Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 714: Mối Họa Ngầm
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:38:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Tiểu Du gọi sáu món một canh, trong đó món tôm viên cẩm tú là món khoái khẩu của Thanh Thư. Đĩa rau , cơ bản đều do nàng xử lý hết.
Ăn no uống đủ, hai xuống bàn tròn thấp bên cạnh uống trò chuyện.
Dựa ghế mây, Phong Tiểu Du uống một ngụm hoa nhài hỏi: “Tớ Xuân Đào Thẩm lão gia thả vô tội, chuyện Phù Cảnh Hy giải quyết thế nào ?”
Thanh Thư kể sơ qua diễn biến sự việc: “Vụ án vốn bằng chứng xác thực, là do nhà họ Lỗ vu cáo. Cũng may Trác đại nhân là một vị quan công chính liêm minh, nếu Mạnh tri phủ sớm t.r.a t.ấ.n ép cung phán tội c.h.ế.t, như cũng thể danh chính ngôn thuận tịch biên gia sản nhà họ Thẩm.”
Tri phủ phá gia, huyện lệnh diệt môn, đây là đùa.
Phong Tiểu Du lắc đầu : “Nhà họ Từ cũng quá bạc bẽo. Thẩm lão gia bao năm nay kiếm cho họ nhiều tiền như , chỉ vì một chút vui mà đẩy chỗ c.h.ế.t.”
“Đây là lúc họ đang sa sút, nếu mà thế lực lớn mạnh hơn thì chẳng càng coi mạng gì .”
Thanh Thư thở dài một tiếng: “Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, họ mạng của Thẩm bá phụ là chuyện khó, xem suýt nữa tan nhà nát cửa . Thẩm bá phụ dọa sợ, sợ báo thù nên quyết định dời đến Bình Châu.”
“Cậu cũng đừng lo lắng. Gieo gió gặt bão, nhà họ Từ cứ như sớm muộn gì cũng lật thuyền.”
Thanh Thư “ừm” một tiếng, kể cho cô một chuyện: “Có một đám hải tặc lẻn nhà họ Thẩm g.i.ế.c , phát hiện liền báo quan, kết quả quan phủ bắt .”
“Hải tặc lộng hành, quan phủ gì, cuối cùng khổ vẫn là bá tánh.”
Phong Tiểu Du một chút nội tình, cô : “Tổng binh Phúc Kiến Liêu Danh Hào là tâm phúc của Tín Vương, là cao thủ kiếm tiền. Từ ba năm khi nhậm chức tổng binh Phúc Kiến, mỗi dịp lễ tết đều là từng xe từng xe đồ gửi đến Tín Vương phủ. Đây còn là những thứ thấy mặt nổi, những thứ thấy ngầm còn nhiều hơn.”
Thanh Thư thấy lạ, hỏi: “Cậu xem vơ vét nhiều tiền như để gì?”
“Đương nhiên là để tiêu xài ! Cậu tưởng ai cũng như , cơm canh đạm bạc cũng ăn ngon lành . Tín Vương mỗi bữa ăn đều ba mươi hai món, trời bay đất chạy trong nước bơi đều đủ. Hơn nữa đồ ăn còn vô cùng cầu kỳ, riêng thịt heo thôi, ngoài Thất Lý Hương thì những loại khác đều đụng đến.”
Thất Lý Hương thực chính là tiểu hương trư, lớn nhất cũng chỉ bốn mươi cân. Vì kích thước nhỏ, thịt tươi ngon nên ưa chuộng, nhưng nó khó nuôi và yêu cầu môi trường sống cao, nên lượng khan hiếm, giá cả đắt đỏ. Dân thường đừng là ăn, ngay cả thấy cũng từng thấy.
Thanh Thư cũng chỉ ăn hai ở phủ Trưởng công chúa, hương vị quả thực ngon, ăn xong nàng vẫn còn nhớ mãi quên.
Phong Tiểu Du khỏi cảm thán: “Tớ cũng lớn lên trong nhung lụa, nhưng so với sự xa hoa trụy lạc của Tín Vương phủ thì chẳng là gì cả. Còn nữa, bên trong Tín Vương phủ lộng lẫy nguy nga chỉ kém hoàng cung thôi.”
Thanh Thư hiểu hỏi: “Hắn ngang nhiên vơ vét của cải như , tại hoàng thượng vẫn luôn mặc kệ?”
Phong Tiểu Du lắc đầu : “Hắn cháu trai, hoàng thượng cần lo sẽ khởi binh tạo phản. Cho nên dù vơ vét bao nhiêu tiền, hoàng thượng cũng sẽ nghi ngờ .”
Cũng nhiều việc ác quá , Tín Vương chỉ một con trai, mà Tín Vương thế t.ử gần ba mươi tuổi mà gối cũng chỉ một cô con gái. Mà cô con gái đó sức khỏe yếu, từng lộ diện.
Để sinh con trai, hậu viện của Tín Vương thế t.ử bao nhiêu phụ nữ. Tiếc là, đến bây giờ gối vẫn con trai.
Thanh Thư sắc mặt nặng nề : “Cậu họ của năm đó khi tri phủ ở Phúc Châu, chuyện phụ nữ bắt cóc cả năm khó mà xảy một . hai năm nay, Phúc Châu thường xuyên xảy những chuyện tương tự.”
“Trước đây còn kỳ lạ, bây giờ hiểu tại những đứa trẻ đó Phúc Châu như chốn .”
Liêu Danh Hào một lòng kiếm tiền, chỉ cần tiền thì chuyện đều dễ . Mà đám hải tặc nhiều tiền, đây quan phủ quản nghiêm cửa, bây giờ chỉ cần tiền là thể tìm cách che mắt thiên hạ. Có phận hợp pháp, quan phủ tự nhiên tìm họ.
“Phúc Châu là một cánh cửa của triều đình, mở toang cửa như sẽ rước họa lớn.”
Phong Tiểu Du khỏi liếc nàng một cái, : “Lời tổ mẫu tớ cũng . khi Thập nhị hoàng t.ử mất, hoàng thượng càng ngày càng trọng dụng Tín Vương. Lời của tổ mẫu tớ ngài , tấu chương của ngôn quan ngài cũng xem. Không chỉ , ngay cả cha tớ cũng lo lắng cứ thế sẽ xảy loạn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-714-moi-hoa-ngam.html.]
Thanh Thư chút lo lắng. Tiếc là nàng chỉ mấy vị hoàng t.ử vì tranh đoạt ngôi vị mà gây chuyện bức cung mưu phản, còn chuyện bên ngoài nàng rõ.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nghĩ đến đây, Thanh Thư hỏi: “Vậy Trưởng tôn điện hạ thì ? Gần đây thấy tin tức gì của ngài .”
“Thái t.ử sức khỏe ngày càng yếu, Trưởng tôn điện hạ nửa năm nay đều ở Đông cung hầu bệnh.” Phong Tiểu Du hạ thấp giọng: “Thái t.ử là đèn cạn dầu , thái y thái t.ử điện hạ chỉ còn trong mấy ngày thôi.”
Nói cách khác là thái t.ử bây giờ đang kéo dài thời gian, bất cứ lúc nào cũng thể nhắm mắt xuôi tay.
Thanh Thư lộ vẻ lo lắng: “Nếu thái t.ử mất, chẳng sẽ triệu các phiên vương về kinh ?”
“Triệu phiên vương gì về kinh, Trưởng tôn điện hạ ? Năm đó Thái Tông Hoàng Đế cũng truyền ngôi cho cháu đích tôn ?”
Thanh Thư lạc quan như : “Sao thể so sánh . Cao Tông Hoàng Đế (Vân Hồng Lang) năm đó thể lên ngôi báu là nhờ sự ủng hộ của Thái Tổ Hoàng Đế và Thủy Hiền Hoàng Hậu. Trưởng tôn điện hạ nhân vật lợi hại nào ủng hộ, ngài tuổi còn nhỏ như thể đấu mấy vị phiên vương?”
Phong Tiểu Du : “Tớ thấy phần thắng của ngài vẫn khá lớn. Cậu nghĩ xem, hoàng đế đối với mấy vị hoàng t.ử trưởng thành đều lòng kiêng dè, đối với ngài yêu thương. Chỉ cần ngài thể tận dụng ưu thế , vẫn khả năng giành ngôi báu.”
Thanh Thư gật đầu: “Cậu cũng sai.”
Hai trò chuyện một lúc lâu, Phong Tiểu Du hỏi: “Hôm nay vội về?”
“Hôm nay việc gì, buổi chiều tớ đến Văn Hoa Đường.”
Phong Tiểu Du chút tiếc nuối, : “Tiếc là tớ bệnh, nếu chúng dạo phố . Nói , tớ lâu lắm mua sắm.”
Thanh Thư : “Tháng là nghỉ , đến lúc đó hẹn một hôm gọi cả Lan Hi cùng.”
“Được.”
Về đến nhà, Nghiêm thị thấy cô liền : “Tiểu Du, tổ mẫu con cho đến bảo con qua đó một chuyến.”
“Có chuyện gì ?”
Nghiêm thị : “Chẳng lẽ nhất định chuyện mới gọi con qua, lẽ là tổ mẫu con nhớ con .”
Phong Tiểu Du dậy: “Nương, con qua đó, lát nữa sẽ về với .”
Đợi cô ngoài, Nghiêm thị thở dài: “Chuyện hôn sự của nó trong lòng sốt ruột, nhưng nghĩ đến nó gả đến nhà nỡ.”
Đây chính là lòng của , trăm bề dằn vặt.
Diệp ma ma an ủi: “Dù cô nương cũng gả ở kinh thành, nhớ cô thì bảo cô về, hoặc đến thăm cô cũng .”
“Con gái gả , thể cứ để nó về mãi !”
Diệp ma ma trầm ngâm một lát : “Phu nhân, đợi cô nương gả thì để đại nãi nãi về ạ!”
Nhà ai chồng mà như chủ t.ử nhà bà, thành xong liền để đại nãi nãi theo đại gia nhậm chức.
Nghiêm thị : “Công chúa , mấy hôm nữa sẽ đón Hoan ca nhi và Nhu tỷ nhi về.”
Cháu trai cháu gái đón về nhà sẽ náo nhiệt, còn về phần con dâu cả thì cứ để nó ở bên cạnh con trai, như cũng thể sinh thêm cho bà vài đứa cháu trai cháu gái.