NHÂN GIAN BAO LA, CÓ CHÀNG LÀ NHÀ - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-02 11:34:06
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng , nụ dịu dàng ánh trăng: “A Oản, ngươi thích trăng ?”

 

“Thích.”

 

“Người mà ngươi thương mến, chính là vầng minh nguyệt nơi đáy lòng, tựa ánh trăng sáng thuần khiết , dẫu giữa trời đất muôn vàn tinh tú, nhưng ánh bạch nguyệt quang trong tâm khảm, rốt cuộc cũng chỉ một mà thôi.”

 

Nghe , chợt hiểu , Ôn Ninh quả nhiên chính là vầng trăng sáng trong lòng Tạ Cảnh Du.

 

Ta liền hỏi tiếp: “Vậy còn , bạch nguyệt quang của riêng ?”

 

Chàng , khoác trường bào xanh nhạt, tay phe phẩy quạt giấy ánh trăng thanh, nụ ôn hòa như gió xuân: “A Oản, nàng chính là minh nguyệt trong lòng , nguyện cưới nàng thê.”

 

Tin truyền đến tai phụ , ông vui mừng đến mức ba ngày liền khép miệng .

 

Ông nắm c.h.ặ.t t.a.y Đỗ Nguyên Trạch, nước mắt rưng rưng: “Đỗ công t.ử , lời thì chớ đổi ý đó nha!”

 

“Xin Tống tướng quân an tâm, tiểu sinh một lòng ái mộ A Oản, tuyệt phụ nàng.”

 

“Được, lắm! Nữ nhi nuôi suốt mười sáu năm, cuối cùng cũng chịu rước , lão phu thực sự mừng xiết!”

 

Ta trợn tròn mắt, thật chẳng gì với phụ .

 

Ông sang , nụ càng thêm rạng rỡ: “Tốt lắm, lắm! Cái đứa cứng đầu ngang bướng, suốt ngày gây chuyện như con, nay cuối cùng cũng quản , mau tạ ơn tổ tiên!”

 

Thật quá đáng, đây rốt cuộc là phụ ruột của !

 

Ta sắp sửa thành .

 

Phụ vui mừng, Đỗ Nguyên Trạch cũng vui vẻ, còn … đại khái cũng nên cảm thấy vui mới .

 

Chỉ Tạ Cảnh Du là chẳng vui chút nào.

 

Bên phía Đỗ Nguyên Trạch chuẩn sính lễ, thế mà giữa đêm khuya, Tạ Cảnh Du lặng lẽ trèo tường phủ, ép góc tường, đôi mắt đỏ lên: “Ngươi thật lòng thích Đỗ Nguyên Trạch, gả cho y ?”

 

Ta ngẩn , “thật lòng thích” là thế nào chứ?

 

Y đối với , những điều Tạ Cảnh Du từng cho , nay y cũng đều thể .

 

Từ khi Tạ Cảnh Du để tâm đến Ôn Ninh, mỗi ngày đều là Đỗ Nguyên Trạch bầu bạn cùng ăn uống, dạo chơi.

 

Ta khẽ gật đầu, lẽ như chính là thật lòng thích.

 

Ánh mắt Tạ Cảnh Du thoáng qua một tia buồn bã, từ từ buông tay đang chống tường xuống: “Được… cũng .”

 

Chàng lưng rời , bóng dáng dần khuất trong đêm, mang theo vẻ cô tịch khó tả.

 

Vài ngày , lão phu nhân nhà họ Đỗ mở tiệc thu, mời các tiểu thư danh môn trong kinh đến phủ thưởng cúc, ăn cua, ngâm thơ đối ẩm.

 

Đỗ Nguyên Trạch cũng nhân dịp để gặp gỡ nhà của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhan-gian-bao-la-co-chang-la-nha/3.html.]

Ta tuy thơ, nhưng vô cùng thích ăn cua.

 

Trong buổi tiệc, gặp Ôn Ninh, nàng dâng một bài thơ đoạt giải nhất, phong thái ung dung, bước lên lão phu nhân trình bày tác phẩm.

 

Ánh mắt đều dồn cả về phía nàng, chẳng ai để ý ăn liền ba c.o.n c.ua.

 

Trong lòng thầm nghĩ, bếp của phủ Thái phó quả thật tinh tế hơn phủ tướng quân nhiều, nếu gả đến đây, ngày ngày đều thưởng thức mỹ vị, nghĩ liền thấy vui vẻ khôn xiết.

 

“Đây chẳng là Tống cô nương mà Đỗ công t.ử để ý ?”

 

Một vị tiểu thư bỗng cất lời, lập tức khiến ánh mắt dồn sang phía , khi còn đang c.ắ.n dở chiếc càng cua.

 

“Ồ, hóa là thiên kim của Tống tướng quân.”

 

“Được Đỗ công t.ử coi trọng, hẳn là nữ t.ử tài hoa xuất chúng, chi bằng Tống cô nương cũng ngâm một bài thơ cho chúng thưởng thức?”

 

“Phải đó, cũng xem phong vị thi ca của Tống cô nương .”

 

Những lời nối tiếp vang lên, đưa trở thành tâm điểm giữa yến tiệc.

 

Ta vội buông chiếc càng cua, lúng túng dậy.

 

Nhìn ánh mắt nghiêm nghị của lão phu nhân, nụ đầy ẩn ý của các tiểu thư, hiểu rõ họ đang cố ý khó, bởi ai cũng giỏi thơ phú.

 

Ta đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Đỗ Nguyên Trạch, mong mau đến giải vây.

 

dường như rời từ lúc nào.

 

Trong đầu , ngoài những món bánh táo đỏ, bánh hoa hồng, cùng cảnh vung đao đuổi đám lưu manh, thì chẳng còn chút thi ý nào cả.

 

“Quả nhiên là con gái tướng quân, chỉ múa đao múa thương, nào hiểu thi từ, thật là thô kệch.”

 

, Đỗ công t.ử thích nàng ở điểm nào, thật là khó hiểu.”

 

Vài vị tiểu thư thì thầm bàn tán, sắc mặt lão phu nhân cũng dần trở nên vui.

 

Ta căng thẳng siết c.h.ặ.t khăn tay, đúng lúc , một giọng dịu dàng vang lên như gió xuân:

 

“Lão phu nhân, tiểu nữ từ lâu danh Tống cô nương tinh thông đao pháp, trượng nghĩa giúp , từng trong đêm tối truyền tin cho Tống tướng quân, góp phần giúp thánh thượng bắt loạn thần tặc t.ử. Mỗi đều sở trường riêng, ai cũng cần tinh thông thi từ ca phú.”

 

Ta đầu về phía phát âm thanh, chỉ thấy Ôn Ninh giữa yến tiệc, dung mạo thanh nhã, thần thái ôn hòa, đang tận tình lên tiếng bênh vực cho .

 

Lão phu nhân vốn từng qua những chuyện của , nay thấy Ôn Ninh đỡ, liền tiện tiếp tục khó nữa.

 

Nàng khẽ khoác tay lão phu nhân, mỉm dịu dàng: “Lão phu nhân, bên bờ Thanh Hồ trong phủ trồng nhiều cúc, chi bằng chúng qua đó thưởng hoa, chăng?”

 

Chỉ một câu nhẹ nhàng, nàng khéo léo chuyển đề tài, liền theo lão phu nhân rời , hướng về phía Thanh Hồ.

 

Ta thở phào một , cuối cùng cũng đó ngâm thơ nữa.

 

Loading...