống núi, đội trưởng cũng ngăn nổi , liền lặng lẽ , tiếp tục tiến sâu trong sơn trại.
Dựa trực giác, len lỏi một hồi, mà chui nhà bếp của bọn chúng.
Quả nhiên, nơi mùi hương thức ăn chính là nơi dễ tìm nhất.
Ta khẽ vỗ mặt , tự nhắc nhở, , , nhanh ch.óng tìm Tạ Cảnh Du mới .
Quân của rõ ràng bắt, trong lòng chợt dâng lên nỗi sợ, sợ rằng sẽ gặp chuyện chẳng lành.
Nhà bếp của bọn giặc canh phòng lỏng lẻo, chỉ một lão già cùng hai gã thanh niên.