Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 921: Chuyện Nhà Của Tiểu Du, Phù Cảnh Hi Mời Khách
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:23:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Thư với Phong Tiểu Du: “Bà ngoại tớ gần đây thúc giục tớ, bảo tớ mau ch.óng tìm vợ cho tớ.”
Phong Tiểu Du vẻ mặt quái dị hỏi: “Hôn sự của An An cần lo liệu thì cũng thôi, dù cũng là em gái ruột. của là trưởng bối, bà tự xem xét là , bắt giúp tìm a!”
Cảm giác Cố bà ngoại chuyện gì cũng trông cậy Thanh Thư, nàng mà thấy mệt. Cũng chỉ Thanh Thư tính tình , đổi là nàng thì chịu nổi.
Thanh Thư một cái : “Bà đó xem mắt cho tớ và An An mấy , cuối cùng chứng minh ai là cả. Bà mấy chuyện cho sợ , dám tự xem mắt nữa.”
Phong Tiểu Du buồn thôi: “Cố bà ngoại cũng thật là… như cũng . Tìm một mợ hợp ý với , như mâu thuẫn cũng ít.”
“ , của yêu cầu gì?”
Thanh Thư : “Cậu yêu cầu gì, chỉ cần giỏi giang hiếu thuận là . Còn về dung mạo, là .”
Phong Tiểu Du vỗ tay một cái : “Cô họ tớ quản gia quản việc là một tay hảo thủ, nữ công trù nghệ cũng đều lấy . Có điều dung mạo cô quá bình thường, tớ sợ của mắt.”
Nàng tưởng hết hy vọng , dù lâu như tin tức, ngờ Thanh Thư chủ động nhắc tới.
Thanh Thư khỏi hỏi: “Thật cho dù lớn lên bình thường, cô nương nhà họ Phong cũng nên sầu chuyện gả chồng chứ!”
Phong Tiểu Du : “Tớ đó với , cô họ tớ là vì giữ đạo hiếu mới lỡ dở hôn sự.”
“Tổ mẫu cô qua đời năm năm , mẫu qua đời ba năm . Ai ngờ cô qua đời đầy trăm ngày, cha cô cưới khác. Mẹ ruột cô họ tớ là kinh doanh, bà phát hiện thể liền đem của hồi môn của cùng tiền bạc trong nhà quá nửa đều cho cô họ tớ, hai chị em cô mỗi một nửa. Cho nên phụ nữ khi cửa, liền coi cô như cái gai trong mắt cái dằm trong thịt. Sau khi m.a.n.g t.h.a.i cố ý cùng cô họ tớ tranh chấp ngã xuống đất, vu oan cô họ tớ đẩy bà , chuyện lúc đó còn ầm ĩ đến mặt tớ. Tớ cũng là vì chuyện , mới đến cô .”
Thanh Thư hỏi: “Vậy đó thì ?”
Phong Tiểu Du một cái : “Cô họ tớ ngay mặt tớ và các trưởng bối khác , nếu cô thật sự tay thì chỉ đẩy nhẹ Đồ thị một cái khiến bà đến đứa con cũng rớt, mà là sẽ lặng lẽ một tiếng động g.i.ế.c c.h.ế.t bà .”
Cũng chính câu , khiến Phong Tiểu Du cô với cặp mắt khác xưa. Nếu tộc nhân cả ngàn , cô họ khỏi năm đời một trăm cũng tám mươi, nàng quen đối phương.
“Sau đó nữa?”
Phong Tiểu Du : “Đương nhiên là giải quyết gì , nhưng chuyện hai trở mặt. Cô họ tớ cũng kiên nhẫn ứng phó Đồ thị, ngày hôm cô liền mang theo em trai dọn ngoài.”
Thanh Thư hỏi: “Cha cô ngăn cản?”
“Cha cô ngăn, đáng tiếc ngăn . Sau khi dọn ngoài, sự tuyên truyền ác ý của kế, tưởng cô là hung hãn ác độc, cho nên hôn sự khó .” Phong Tiểu Du : “Thanh Thư, tớ là cảm thấy cô thật sự tồi mới đề cử cho . nếu để ý, thì thôi.”
Thanh Thư lắc đầu : “Không, nhà tớ thật sự cần một vị đương gia chủ mẫu như .”
Nàng đây tưởng Cố lão phu nhân cường hãn, dù khi trượng phu qua đời còn thể giữ gia nghiệp, mấy phụ nữ . Sau mới , tất cả đều là dựa dì ghẻ.
Phong Tiểu Du : “Tớ ngay sẽ chê mà! của thì ? Cậu để ý .”
Thanh Thư một cái : “Cái yên tâm, chỉ cần là tớ trúng đều sẽ thích.”
Phong Tiểu Du lộ vẻ kinh ngạc: “Cậu của tin tưởng như ?”
Thanh Thư nghĩ một chút, : “Thật tớ cũng họ Lâm, cùng tộc với tớ.”
Phong Tiểu Du chút mơ hồ: “Không của là trẻ mồ côi, đó Cố bà ngoại nhận nuôi ?”
Thanh Thư cũng giấu nàng , kể thế của Cố Lâm: “Tớ lúc đó thấy quả thực đáng thương, liền nghĩ để rời khỏi thôn Đào Hoa. Sau bà ngoại tớ thấy tính tình thuần lương, liền đề nghị nhận con nuôi, như chỉ thể nối dõi tông đường cho Cố gia, chị em tớ cũng chỗ dựa.”
“Hóa là như a!” Phong Tiểu Du chút cảm thán : “Cậu cũng kế ngược đãi, cùng cô họ tớ đúng là đồng bệnh tương liên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-921-chuyen-nha-cua-tieu-du-phu-canh-hi-moi-khach.html.]
Thanh Thư : “Tớ gặp cô họ , nếu đối phương thật sự như và cũng bài xích nhà tớ, thì sắp xếp bọn họ gặp mặt một .”
Phong Tiểu Du buồn : “Thanh Thư, đây là tin tớ ?”
Thanh Thư một cái : “Nếu là tin cũng sẽ gặp mặt cô , chỉ là tai là giả mắt thấy mới là thật.”
Phong Tiểu Du cũng chỉ đùa, kết chuyện lớn như chắc chắn là gặp thật mới : “Được, đợi ăn cơm trưa xong tớ sẽ về nhà một chuyến với tớ chuyện .”
Nàng cũng chỉ dắt mối bắc cầu thôi, trung gian chuyện vẫn là giao cho nàng .
Lâm Phỉ bưng một ấm hoa hồng lên, rót cho hai xong lui xuống.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Phong Tiểu Du uống một chén xong, lên ghế bập bênh của Thanh Thư: “Vẫn là chỗ của thoải mái.”
“Sao thế, em dâu chọc ?”
Phong Tiểu Du lắc đầu : “Không . Hai ngày đại phu do Quan gia cung phụng đến bắt mạch bình an cho chồng tớ, lúc đó tớ vặn bồi bà chuyện, bà liền bảo đại phu cũng bắt mạch cho tớ một chút.”
“Bà đây cũng là quan tâm .”
Phong Tiểu Du lắc đầu : “Cũng thể là tớ đa tâm, tớ cứ cảm thấy bà là nhân cơ hội để đại phu bắt mạch cho tớ, xem tình hình thể tớ.”
“Tớ thấy đúng là nhốt ở nội trạch lâu quá, rảnh rỗi phát chán nên thích suy nghĩ lung tung.”
Phong Tiểu Du vui : “Tớ bắt đầu cũng tưởng là trùng hợp, đó hôm qua em dâu tớ chồng tớ đưa tớ miếu Tống T.ử Quan Âm dâng hương. Nếu là tớ gả qua một hai năm mang thai, bà lo lắng phát hỏa tớ cũng thể hiểu. tớ đây thành đến hai tháng, bà gấp gáp như gì a?”
“Xác định ?”
Phong Tiểu Du gật đầu : “Tối qua với tớ , ngày miếu Tống T.ử Quan Âm dâng hương.”
“Chắc là Quan Chấn Khởi tuổi tác lớn, cho nên bà mới lo lắng phát hỏa. Cậu cũng đừng giận, dù bà cũng trực tiếp hỏi , cứ coi như là .”
Phong Tiểu Du thở dài một : “Có lúc cảm thấy gả chồng chẳng ý nghĩa gì cả.”
“Quan Chấn Khởi đối với mà!”
Phong Tiểu Du ý hưng lan san : “Cũng chỉ thế thôi. Mấy hôm lúc nghỉ bảo đưa tớ Phúc Vận Lâu ăn cơm, hẹn với đồng liêu ăn cơm .”
“Không hai ngày ? Ngày đầu , ngày hôm ăn cũng mà!”
Phong Tiểu Du lắc đầu : “Ngày hôm cha chồng tớ việc tìm , chiều mới về. Hỏi gì cũng , chúng tớ là phu thê gì thể , dáng vẻ rõ ràng là coi tớ như ngoài .”
Thanh Thư cũng cảm thấy buồn : “Cậu ăn cơm với , thì với cho kỹ. Nếu đồng ý nuốt lời, thì là vấn đề của , thể ầm ĩ với một trận.”
“Cậu bảo tớ ầm ĩ với , tớ nhầm chứ?”
Thanh Thư chút buồn bực: “Hắn lời giữ lời, sai ở , tại thể ầm ĩ với ?”
Phong Tiểu Du một cái : “Tớ tưởng sẽ bảo tớ nhẫn nhịn chứ, Tân ma ma và Mộc Cầm đều bảo tớ thông cảm cho .”
“Cậu với cho kỹ, thể ầm ĩ với ? Tiểu Du, cho dù cãi với Quan Chấn Khởi, cũng lý do vững chứ vô lý não. Nếu , sẽ chịu thiệt.”
Phong Tiểu Du gật đầu : “Được, tớ nhớ .”