NHÂN GIAN BAO LA, CÓ CHÀNG LÀ NHÀ - 1

Cập nhật lúc: 2026-05-02 11:33:05
Lượt xem: 140

Bạch nguyệt quang trong lòng Tạ Cảnh Du ngày xuất giá.

 

Ta cùng đến dự yến, nâng chén rượu mừng cho nàng.

 

Giữa tiệc đông vui, thuận tay lấy khăn của , nhẹ lau giọt lệ nơi khóe mắt.

 

Đến lúc sắp hồi phủ, ngẩng đầu, ánh nghiêng lên trời cao, đôi mắt m.ô.n.g lung như phủ sương buồn: “Thật khó, chúng … e là chẳng thể như xưa nữa .”

 

Hôm nay nàng nên duyên phu phụ, trong lòng hẳn là chất chứa muôn vàn bi ai.

 

Ta lặng im một hồi, nên lời gì để an ủi.

 

Suy nghĩ lâu, mới khẽ khàng cất tiếng: “Ta hiểu, vẫn thể quên .”

 

Tạ Cảnh Du giật giật khóe môi, ánh mắt như bật : “Ngươi hồ đồ ! Xe ngựa của chúng lấy mất !”

 

 

Từ thuở nhỏ chẳng còn mẫu , phụ là võ tướng chinh chiến sa trường, nên việc lớn lên như một tiểu t.ử cũng chẳng gì lạ.

 

Những tiểu thư khuê các nơi kinh thành ai nấy đều tinh thông cầm kỳ thi họa, còn khi tròn mười ba vung đại đao, rượt đuổi đám lưu manh khắp phố.

 

Những cô nương cùng tuổi đều e dè, chẳng ai kết giao với .

 

Phụ của Tạ Cảnh Du cùng phụ vốn là bằng hữu nơi quan trường, vì ngày ngày đều theo , rong chơi khắp nơi.

 

Chạy mãi, chơi mãi, đến lúc ngoảnh thì trưởng thành.

 

lớn , ắt nên duyên phu phụ.

 

Ngày con trai của Trương bá cạnh nhà thành , cũng đến dự tiệc.

 

Trên bàn bày đầy sơn hào mỹ vị, nào là thịt chua ngọt, cá quế thơm lừng, giò heo mềm béo… khiến mà hoa cả mắt, bởi đầu bếp trong phủ xưa nay từng nấu những món tinh mỹ như thế.

 

Ăn uống no say, lòng còn vương vấn hương vị, liền chạy về phủ, với phụ rằng cũng thành .

 

Phụ đang uống rượu, suýt nữa thì sặc, hỏi ăn đến mê .

 

Ta nghiêm túc đáp rằng bày tiệc lớn, để thể thưởng thức bao nhiêu mỹ vị đời.

 

Phụ vuốt râu, sang sảng: “Được thôi, con rước tiểu t.ử Tạ Cảnh Du về phủ .”

 

Nghe thấy cũng hợp tình hợp lý, nghĩ rằng hẳn sẽ chẳng từ chối.

 

Lúc tìm đến, Tạ Cảnh Du đang nơi ven đường, trong lều phát cháo, tay ôm trường kiếm, trầm mặc .

 

Bên cạnh là một vị mỹ nhân dung mạo đoan trang, khí chất thanh cao, phát cháo ban phát bạc cho dân nghèo.

 

Người chính là Ôn Ninh, thiên kim của Ôn Thái sư, nổi danh khắp kinh thành.

 

Ta vẫy tay gọi, nhưng chẳng hề chú ý.

 

Ta chạy gần, nào ngờ kẻ đột nhiên hất tung nồi cháo, khiến đám đông lập tức hỗn loạn.

 

Vài tên thích khách ẩn trong dòng bỗng rút kiếm, lao thẳng về phía Ôn Ninh và Tạ Cảnh Du.

 

Ta chút do dự, rút đại đao, xông lên c.h.é.m loạn, tuy chúng thương, nhưng cũng khiến y phục của chúng rách nát tơi bời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nhan-gian-bao-la-co-chang-la-nha/1.html.]

Tạ Cảnh Du quát lớn: “Bảo hộ Ôn tiểu thư!”

 

Ta lập tức xoay , vác đao chạy về phía nàng.

 

Ngay khoảnh khắc tên thích khách vung kiếm định tay, dốc lực lao tới.

 

Đáng tiếc, hụt mất.

 

Chân vấp, cả ngã nhào xuống đất.

 

Ôn Ninh kinh ngạc chân, mà phía nàng, lưỡi kiếm của thích khách giơ cao.

 

Chỉ trong chớp mắt, máo văng tung tóe, hóa là Tạ Cảnh Du chắn nàng, nàng chịu một kiếm.

 

Đám thích khách nhanh ch.óng của Ôn Thái sư khống chế, còn thấy máo chảy đầm đìa, lòng hoảng loạn vô cùng.

 

“Tạ Cảnh Du! Chàng đừng chếc! Ta cầu xin , đừng bỏ !”

 

“Tạ Cảnh Du, yên tâm, nhất định sẽ báo thù cho !”

 

Ta ôm lấy , gọi, tiếng nấc nghẹn ngào.

 

Sắc mặt tái nhợt, khẽ nâng tay, liền ghé tai gần.

 

Chỉ yếu ớt : “Ta nghĩ vẫn còn sống … mau buông … để đại phu đến…”

 

Lời dứt, đầu nghiêng , liền ngất lịm.

 

May mệnh lớn, gặp danh y, nên cuối cùng vẫn giữ tính mạng.

 

Ta mua vô d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng, chất đầy phòng .

 

Chàng băng bó khắp , ngày ngày uống t.h.u.ố.c đắng, tĩnh dưỡng hơn nửa tháng.

 

Khi thấy đến, khẽ nhíu mày: “A Oản, vẫn chếc, ngươi đừng dáng vẻ như quả phụ ?”

 

Ta liền đổi sang nụ rạng rỡ.

 

Đặt đống t.h.u.ố.c lên bàn, quan sát , thấy khí sắc hơn nhiều.

 

Chàng cũng , ánh mắt dò xét: “A Oản, dạo ngày nào ngươi cũng mang đồ bổ đến, gây họa gì chăng?”

 

Ta mở to mắt, vẻ mặt thành thật: “Chàng thương, quan tâm thì gì sai?”

 

“Vết thương của gần lành, ngươi còn giấu ? Mỗi ngươi gây chuyện đ.á.n.h , giải quyết , đều tìm dọn dẹp tàn cuộc.”

 

Trong lòng thầm tiếc, giá như ruột của thì bao, như mỗi khi phụ trách phạt, còn thể kéo gánh .

 

Ánh mắt ánh lên chút mong chờ: “Tạ Cảnh Du, chăng con lớn lên đều thành ?”

 

Chàng , trong mắt thoáng lóe lên điều gì đó, nhưng giọng vẫn bình thản: “Sao hỏi ?”

 

“Vậy thể cưới ? Như thế chúng thể ăn đủ sơn hào mỹ vị, còn nhận lễ bạc, đến lúc đó chia đôi, mỗi một nửa!”

 

Chàng xong, lập tức phun hết ngụm : “Ngươi ngốc thật ! Là nam cưới nữ gả, chỉ nam nhân mới cưới vợ!”

 

“Ồ, thì .”

 

Loading...