Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 755: An An Vạch Tội Mẹ Ruột, Lão Phu Nhân Đau Lòng Tỉnh Ngộ (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:40:31
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nhàn và Thẩm Thiếu Chu ăn cơm trưa ở nhà họ Cố xong, liền đưa gia đình ba của Thẩm Đào về.
Dựa Thẩm Thiếu Chu, Cố Nhàn : “Chàng phát hiện An An đổi nhiều ?”
Thẩm Thiếu Chu gật đầu : “ là đổi nhiều, so với một năm càng ngày càng xinh hơn.”
“Không về ngoại hình, là tính cách của nó. Thiếu Chu, thấy giọng điệu và thái độ chuyện của con bé giống hệt Thanh Thư .”
Nghe , Thẩm Thiếu Chu mới bừng tỉnh: “Chẳng trách cứ cảm thấy An An trưởng thành và hiểu chuyện hơn nhiều, thì là .”
Cố Nhàn hối hận: “Ngày đó thể đưa An An về kinh thành, các cứ ngăn cản, nếu An An giống Thanh Thư, ăn sắc sảo tha như .”
Thanh Thư đối với ruột chút tôn trọng nào, bây giờ An An cũng học theo.
Thẩm Thiếu Chu : “Ta thấy như , tính cách mạnh mẽ một chút, gả cũng sợ bắt nạt.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“A Nhàn, một câu, chuyện của Thanh Thư và An An nàng đừng quản nữa, chúng nó đều là những chủ kiến, thể tự lo cho . Nàng cứ tùy tiện xen sẽ gây phiền phức cho chúng nó.”
Cố Nhàn chút hiểu, tại con nông nỗi .
Nghĩ đến những lời An An , Thẩm Thiếu Chu : “Hôn lễ của Thanh Thư sang năm, chúng cũng đừng tham dự nữa.”
Cố Nhàn chịu: “Ta là ruột của nó, ngay cả hôn lễ cũng cho tham dự!”
Nghĩ đến lời An An , Thẩm Thiếu Chu thở dài: “Lễ cập kê của Thanh Thư nàng tham dự, chuyện để khúc mắc trong lòng hai chị em. Cho nên lúc thành , nàng tham dự , chúng nó cũng còn để tâm nữa.”
Cố Nhàn sững : “Ý của là lễ cập kê của An An cũng tham dự?”
Thẩm Thiếu Chu lắc đầu : “An An mới với , nó nàng đến kinh thành.”
Nước mắt Cố Nhàn lã chã rơi xuống: “Ta là ruột của chúng nó, chúng nó thể đối xử với như .”
Lúc , Cố lão phu nhân cũng đang những lời tương tự với An An: “An An, con dù lầm lớn đến , nó cũng m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh các con. Nỗi vất vả khi mang thai, chỉ từng trải mới .”
An An gì.
Cố lão phu nhân nắm tay An An, nhẹ nhàng : “Chúng chỉ ở nửa tháng, trong thời gian con nhường con một chút.”
An An rút tay , lạnh lùng : “Bà ngoại, con và tỷ tỷ bắt bà sinh chúng con.”
Cố lão phu nhân vẻ mặt lạnh lùng của An An, lòng bà thắt .
An An nhàn nhạt : “Bà m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh chúng con quả thực vất vả, nhưng nếu năm đó tỷ tỷ liều c.h.ế.t bảo vệ, con còn đời . Một ngay cả con của cũng bảo vệ , xứng ?”
“Bà ngoại, những năm qua bà luôn bảo chúng con nhường nhịn bà . Bà ngoại, bà là ruột của chúng con, đáng lẽ bà là che chở, nhường nhịn chúng con.”
“Bà ngoại, bà là con gái của bà, bà cưng chiều bà thế nào chúng con cũng gì để . bà yêu cầu con và tỷ tỷ cũng giống như bà, xin thứ cho chúng con .”
Cố lão phu nhân kinh ngạc nàng: “An An, con thể nghĩ như ?”
“Không con nghĩ như , mà là bà vẫn luôn như . Dựa mà bắt chúng con nhẫn nhịn, chiều theo bà ? Bà ngoại, ngoài việc sinh chúng con, bà gì cho chúng con? Không đến tỷ tỷ, chỉ con thôi, nuôi con lớn là bà, dạy dỗ con là tỷ tỷ, bà gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-755-an-an-vach-toi-me-ruot-lao-phu-nhan-dau-long-tinh-ngo-3.html.]
“Bà ngoại, thực con thật sự hiểu, tỷ tỷ nhiều đến thế nào nhưng chỉ cần một chút ý bà là bà lớn tiếng chỉ trích. Còn nhà họ Thẩm mặc kệ sống c.h.ế.t của bà , bà một lời oán thán. Chỉ vì bà sinh chúng con, chúng con nợ bà , nên chịu đựng tất cả những điều ?”
Cố lão phu nhân đau như d.a.o cắt, đỏ hoe mắt : “Con hận con đến ?”
“Con hận bà , ngay cả tỷ tỷ cũng hận bà , nhưng chúng con chán, phiền .”
Cố lão phu nhân lau nước mắt : “Những lời là chị con với con !”
Không câu hỏi, mà là khẳng định. Tính cách của hai đứa trẻ bà rõ, Thanh Thư trông vẻ hiền hòa nhưng thực chất cứng cỏi. Còn An An thì ngược , trông mạnh mẽ nhưng thực trong lòng mềm yếu nhất.
An An phủ nhận: “, tỷ tỷ với con rằng tỷ chán, phiền . Bà thiên hạ cha nào sai, bảo chúng con tha thứ cho bà . Bà tỷ thế nào ?”
Cố lão phu nhân dám hỏi.
Trên mặt An An thoáng qua một nụ mỉa mai: “Tỷ tỷ , tỷ tha thứ, mà là dám tha thứ. Bà ngoại, bây giờ tỷ sợ bà , bà ?”
“Nếu bà thích nhà họ Thẩm như , bằng lòng oán hối vì nhà họ Thẩm mà trả giá, thì cứ cùng nhà họ Thẩm yêu thương cả đời !”
Thấy Cố lão phu nhân ôm n.g.ự.c, An An : “Bà cũng cần lo bà già ai chăm sóc. Bà sinh chúng con một , chúng con sẽ phụng dưỡng bà . Nếu Thẩm bá bá mất, nhà họ Thẩm đối xử với bà , chúng con cũng sẽ sắp xếp thỏa cho bà , chỉ là ở cùng thì thôi.”
Nếu Thẩm bá bá còn sống, nhà họ Thẩm chắc chắn dám bạc đãi nàng. Nếu ông , nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ đối xử với bà .
Cố lão phu nhân sự lạnh lẽo trong mắt An An, mặt lộ vẻ cay đắng: “Các con đều là những đứa trẻ ngoan, là của bà ngoại, bà ngoại chiều hư con .”
An An gì. Mẹ nàng trở thành như , bà ngoại quả thực trách nhiệm thể chối cãi. Giống như nàng sai, tỷ tỷ sẽ phạt nàng, còn bắt nàng tự kiểm điểm. nàng dù sai điều gì, bà ngoại cũng đều bao che, nỡ mắng nỡ đ.á.n.h. Lâu dần, tính cách nàng lệch lạc mới là lạ.
Cố lão phu nhân bộ dạng của nàng, như thể ăn hoàng liên, đắng ngắt: “Con xuống !”
“Vâng” một tiếng, An An : “Bà ngoại, ngày mai ngày nghỉ ngơi, đó thăm các trưởng bối nhà họ Kỳ và nhà họ Lôi, con về huyện Thái Phong một chuyến.”
Cố lão phu nhân gật đầu : “Những chuyện con cần lo, sẽ sắp xếp.”
Huyện Thái Phong chắc chắn một chuyến. Nhiều năm về, bà cũng nên đưa An An đến mộ lão gia thắp nén hương.
An An “ừm” một tiếng : “Bà ngoại, từ huyện Thái Phong về, chúng về kinh thành luôn nhé?”
Cố lão phu nhân hỏi: “Không ở nửa tháng mới về , tại đột nhiên vội như ? Hay là con gặp con, nên về sớm.”
An An lừa Cố lão phu nhân, nhưng những lời sợ bà buồn, nên chọn cách im lặng.
Cố lão phu nhân còn khuyên nữa, nhưng lời đến bên miệng thể một chữ.
Đợi An An ngoài, Cố lão phu nhân vẻ mặt đau khổ : “A Chi, thật sự sai ?”
Hoa Ma Ma im lặng một lúc : “Hành vi của thái thái quả thực khiến đau lòng. Đừng nhị cô nương, ngay cả lão nô cũng chút nổi nữa.”
“Lão phu nhân, con cháu phúc của con cháu. Nếu đại cô nương và nhị cô nương sẽ phụng dưỡng thái thái, cũng cần lo lắng cho bà nữa.”
Cố lão phu nhân đau khổ vô cùng, nhưng bà cũng chuyện thể trách Thanh Thư và An An, nếu trách thì chỉ trách Cố Nhàn quá chí tiến thủ, trong lòng chỉ nghĩ đến nhà chồng: “Ngươi đúng, nên quản nữa.”
“Thôi , đợi từ huyện Thái Phong về sẽ đưa An An về kinh thành. Nó thế nào, cứ mặc nó .”