Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 752: Chức Vụ Nhàn Hạ (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:40:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhận chức vụ , Thanh Thư mới hiểu tại Phong Tiểu Du chức vụ nhàn hạ. Nguyên nhân gì khác, thật sự việc gì .

 

Nàng mất ba ngày để xem xong hồ sơ, đó còn việc gì để . Thanh Thư là kiên nhẫn, việc gì thì sách, sách mệt thì luyện chữ hoặc vẽ tranh.

 

Quản lang trung ban đầu còn chút lo lắng, lo nàng trẻ tuổi khí thế thể hiện. Bây giờ thấy nàng yên tĩnh như , trong lòng cũng vui.

 

Mạc Kỳ với Trưởng công chúa: “Công chúa, Lâm cô nương đến Chủ khách ty mấy ngày , mỗi ngày phần lớn thời gian đều ru rú trong phòng ngoài. Thái độ tiêu cực như , thể việc gì?”

 

Trưởng công chúa : “Nàng hành sự luôn cẩn thận, mới thể tranh giành việc. Hơn nữa thấy như , chuyện thể một sớm một chiều mà từ từ.”

 

Đây là kinh nghiệm mà bà tự đúc kết nhiều thất bại.

 

Mạc Kỳ : “Trưởng công chúa, sợ nàng đạt kỳ vọng của .”

 

“Kỳ vọng của đối với nàng là hy vọng nàng gả chồng sinh con vẫn thể kiên trì chức vụ .”

 

Bà hiểu rõ tính cách của Thanh Thư, nàng chuyện gì kinh thiên động địa là thể. Bà để Thanh Thư Lễ bộ thực cho một , nữ quan cũng thể gả chồng sinh con.

 

Mạc Kỳ đối với việc lạc quan, : “Ta sợ khi nàng gả chồng, sẽ từ chức. Dù , con cũng sẽ .”

 

“Bây giờ chuyện còn quá sớm, nàng thể kiên trì thì !”

 

Bao nhiêu năm nay bà bồi dưỡng nhiều , tiếc là những hoặc là bỏ cuộc giữa chừng, hoặc là thỏa hiệp với thực tế, sống qua ngày ở Lễ bộ. Viên nữ quan, chính là một trong đó.

 

Mạc Kỳ : “Hy vọng như Trưởng công chúa mong đợi, nàng thể gương cho nữ t.ử thiên hạ.”

 

Lời , nhưng Mạc Kỳ ôm hy vọng.

 

Cũng chiều hôm đó, Thanh Thư đường về nhà, xe ngựa chặn .

 

Một gã béo mặc áo gấm xe ngựa, lớn tiếng : “Biểu tỷ, tỷ quan ở Lễ bộ. Biểu tỷ, chuyện vui lớn như ăn mừng một phen chứ! Đệ đặt một bàn tiệc ở Thục Sơn Viên, xin biểu tỷ nể mặt.”

 

Trong xe ngựa im phăng phắc.

 

Mấy bên cạnh gã béo hùa theo: “Thôi Kiến Ngôn, biểu tỷ của ngươi thèm để ý đến ngươi !”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nghe ba chữ Thôi Kiến Ngôn, sắc mặt Thanh Thư thoáng qua một tia tức giận.

 

Trung Dũng Hầu ba con trai, thế t.ử và Thôi Kiến Bách là em ruột, con trai thứ ba Thôi Kiến Ngôn là con vợ lẽ. Mẹ đẻ của Thôi Kiến Ngôn là nha hồi môn của Thôi phu nhân. Gã học hành gì, cả ngày cùng một đám bạn bè lêu lổng bên ngoài. Nhớ năm xưa, gã ít chế giễu .

 

Lâm Phỉ thấy sắc mặt Thanh Thư khó coi, tưởng nàng bên ngoài cho tức giận: “Cô nương, dạy dỗ tên lãng t.ử đó.”

 

Dám trêu ghẹo đến cô nương nhà , đúng là sống nữa.

 

“Đánh tàn phế , đừng đ.á.n.h c.h.ế.t là .”

 

Thấy cửa xe mở , Thôi Kiến Ngôn ha hả, với bên cạnh: “Các ngươi , chỉ cần biểu tỷ đồng ý đến Thục Sơn Viên ăn cơm, mỗi các ngươi cho năm trăm lạng bạc!”

 

Ba tên công t.ử ăn chơi bên cạnh đau lòng, nhưng nam t.ử hán đại trượng phu, một lời như đinh đóng cột: “Yên tâm, chỉ cần Lâm tư vụ thật sự bằng lòng ăn cơm với chúng ở Thục Sơn Viên, năm trăm lạng bạc một đồng cũng thiếu của ngươi.”

 

Một khắc , bốn sõng soài đất nên lời. Thôi Kiến Ngôn t.h.ả.m nhất, răng đ.á.n.h rụng bốn cái, xương sườn đ.á.n.h gãy bốn cái. Ba còn khá hơn một chút, răng rụng, xương sườn chỉ gãy hai cái.

 

Xuân Đào vén rèm xe bốn tên công t.ử ăn chơi đất rên rỉ, chút lo lắng : “Cô nương, Lâm Phỉ tay nặng như phiền phức ?”

 

“Không tay nặng, quá hai ngày nữa chuyện tương tự sẽ xảy . Đánh tàn đ.á.n.h phế chúng, những cũng dám đến gây sự với nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-752-chuc-vu-nhan-ha-2.html.]

 

Xuân Đào lo lắng cha , trưởng bối của những sẽ đến báo thù.

 

Thanh Thư : “Yên tâm, họ dám đến cửa gây sự . Cùng lắm là ghi hận trong lòng, đợi cơ hội sẽ đạp một cái.”

 

Đối với việc nàng quan tâm. Nàng bây giờ là của Trưởng công chúa, những gia đình dám chọc giận Trưởng công chúa. Còn báo thù? Dù cho đến khi nàng c.h.ế.t Trưởng công chúa vẫn sống khỏe mạnh, nên trong vòng mấy năm cần lo lắng chuyện .

 

Chuyện như một cơn lốc, đầy một ngày lan truyền khắp kinh thành.

 

Phong Tiểu Du nhận tin đến tìm Thanh Thư: “Ta hôm qua mấy tên công t.ử ăn chơi trêu ghẹo ngươi đường? Mấy tên khốn đó đúng là ăn gan hùm mật báo.”

 

“Thanh Thư, ngươi chứ!”

 

Thanh Thư : “Không , nếu bây giờ cũng thể đây chuyện với ngươi .”

 

Phong Tiểu Du thấy vẻ mặt nàng giống giả vờ, thở dài một : “Ta vốn nghĩ chức vụ nhàn hạ, ngươi cũng , ngờ gặp chuyện . Sớm khuyên ngươi nhận chức vụ .”

 

Thanh Thư để chuyện trong lòng, : “Vậy ngoài Tần Vương vô tình thấy liền nạp , theo như ngươi thì ngoài cũng là sai .”

 

“Ngươi để tâm là .” Phong Tiểu Du : “Ngươi yên tâm, bà nội chuyện sai Mạc Kỳ đến nhà họ Thôi và nhà họ Thạch đòi công bằng cho ngươi, thể ngày mai họ sẽ đến cửa xin .”

 

“Vậy thì .”

 

Phong Tiểu Du nhẹ: “Ta còn tưởng ngươi sẽ cần phiền phức như .”

 

Thanh Thư lắc đầu: “Nếu dập tắt ngọn lửa kiêu ngạo , chuyện tương tự sẽ còn xảy .”

 

Để ngăn chặn chuyện xảy , nhất định do Trưởng công chúa mặt.

 

Nghĩ đến đây, Thanh Thư : “Cũng thật vất vả cho Trưởng công chúa. Tiếc là tài năng gì, thể giúp bà thực hiện nguyện vọng.”

 

Phong Tiểu Du ý trong lời của Thanh Thư: “Bà nội từng , chuyện nữ t.ử quan thể một sớm một chiều, cần nhiều cùng nỗ lực.”

 

Thực lời gốc của Trưởng công chúa như . Bà để nữ t.ử quan cần một cơ hội, còn cơ hội là gì thì ai .

 

Hai trò chuyện vài câu, Phong Tiểu Du liền về.

 

Lâm Phỉ nhà thấy Thanh Thư đang chìm suy tư, hỏi: “Cô nương, đang nghĩ gì ?”

 

Thanh Thư hỏi: “Ngươi xem Trưởng công chúa thật sự chỉ quản lý Văn Hoa Đường và một việc vặt của Lễ bộ ?”

 

Lâm Phỉ hỏi: “Lời của cô nương là ý gì?”

 

Thanh Thư lắc đầu: “Không gì. Tính thời gian, bà ngoại và An An chắc đến Bình Châu .”

 

Bỏ qua khí thế đáng sợ của Trưởng công chúa, chỉ bà và hoàng đế chị em ruột. Nếu Trưởng công chúa thật sự chỉ là một công chúa nhàn tản, tại hoàng thượng đối xử với bà lễ phép như . Những nghi vấn thoáng qua trong đầu Thanh Thư, liền nàng gạt .

 

Lâm Phỉ : “Đã gần một tháng chắc chắn đến, chỉ là Trung thu năm nay cô nương chỉ thể một đón.”

 

“Chẳng lẽ ngươi ?”

 

Thấy Lâm Phỉ phồng má, Thanh Thư : “Trung thu đến nhà họ Ổ cùng lão phu nhân và bá mẫu đón.”

 

Nói phụ nữ nhà họ Ổ thật dễ dàng, chồng và con cái đều biên cương, họ một ở nhà. May mà những vợ trẻ thể theo đến biên cương, nếu đàn ông nhà họ Ổ lấy vợ còn khó hơn.

 

 

Loading...