Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 636: Cầu Viện Bất Ngờ, Các Hoàng Tử Bị Đuổi Về Đất Phong

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:36:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Thiếu Chu cùng Thẩm Đào hai từ thương hành về đến nhà, quản sự liền lấy một phong thư: "Lão gia, đây là thư từ Kinh thành đưa tới."

 

Nhận lấy thư xưng hô phong bì, Thẩm Thiếu Chu lập tức mở thư xem. Xem xong, sắc mặt Thẩm Thiếu Chu chút ngưng trọng.

 

Thẩm Đào trong lòng nhảy một cái: "Cha, ?"

 

Gọi Thẩm Đào trong phòng, Thẩm Thiếu Chu lúc mới : "Thư là Thanh Thư , con bé trong nhà gần đây thái bình, nhờ chọn mấy thủ đưa kinh giúp đỡ trông coi nhà cửa."

 

Thẩm Đào vẫn luôn việc trong thương hành, vẫn tương đối nhạy bén: "Chẳng lẽ đ.á.n.h chủ ý phương t.h.u.ố.c kho?"

 

Thẩm Thiếu Chu lắc đầu : "Đại cô nương phủ Trấn Quốc Công cổ phần trong tiệm kho, ai sẽ mắt như đ.á.n.h chủ ý phương t.h.u.ố.c kho? Hơn nữa chút chuyện còn đáng để Thanh Thư hướng cầu viện, xem là chuyện khác, hơn nữa còn vô cùng khó giải quyết."

 

Thẩm Đào hỏi: "Cha, chúng giúp ?"

 

Thẩm Thiếu Chu ừ một tiếng : "Con bé hiếm khi mở miệng với , tự nhiên là giúp cái ."

 

Thẩm Đào do dự một chút : "Cha, vị hôn phu của Thanh Thư chỉ là một con cháu quan sa sút. Cho dù đối phương sách, xuất đầu lộ diện cũng hai ba mươi năm . Hơn nữa quan trường sóng gió quỷ quyệt, sơ sẩy một cái là lật thuyền."

 

Vốn dĩ coi trọng Thanh Thư, nghĩ nàng khẳng định thể gả cao môn trợ lực cho Thẩm gia. Kết quả, nàng chọn một tên tiểu t.ử nghèo quyền thế. Cho nên, Thẩm Đào cũng tốn hao thêm tinh lực cùng tiền tài Thanh Thư.

 

Sắc mặt Thẩm Thiếu Chu khẽ biến, : "Thẩm Đào, đây buôn bán cần cân nhắc lợi ích mất. Con bé là con, cùng con là một nhà."

 

Thẩm Đào trầm mặc một chút : "Cha, con coi , nhưng để chúng mắt ?"

 

Hắn cũng một ca ca đáng tiếc hiếm lạ, cho nên cũng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh.

 

Thẩm Thiếu Chu cũng phủ nhận điểm : "Không ở chung thì tình cảm. Thanh Thư tuy đối với chúng nhàn nhạt, nhưng nếu tương lai chúng việc con bé tuyệt đối sẽ khoanh tay ."

 

Lời Thẩm Đào thích , vội : "Cha, chúng thể chuyện gì?"

 

Thẩm Thiếu Chu cảm thấy con trai quá thiển cận: "Con xem những nhà dựa vận tải đường biển phát gia, mấy nhà giàu quá ba đời? Không xa, cứ Anh Vĩ cùng Anh Hàng, con cảm thấy hai bọn nó thể giữ gia nghiệp ?"

 

Hoắc Đại Đương Gia một nữ hai nam, con gái Hoắc Trân Châu lớn nhất. Hai con trai lớn là Hoắc Anh Vĩ năm nay mười lăm tuổi, nhỏ là Hoắc Anh Hàng năm nay mười ba tuổi.

 

Năm ngoái Hoắc Anh Vĩ dẫn dụ sòng bạc thanh lâu, cố tình Hoắc Đại Đương Gia chính cũng đ.á.n.h bạc chơi gái nên cảm thấy đây là chuyện lớn gì. Đứa nhỏ thì học đường nào nguyện ý nhận, mời tư thục dạy hai ngày liền từ quan.

 

Lạnh mắt , Thẩm Thiếu Chu cảm thấy bọn họ thể giữ gia nghiệp. ngay cả con trai cũng quản , cũng lập trường đ.á.n.h giá hai đứa cháu.

 

Thẩm Thiếu Chu : "Đệ con thì , chỉ con. Con cảm thấy chờ c.h.ế.t , con thể giữ tiền tài trong nhà ?"

 

Tiền tài tích cóp những năm , chỉ cần lung tung phung phí nuôi năm đời cũng thành vấn đề. điều kiện tiên quyết là bản lĩnh giữ tiền tài .

 

"Cha, cái cha yên tâm, con sẽ thành thành thật thật buôn bán."

 

Thẩm Thiếu Chu chút bất đắc dĩ: "Vậy cũng khác để con thành thành thật thật buôn bán a! Cứ Anh Vĩ, vì những đó dẫn dụ nó đ.á.n.h bạc chơi gái? Bởi vì đỏ mắt tiền cùng việc buôn bán của Hoắc gia."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-636-cau-vien-bat-ngo-cac-hoang-tu-bi-duoi-ve-dat-phong.html.]

Thẩm Thiếu Chu : "Hiện giờ cùng đại bá con thể còn , thể chế trụ phía . Chờ thêm vài năm nữa chúng tuổi tác lớn, các con áp bọn họ. Đến lúc đó, những mối ăn chúng đều nhường , bằng chính là tai họa."

 

Hắn đối với Thanh Thư một là xác thực đau lòng nàng, hai là cũng nghĩ nếu tương lai việc Thanh Thư cũng thể giúp đỡ một phen.

 

Thẩm Trạm ngẩn : "Cha, thương hành Tương Dương Hầu phủ chỗ dựa sợ cái gì chứ?"

 

Chỉ với ý nghĩ , Thẩm Thiếu Chu trông cậy thể giữ gia sản khổng lồ trong nhà: "Thương hành chúng cho Tương Dương Hầu phủ ba thành lợi nhuận. Nếu là tương lai đối phương nguyện cho Tương Dương Hầu phủ bốn thành thậm chí năm thành lợi nhuận, con cảm thấy Hầu phủ sẽ ủng hộ ai? Lợi ích còn đáng tin cậy hơn tình cảm thích nhiều."

 

Thẩm Đào ngẩn , khổ : "Cha, là con nghĩ quá đơn giản."

 

Thẩm Thiếu Chu bất đắc dĩ lắc đầu : "Đối với chúng là chuyện khó khăn muôn vàn, đôi khi chỉ cần quý nhân một hai câu là thể giải quyết. Thanh Thư giao hảo với Trấn Quốc Công phủ cùng Anh Quốc Công phủ, cái chính là thứ chúng thể với tới."

 

Thẩm Đào chút nghi hoặc hỏi: "Cha, thông minh như Thanh Thư, vì chọn một Phù Cảnh Hi cái gì cũng chứ?"

 

Người sách nhiều, nhưng bối cảnh mà thể xuất đầu lộ diện mấy ! Cho nên, cũng coi trọng Phù Cảnh Hi.

 

Thẩm Thiếu Chu : "Tuy từng gặp vị Phù thiếu gia , nhưng thể Thanh Thư chọn trúng khẳng định chỗ hơn ."

 

Thẩm Đào gật gật đầu, : "Cha, thủ trong thương hành ít, nhưng bọn họ chắc nguyện ý cho Thanh Thư trông coi nhà cửa hộ viện."

 

Thẩm Thiếu Chu một cái : "Chúng chỉ cần chọn lựa thủ gia thế trong sạch đưa Kinh thành, thể cho bọn họ lưu thì xem bản lĩnh của chính Thanh Thư."

 

Thẩm Đào gật gật đầu: "Cha, chuyện giao cho con !"

 

Thẩm Thiếu Chu lắc đầu : "Con chuyện trong thương hành là , những thứ tới xử lý. chờ đều chọn xong , con phụ trách đưa bọn họ Kinh thành."

 

Những chọn thể là trẻ tuổi, ít nhất ba mươi trở lên, bởi vì tuổi tác lớn mới an định .

 

"Được."

 

Sở dĩ Thanh Thư cầu viện Thẩm Thiếu Chu, là nàng lo lắng Tần Vương điện hạ sẽ từ bỏ ý đồ. Cho dù giam lỏng trong phủ, nhưng vẫn còn nhiều việc cho .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Chỉ là nàng nghĩ tới, cuối tháng sáu Hoàng thượng đột nhiên hạ thánh chỉ để Nhị hoàng t.ử, Tứ hoàng t.ử, Ngũ hoàng t.ử cùng Lục hoàng t.ử mấy về đất phong. Còn Thất hoàng t.ử cùng Bát hoàng t.ử, chờ khi thành cũng đất phong.

 

Thanh Thư tin tức đều hoài nghi xuất hiện ảo giác: "Về đất phong, thể chứ!"

 

Phải rằng kiếp căn bản chuyện . Sau khi Thái t.ử c.h.ế.t, mấy vị hoàng t.ử vì đoạt đích mà minh tranh ám đấu. Mãi cho đến khi Lục hoàng t.ử Đoan Vương thắng lợi đăng cơ đế, Ngũ hoàng t.ử cùng Bát hoàng t.ử còn sống mới về đất phong.

 

Tưởng Phương Phi : "Xác thực ngoài ý , nhưng ngóng qua, chuyện thiên chân vạn xác. Cô nương, những hoàng t.ử về đất phong chỉ đối với chúng là chuyện , đối với triều đình cũng là chuyện ."

 

Tuy cảm thấy chuyện Nhị hoàng t.ử vì một phụ nữ điên mà ám sát Phù Cảnh Hi kỳ quặc, nhưng kết thù cách nào g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương, thì vẫn là cách xa một chút mới an .

 

Thanh Thư gật đầu : "Xác thực là chuyện ."

 

Chờ đến đất phong, mấy vị hoàng t.ử cho dù tâm cái gì cũng dễ dàng như , dù cách ngàn dặm đường chỉ truyền tin tức cũng mất mấy ngày. Bọn họ ở Kinh thành khuấy đảo mưa gió, cũng thuận tiện như nữa.

 

 

Loading...