Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 941: Sum Vầy Ngày Cuối Năm, Chuyện Lớn Chưa Tỏ
Cập nhật lúc: 2026-04-07 11:38:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời hửng nắng một ngày thì bắt đầu đổ tuyết. Vì hẹn sẽ sang nhà ở ngõ Dụ Đức đón năm mới, xác định Phù Cảnh Hy cần đến Đông cung nữa, hai vợ chồng ăn sáng xong, nghỉ ngơi một lát mang quà .
Đi một đoạn ngắn, Thanh Thư vén rèm xe ngoài, tuyết bay lất phất, bất giác : “Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt một năm nữa trôi qua.”
Phù Cảnh Hy : “Trước khi thành , chỉ mong thời gian trôi nhanh một chút, để thể sớm ngày cưới nàng về nhà. Bây giờ nghĩ , thời gian đó thật sự quá khó khăn.”
Thanh Thư đẩy tay đang vòng qua eo : “Thiếp thấy ngày tháng trôi qua nhanh.”
Hai đến cổng, lão Hạ gác cổng vội vàng tiến lên hành lễ: “Đại cô gia, cô nương.”
Cách xưng hô khiến Thanh Thư khỏi liếc mắt: “Kinh Nghiệp đến ?”
Lão Hạ : “Vâng ạ! Nhị cô gia cũng đến , đến các vị một lát để biếu quà Tết. Bây giờ chắc đang ở trong nhà chuyện với lão phu nhân.”
Vừa , lão khuân vác đồ đạc.
Đến sân chính, Thanh Thư đang định vén rèm bước thì thấy Cố lão phu nhân bảo Đàm Kinh Nghiệp ở nhà ăn Tết.
Đàm Kinh Nghiệp : “Cháu với thúc thúc , năm nay sẽ ăn Tết ở nhà thúc .”
Chưa thành , dám ở nhà họ Cố ăn Tết , nhưng đợi thành , lúc đó thể đến nhà họ Cố ăn Tết. Ở nhà thúc thúc lúc nào cũng cảm thấy như ngoài, nhưng ở nhà họ Cố giống như về nhà . Không, còn thoải mái hơn cả nhà .
Cố lão phu nhân thấy hai nhà, liền dậy : “Sao bây giờ mới về?”
“Mấy ngày nay Cảnh Hy việc, hôm nay mới rảnh ạ.”
Nói xong, Thanh Thư đỡ Cố lão phu nhân xuống, quan tâm hỏi: “Ngoại bà, cao tỳ bà cháu gửi về bà ăn hằng ngày ạ?”
Mấy ngày nàng về thăm Cố lão phu nhân, thấy bà thỉnh thoảng ho khan, đó nàng liền đến chỗ Tần Lão Thái Y xin một hộp cao tỳ bà cho bà dùng.
Cố lão phu nhân : “Ăn , cháu gửi về là ăn ngay. Đừng chứ, đúng là đồ , ăn ba ngày là hết ho . lúc dì cố của cháu mấy hôm đó cũng ho, liền đưa hết phần còn cho bà .”
“Tiếc là chỗ Tần thái y cũng chỉ còn hai hộp, ông giữ một hộp để tự dùng. đợi năm ông nấu, đến lúc đó cháu sẽ xin thêm hai hộp về.”
Thanh Thư thấy Đàm Kinh Nghiệp nghiêm chỉnh, liền : “Kinh Nghiệp, việc học của gặp vấn đề gì khó , nếu thì đúng lúc thể hỏi tỷ phu .”
Đàm Kinh Nghiệp đương nhiên nhiều vấn đề, chỉ là mở lời thế nào. Thấy Thanh Thư chủ động nhắc đến, ngại ngùng hỏi: “Anh rể, tiện ạ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Phù Cảnh Hy : “Chúng tìm Kính Trạch, các em vấn đề gì thể hỏi cùng một lúc!”
Sau khi hai ngoài, Cố lão phu nhân nắm tay Thanh Thư, quan tâm hỏi: “Bụng vẫn động tĩnh gì ?”
Thanh Thư chút khó xử, gặp mặt hỏi vấn đề . May mà nàng lo lắng chuyện con cái, nếu chắc cũng nổi cáu như Phong Tiểu Du: “Ngoại bà, cháu mời Tần Lão Thái Y đến bắt mạch cho chúng cháu , Tần Lão Thái Y cháu và Cảnh Hy sức khỏe vấn đề gì ạ.”
Cố lão phu nhân thấy nàng hề vội vàng, khỏi : “Cháu xem Lan Hi gả qua đó một tháng t.h.a.i , cháu vẫn cố gắng hơn nữa đấy!”
Thanh Thư dở dở , : “Ngoại bà, chuyện thể so sánh . Có thành thai, thành ba bốn năm thậm chí lâu hơn mới .”
“Phỉ phui phui…”
Cố lão phu nhân đ.á.n.h nhẹ Thanh Thư hai cái: “Con bé ăn kiêng dè gì cả. Gì mà ba bốn năm, chắc chắn sẽ nhanh ch.óng t.h.a.i thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-941-sum-vay-ngay-cuoi-nam-chuyen-lon-chua-to.html.]
Thanh Thư : “Ngoại bà, chuyện vội , duyên phận đến thì sẽ đến. Ngoại bà cũng đừng lo lắng, cháu và Cảnh Hy sức khỏe vấn đề gì, sẽ nhanh ch.óng t.h.a.i thôi.”
Con cái là duyên phận, đợi duyên phận đến thì nó sẽ đến.
nghĩ đến Tiểu Du thì nhà chồng thúc giục sinh con, còn nhà chồng nàng trưởng bối thì đến lượt ngoại bà thúc giục, Thanh Thư cảm thấy thật bất lực.
Đang chuyện, An An vén rèm bước . Vui vẻ nhà, kết quả chỉ thấy Thanh Thư: “Chị, là chị?”
Thanh Thư trang phục của An An, cố ý : “Muốn gặp Kinh Nghiệp chứ gì? Đi . Sau , gặp thì sớm một chút, đừng lề mề nữa.”
An An tức đến dậm chân, ngốc như chứ? Còn gặp nàng mà , chẳng chút lanh lợi nào của rể cả.
Cố lão phu nhân chỉ mím môi , gì.
An An bĩu môi : “Chị, em về quần áo , lát nữa sẽ chuyện với chị .”
Nàng Đàm Kinh Nghiệp đến, đặc biệt bộ áo bối t.ử tay hẹp màu hồng thêu hoa ngọc lan mới may, bên mặc chiếc nhu quần màu hoa t.ử đằng, bên hông còn thắt một chiếc đai lưng màu trắng ngà. Nàng còn treo một miếng ngọc bội hình hoa sen trắng đai lưng.
Bộ trang phục tôn lên vóc dáng thon thả của nàng. Gương mặt trái xoan, làn da hồng hào, sắc mặt trắng hồng. Soi gương thấy cũng tệ, nàng mới ngoài.
Cố lão phu nhân thấy nàng định về, khỏi bật : “Chị cháu trêu cháu đấy, Kinh Nghiệp , theo rể cháu đến chỗ Kính Trạch !”
An An , liền chạy đến ôm cánh tay Thanh Thư lắc lư: “Chị, chị trêu em, từ khi nào chị trở nên tính như !”
“Xấu tính ? Vậy lát nữa chị sẽ với rể em, bảo chỉ bảo việc học cho Kinh Nghiệp nữa.”
An An nàng đang đùa, vui vẻ : “Chị, chị nghỉ từ ngày hai mươi sáu tháng Chạp , hôm nay mới qua ?”
Thanh Thư lặp những lời , đó hỏi: “Thế nào, ôn tập ?”
An An hì hì : “Rất ạ.”
Cố lão phu nhân : “Đều nhờ Phó . Thanh Thư, cháu , thời gian mỗi buổi sáng Phó đều dạy học cho nó, dạy nó ít thứ.”
An An gật đầu lia lịa: “ chị, những điều học từ Phó khiến em lợi nhiều. Chị, may mà chị để Phó ở nhà. Có sự chỉ bảo của cô , em cảm thấy kỳ thi năm vấn đề gì. Ừm, chừng thể thi đỗ Nữ học Kinh Đô.”
“Văn Hoa Đường.”
An An lập tức xịu mặt, : “Chị, em thi Văn Hoa Đường cũng đủ tư cách!”
Thanh Thư : “Ý của chị là em thể lấy Văn Hoa Đường mục tiêu. Đã thích ngành thì hãy đặt cho một mục tiêu cao, như mới động lực.”
An An khổ sở : “Chị, mục tiêu của chị cao quá, em đạt .”
Cố lão phu nhân mắng: “Chỉ thể là cháu quá chí khí. Cháu xem chị cháu thi cử bao giờ tụt xuống hạng ba. Còn cháu? Ngay cả hạng nhất cũng từng mang về.”
An An phịch xuống bên cạnh Cố lão phu nhân, khoác tay bà : “Ngoại bà, chị chỉ dung mạo hơn mà còn thiên tư thông tuệ, còn cháu? Vừa dung mạo bình thường, thiên phú cũng bình thường, nhưng cái thể trách cháu , trách sinh cháu cho .”
Cố lão phu nhân nhớ chuyện năm xưa, sắc mặt sững , tự nhiên chuyển chủ đề: “Chuyện bao nhiêu năm , còn nhắc gì.”
An An cũng chỉ thuận miệng , chứ thực sự oán trách.