Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 997: Cố Lão Phu Nhân Lạnh Lòng
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:32:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời cứ mưa mãi khiến phiền muộn, nhưng trời hửng nắng thì nóng đến khó chịu cũng gây bực bội. May mà Cố lão phu nhân sợ nóng, chỉ sợ lạnh.
Sáng sớm hôm nay Cố lão phu nhân cùng Hoa Ma Ma dạo trong hoa viên, chuyện: “Haizz, xem thật sự đợi Trung Thu mới thể về kinh .”
Vốn định trời tạnh mưa là về kinh, ngờ mưa tạnh xong nắng liên tiếp. Thời tiết oi bức thế , đừng Thẩm Thiếu Chu và Cố Nhàn yên tâm, chính bản Cố lão phu nhân cũng dám lên đường. Bây giờ so với hồi trẻ, nếu trúng nắng đường thì chuyện đùa.
Hoa Ma Ma : “Lão phu nhân, là chúng về huyện Thái Phong ở vài ngày. Người thích Châu Châu ? Về huyện Thái Phong là thể gặp con bé đó .”
Phú Quý cũng cha, tháng lúc về quét mộ cho lão thái gia gặp .
Cũng trùng hợp , đứa bé dung mạo năm sáu phần giống Cố lão thái gia. Cho nên lúc Cố lão phu nhân thấy đứa bé đó thì đặc biệt yêu thích, ôm mãi nỡ buông.
Cố lão phu nhân lắc đầu : “Cháu nhà bế thú vị, vẫn là nuôi cháu nhà . Nhắc tới thì chúng ngoài lâu như , cũng Thanh Thư m.a.n.g t.h.a.i .”
Hoa Ma Ma , : “Lão phu nhân cứ lo bò trắng răng. Đại cô nương và cô gia ân ái như , con cái là chuyện sớm muộn thôi.”
“Ta cũng vội vàng, cũng nên giục nó. Chỉ là thật sự lo lắng, lo nó giống và nó đường con cái gian nan.”
Đều con gái giống , bà thành mấy năm mới m.a.n.g t.h.a.i Cố Nhàn. Cố tình Cố Nhàn cũng giống bà, thành ba năm mới mang thai. Cho nên, bà vô cùng lo lắng Thanh Thư và An An sẽ di truyền đặc điểm .
Chỉ là lời bà cũng chỉ với Hoa Ma Ma, mặt những khác dù là Kỳ lão phu nhân cũng dám tiết lộ nửa lời.
Hoa Ma Ma khựng một chút, đó : “Sẽ . Hai vị cô nương nhà thể đều khỏe mạnh, chắc chắn dễ sinh nở. Nói chừng đợi chúng về là tin vui .”
“Nếu như , khi về kinh sẽ đến chùa Linh Sơn dâng hương cho Bồ Tát.” Cố lão phu nhân : “Tốt nhất là một sinh con trai, như sẽ lo lắng nữa.”
Hai đời đều sinh con gái con trai, cũng là tâm bệnh của bà.
Hoa Ma Ma vội : “Lão phu nhân, lời vạn thể với Đại cô nương, nếu cô nương sẽ áp lực.”
“Ta cũng ngốc mà với nó những cái , cũng chỉ lầm bầm với bà thôi. Chỉ cần nó mang thai, bất kể sinh trai gái đều thích.”
Nở hoa kết quả , con đầu lòng là con gái thì tiếp tục sinh, kiểu gì cũng sinh con trai. Nếu Thanh Thư suy nghĩ của bà, chắc chắn sẽ oán thầm đây là coi nàng như heo nái .
Hai đang chuyện thì một tiểu nha chạy chậm tới, thấy họ liền thở hồng hộc : “Lão phu nhân, lão phu nhân, kinh thành gửi thư tới.”
Tim Cố lão phu nhân đập thót một cái, vội vàng hỏi: “Người tới gì?”
Tiểu nha lắc đầu : “Không , Thái thái mời lão phu nhân qua xem thư.”
Cố lão phu nhân nhịn nhíu mày : “Chỉ là thư tới thôi mà ngươi gấp gáp nóng nảy như gì? Không còn tưởng xảy chuyện lớn gì .”
Tiểu nha mắng đến mức đầu cũng dám ngẩng lên.
Cố Nhàn thấy các bà liền đón lên: “Mẹ, dì gửi thư từ kinh thành về.”
Cố lão phu nhân : “Ta bảo ba ngày mới nhận thư của Thanh Thư và An An, nhanh như thư, hóa là dì con thư.”
Nói xong, bà nhận lấy thư mở xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-997-co-lao-phu-nhan-lanh-long.html.]
Cố Nhàn thấy bà híp mắt, hỏi: “Mẹ, dì chuyện thú vị gì trong thư mà khiến vui vẻ như .”
Cố lão phu nhân vui đến mức nếp nhăn mặt đều giãn : “Dì con Thanh Thư m.a.n.g t.h.a.i một tháng rưỡi . Không , Thanh Thư cái gì cũng hiểu mau ch.óng trở về. A Chi, mau về phòng thu dọn đồ đạc chúng về kinh.”
Cố Nhàn vội ngăn bà , : “Mẹ, bây giờ bên ngoài nóng như vài bước đầy mồ hôi, còn thể đường xa. Mẹ, đợi trời mát mẻ về cũng muộn.”
“Không , về ngay bây giờ. Tính tình Thanh Thư hiểu rõ nhất là thích cậy mạnh, nếu nó ai sẽ chuyện gì.”
Mặc kệ Cố Nhàn khuyên thế nào Cố lão phu nhân đều kiên trì về kinh, khuyên đến mức Cố Nhàn cũng chút bốc hỏa.
Thẩm Thiếu Chu : “Nhạc mẫu, trời nóng thế quả thực thích hợp đường xa. Nếu bệnh đường, Thanh Thư sẽ lo lắng đấy. Người m.a.n.g t.h.a.i giữ tâm trạng , nơm nớp lo sợ cho đứa bé .”
Thấy bà chút d.a.o động, Thẩm Thiếu Chu : “Nhạc mẫu, còn nửa tháng nữa là qua Trung Thu , đợi qua Trung Thu con sẽ đích đưa về kinh.”
Cố Nhàn cũng : “Mẹ, dì ở đó, con tin dì sẽ chăm sóc Thanh Thư.”
Nghe thấy lời , Cố lão phu nhân bà hỏi: “Còn con? Thanh Thư chuyện là đầu, cái gì cũng hiểu, con một chút cũng lo lắng cho nó?”
Cố Nhàn : “Có gì lo lắng, nữ nhân nào mà chẳng trải qua như ...”
Thấy sắc mặt Cố lão phu nhân đúng, Thẩm Thiếu Chu vội vàng ngắt lời bà : “Nhạc mẫu, Tiểu Nhàn lo lắng, chỉ là cảm thấy dì và Ổ gia thể chăm sóc cho con bé.”
Cố lão phu nhân lập tức cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bà thở dài một : “Ta mệt , các con đều ngoài !”
Thẩm Thiếu Chu còn thêm, thấy Cố lão phu nhân vẻ mặt kiên nhẫn phất tay : “Đều ngoài, ngủ.”
Thẩm Thiếu Chu chút bất đắc dĩ, đây là giận cá c.h.é.m thớt lên cả ông .
Đợi khi đám đều ngoài, Cố lão phu nhân chút khó chịu với Hoa Ma Ma: “Mấy hôm Quan ca nhi bệnh, nó vội đến mức khóe miệng mọc cả mụn nước. Thanh Thư chính là con gái ruột của nó, nay m.a.n.g t.h.a.i nó chẳng lo lắng chút nào.”
Mang t.h.a.i là một chuyện vất vả, giai đoạn đầu ốm nghén giai đoạn phù thũng, lúc sinh con càng là một cửa ải quỷ môn quan. Cho nên con gái mang thai, cơ bản là vui mừng lo lắng. Cố Nhàn thì ? Dường như chuyện liên quan đến bà .
Hoa Ma Ma khuyên giải: “Thái thái từng để Đại cô nương trong lòng, lão phu nhân cũng hôm nay mới , hà tất khó chịu chứ!”
Cố lão phu nhân lời , trong lòng như tảng đá chặn : “Ta là khó chịu cho Thanh Thư. Đứa nhỏ ... Haizz, là sai , nên miễn cưỡng nó.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hoa Ma Ma thấy bà cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, : “Lão phu nhân, đừng nhắc đến Thái thái mặt Đại cô nương là . Đại cô nương là đứa trẻ hiếu thuận, Thái thái nếu sống nó sẽ bỏ mặc .”
“Lão phu nhân, Đại cô nương bây giờ m.a.n.g t.h.a.i sắp thái ngoại bà . Sau , cứ an tâm hưởng thụ niềm vui con cháu quây quần, những cái khác đừng quản nữa.”
Cố lão phu nhân gật đầu : “Nghe bà, cái gì cũng quản nữa, cứ an an tâm tâm mà bế chắt của thôi.”
“Cũng thể là chắt gái.”
Cố lão phu nhân vui vẻ : “Bất kể là chắt trai chắt gái, đều thích.”
Tảng đá đè nặng trong lòng gỡ bỏ, Cố lão phu nhân lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Chiều tối hôm đó, bà còn ăn thêm nửa bát cháo.
Thẩm Thiếu Chu thấy bà giận nữa, cũng thở phào nhẹ nhõm.