Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 653: Vô Đề
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:37:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôn sự của Vạn Hàn Thải và Như Điệp cuối cùng vẫn từ hôn. Bởi vì Lâm Thừa Chí cũng dám đảm bảo rằng gia đình mà ông tìm cho Như Điệp sẽ bề.
Đời mười phần thì đến tám chín phần như ý. Nhớ ngày đó Thanh Thư cảnh khó khăn như , bây giờ sống vẻ vang và tươm tất. Cho nên, cuộc sống , vẫn xem bản .
Lâm Thừa Chí với Như Điệp: "Cha định mua cho con một căn nhà nhỏ một gian ở phủ thành của hồi môn, khi con xuất giá đến phủ thành thì ở đó."
Nhà mua lớn quá, đến lúc đó Triệu thị đến ở vài ngày thì ? Chẳng lẽ cho cửa.
Để tránh hậu hoạn, chi bằng mua một căn nhà nhỏ chỉ bốn năm gian. Triệu thị dù đến, cũng chỗ ở.
Như Điệp gật đầu : "Con lời cha."
Lâm Thừa Chí : "Con đến phủ thành cũng đừng nhàn rỗi, mở một cửa hàng buôn bán nhỏ. Tích góp thêm tiền, đợi Hàn Thải thi đỗ cử nhân, con thể theo lên kinh thành."
Chỉ mong ngày đó quá xa.
Như Điệp chút do dự: "Con thể buôn bán gì ạ?"
Lâm Thừa Chí : "Không vội, con tự suy nghĩ kỹ . Còn nữa, của hồi môn cha sắm cho con và tiền con kiếm đều giữ c.h.ặ.t trong tay, bất kể là ai, kể cả Hàn Thải cũng cho."
Lâm lão thái thái năm đó từng nhòm ngó của hồi môn của đại tẩu. Nếu Thanh Thư phát hiện kịp thời và âm thầm xử lý, của hồi môn đó thật sự ông nuốt mất.
Có ví dụ mắt, ông chỉ nhắc nhở Như Điệp mà còn sẽ ở bên cạnh trông chừng.
Như Điệp : "Những chi tiêu cần thiết vẫn đưa."
Lâm Thừa Chí nàng một cái, : "Chi tiêu cần thiết chắc chắn đưa. những buổi giao du như văn hội, thi hội thì nên để ít thì hơn, học gì mà còn tốn tiền."
Lâm Thừa Ngọc năm đó ở phủ thành, thường xuyên tham gia các buổi văn hội, thi hội. Tiền tiêu tốn nhiều, nhưng học gì hữu ích.
Hôn sự suýt nữa thì hỏng, khiến Vạn chủ bạ lòng còn sợ hãi. Để phòng ngừa biến cố tái diễn, ông sớm tổ chức hôn lễ.
Ở huyện Thái Phong, các cô nương trong khuê các cơ bản đều xuất giá ở tuổi mười sáu, Lâm Thừa Chí cũng lý do gì để trì hoãn nữa. Vì , nhanh cùng nhà họ Vạn ấn định ngày cưới, ngày định mùa xuân năm .
Ngày cưới định xong bao lâu, Lâm Thừa Chí nhận thư của Văn ca nhi.
Trương thị ông vẻ mặt vui mừng, hỏi: "Văn ca nhi gì mà khiến ông vui như ."
"Cảnh Hy đỗ , hơn nữa còn là Giải nguyên."
Trương thị ngẩn , hồn : " nhớ ông từng Cảnh Hy mười tuổi mới khai sáng. Chỉ trong tám năm chỉ thi Đồng sinh đỗ đầu, bây giờ ngay cả thi Hương cũng đỗ đầu, thật thể tin ."
Thanh Thư trong thư Phù Cảnh Hy mười tuổi bái sư, kết quả Trương thị hiểu thành mười tuổi bắt đầu sách chữ.
Lâm Thừa Chí : "Tiên sinh của là Trạng nguyên lang, hơn nữa còn Lan Lão Thái Gia chỉ điểm. Dù khai sáng muộn, nhưng khởi điểm cao mà."
Ông cho dò hỏi mới Lan Lão Thái Gia chỉ là đế sư, mà còn là lãnh tụ văn đàn, bao nhiêu gặp ông một cũng . Phù Cảnh Hy thể theo ông học một năm, thể tưởng tượng đó là phúc phận lớn đến mức nào.
Trương thị : "Văn ca nhi sang năm cũng sáu tuổi , cũng nên bái sư ."
Bà bây giờ cũng hiểu rằng ở huyện học so với những đại nho nổi tiếng thiên hạ, khác một trời một vực.
Lâm Thừa Chí hiểu ý bà: "Cho nên định tháng sẽ lên kinh thành, đợi sang năm mới về."
Vốn dĩ ông định tháng ba năm nay sẽ lên kinh, chỉ ngờ khi ông lên đường vài ngày thì Lâm Lão Thái Gia đổ bệnh. Dù ghét Lâm Lão Thái Gia, nhưng bây giờ cũng thể để ông xảy chuyện. Thứ nhất, Thanh Thư và Như Điệp đều đến tuổi xuất giá, nếu chịu tang ba năm, hết tang thành gái lỡ thì. Thứ hai, Lâm Thừa Ngọc chịu tang, chức quan khó khăn lắm mới hỏng bét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-653-vo-de.html.]
Tốn gần trăm lạng bạc mới chữa khỏi bệnh cho Lâm Lão Thái Gia, bây giờ cũng đang cung phụng ăn uống đầy đủ.
"Vậy Hàn Thải thì ?"
Lâm Thừa Chí lắc đầu : "Hắn họ Vạn họ Lâm, đến lượt chúng lo."
Nếu Vạn Hàn Thải thi đỗ cử nhân, đến kinh thành thì thể nhờ Thanh Thư giúp giới thiệu một thư viện . Còn bây giờ, thì thôi .
Nhìn vẻ mặt nỡ của Trương thị, Lâm Thừa Chí : "Bà phát hiện Thanh Thư bây giờ đối với chúng lạnh nhạt hơn nhiều ? Mấy năm cách hai ba tháng sẽ cho một lá thư, nhưng năm nay Thanh Thư chỉ cho một lá thư Tết Đoan Ngọ, những lá thư khác đều là Nhạc Văn ."
Trương thị sắc mặt biến đổi: "Ông xã, ý ông là vì chuyện của Như Điệp mà Thanh Thư hài lòng với chúng ?"
Lâm Thừa Chí : "Xa cách thể thường xuyên qua , quan hệ vốn chút xa lạ, Như Điệp gây chuyện như , đổi là ai trong lòng cũng thoải mái."
Trương thị lúc hối hận thôi. Nếu vì chuyện mà khiến Thanh Thư hài lòng, từ đó ngay cả Nhạc Văn cũng quan tâm, thì đúng là nhặt hạt vừng bỏ dưa hấu.
Con gái tuy yêu thương, nhưng trong lòng Trương thị quan trọng nhất vẫn là con trai.
Thực tế, Lâm Thừa Chí và Trương thị đều nghĩ nhiều . Thanh Thư thư vì hài lòng, mà là gì để . Chuyện trong học đường cần thiết , chuyện của Phù Cảnh Hy và Cố Nhàn cũng tiện với ông.
Chiều tối hôm đó, Lai Hỉ mang sổ sách của sáu cửa hàng thịt kho tháng giao cho Thanh Thư kiểm tra.
Sau bài học , cộng thêm Thanh Thư đối với thuộc hạ cũng nghiêm khắc hơn , Lai Hỉ bây giờ thành thật.
Thanh Thư gọi An An qua : "Em năm nay cũng mười ba , cũng nên học cách quản lý cửa hàng và ruộng đất ."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tuy An An giúp quản lý gia đình, nhưng nàng cơ bản đều theo lệ cũ, cần tốn quá nhiều công sức.
An An : "Chị, em là khiếu kinh doanh, cũng hứng thú với việc . Hai cửa hàng mà các chị sắm cho em, em sẽ cho thuê để thu tiền thuê."
Thanh Thư : "Bây giờ kinh doanh nghĩa là , hơn nữa chuyện ruộng đất em cũng nên tìm hiểu kỹ. Nếu trang đầu giở trò em cũng ."
Cái An An từ chối, dù tên nàng cũng hơn một nghìn mẫu ruộng . Nếu trang đầu giở trò, nàng sẽ tổn thất lớn.
Nói xong chuyện chính, An An với Thanh Thư: "Chị, hôm nay đến học đường mặt đều sưng lên, em Vu Tình là trai cô đ.á.n.h."
Tuy nàng và Thượng Hiểu Linh quan hệ xa cách, nhưng bộ dạng mũi xanh mặt tím của cô , trong lòng vẫn chút khó chịu.
"Chị, chị xem trai như ? Anh thể tay chứ?"
Thanh Thư đưa ý kiến gì về việc , chỉ : "Người như trai cô đời nhiều, ở ngoài thì hèn nhát, ở nhà thì ngang ngược."
loại thường là bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, chỉ cần nắm đ.ấ.m cứng hơn là sẽ ngoan ngoãn.
An An : "Chị, đây em còn khá ghen tị với Hiểu Linh, cảm thấy cha và trai cô đều thương cô , hạnh phúc, nhưng bây giờ..."
Thanh Thư hỏi: "Em vì mềm lòng mà giúp cô chứ? Có câu thanh quan khó xử việc nhà, việc nhà của khác tuyệt đối dính . Lời em ghi nhớ trong lòng."
An An lắc đầu : "Không , em chỉ chút cảm khái thôi."
Thanh Thư ừ một tiếng: "Cha và trai cô đây lẽ thật sự thương yêu cô , nhưng con sẽ đổi."
Có đổi ngày càng hơn, còn đổi ngày càng tệ .