Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 627: Chân Tướng Phơi Bày, Thẩm Phụ Dạy Con
Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:33:44
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không cần tìm tra, Cố lão phu nhân liền tin tưởng Thanh Thư: "Ngoan, đừng để ý đến nương con, cái đồ hồ đồ đó."
Người trong phòng, ngoại trừ Thẩm Trạm và Cố Nhàn, thì ai tin Thanh Thư sẽ chuyện thái quá như . Giữa thanh thiên bạch nhật ôm ấp nam nhân, ngu ngốc đến mức nào mới .
Thanh Thư rút tay từ trong hai tay Cố lão phu nhân , hướng về phía Cố lão phu nhân và Thẩm Thiếu Chu : "Ngoại bà, Thẩm bá bá, con với bà nếu tra rõ là Thẩm Trạm vu khống con, từ nay về để bà coi như con c.h.ế.t. Mà con, cũng coi như là đứa trẻ mồ côi cha . Ngoại bà, Thẩm bá bá, hai phái tra !"
Cố lão phu nhân trong lòng chấn động mạnh, : "Thanh Thư, nương con..."
Không đợi bà xong, Thanh Thư vẻ mặt mệt mỏi : "Ngoại bà, bao nhiêu năm , con thật sự mệt mỏi."
Chỉ một câu , khiến Cố lão phu nhân nửa chữ cũng .
Thẩm Thiếu Chu nàng như cũng đau lòng, thê t.ử thật sự tổn thương trái tim đứa nhỏ . ông cũng thể hiểu , dù Cố Nhàn thật sự quá đáng.
Cố Nhàn phản ứng của , cũng là hiểu lầm Thanh Thư: "Ta mười tháng hoài t.h.a.i sinh con, con thể lời nhẫn tâm như ..."
Thẩm Thiếu Chu cắt ngang lời bà: "Bà đừng nữa."
Nói xong, Thẩm Thiếu Chu Thanh Thư trịnh trọng : "Thanh Thư con yên tâm, dượng sẽ để nương con tới kinh thành nữa."
Thanh Thư vẻ mặt cảm kích : "Thẩm bá bá, cảm ơn ."
Không chỉ cảm ơn Thẩm Thiếu Chu che chở nàng, càng cảm ơn Thẩm Thiếu Chu thể quản Cố Nhàn. Như , bớt cho nàng bao nhiêu chuyện.
Thẩm Thiếu Chu : "Đứa nhỏ con cảm ơn gì với dượng chứ? Con yên tâm, dượng sẽ dạy dỗ Thẩm Trạm thật để nó dám hươu vượn nữa."
Chuyện xử lý xong, Thanh Thư liền dẫn An An về ngõ Mai Hoa.
An An ôm Thanh Thư, nước mắt lưng tròng : "Tỷ, tỷ đừng buồn. Tỷ, tỷ còn ."
Thanh Thư xoa đầu nàng : "Tỷ buồn. Thẩm bá bá là lời giữ lời, dượng đồng ý cho nương tới kinh thành, bà sẽ tới kinh thành nữa. An An, nếu nhớ bà thể Phúc Châu thăm bà ."
An An lau nước mắt : "Không thăm, bắt đầu từ hôm nay cũng coi là trẻ mồ côi."
Thẩm Thiếu Chu khi hai chị em Thanh Thư rời , liền với Cố lão phu nhân: "Nhạc mẫu, ngày mai con Tương Dương Hầu phủ với bọn họ một tiếng, ngày con về Phúc Châu."
Cố lão phu nhân thở dài một : "Trở về con giao việc trong nhà cho vợ thằng Đào, A Nhàn ngày thường lo liệu cái ăn cái mặc cho con là ."
Cố Nhàn đối với Thẩm Thiếu Chu là m.ó.c t.i.m móc phổi , điểm bà lo lắng.
Thẩm Thiếu Chu ừ một tiếng, vẻ mặt áy náy : "Nhạc mẫu, xin , con dạy A Trạm. yên tâm, đợi trở về con sẽ hung hăng dạy dỗ nó."
Nếu Thẩm Trạm não hươu vượn mặt Cố Nhàn, cũng sẽ gây chuyện ngày hôm nay.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Cố lão phu nhân nghĩ đến Cố Nhàn khỏi khổ : "Thiếu Chu, nên buông tay thì cứ buông tay. Ta chính là nhẫn tâm mặc kệ nó, lúc mới dưỡng thành tính tình của nó. Tính tình Thẩm Trạm giống Cố Nhàn , hành sự lúc mới kiêng nể gì cả. Thiếu Chu, con hạ quyết tâm quản giáo nó, để nó ở bên ngoài chịu nhiều chút khổ sở ngã nhiều chút té ngã. Ăn đủ giáo huấn nó cũng thể an tâm thành thật sống qua ngày, nếu đợi con già cũng ngày tháng yên mà sống."
Bà tuổi vốn nên an hưởng tuổi già , nhưng bởi vì Cố Nhàn hiểu chuyện hại bà bây giờ còn thao lao cho hai đứa nhỏ.
Thẩm Thiếu Chu lời trầm mặc một chút : "Con ."
Ngày về Phúc Châu, từ lúc lên xe ngựa đến cửa thành Cố Nhàn liên tục đầu .
Ra khỏi cửa thành Cố Nhàn khỏi lên, hai ngày nay bà vẫn luôn , mắt đều đến đỏ bừng: "Ta hiểu lầm nó là . là nương nó, mười tháng hoài t.h.a.i cửu t.ử nhất sinh sinh nó nuôi lớn nó, nó đoạn tuyệt quan hệ con với . Thiếu Chu, ông nó nhẫn tâm như thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-627-chan-tuong-phoi-bay-tham-phu-day-con.html.]
Thẩm Thiếu Chu gì.
Nói hơn nửa ngày thấy ông đều đáp , Cố Nhàn nức nở : "Thiếu Chu, ông cũng đang trách ?"
Thẩm Thiếu Chu vẫn để ý tới bà.
Cố Nhàn chút hoảng: "Thiếu Chu, ông ? Tại ông lời nào."
Thẩm Thiếu Chu nghiêm mặt : "Bà cái gì? Nói bà là A Trạm che mắt?"
"Lúc A Trạm với Thanh Thư cùng một nam t.ử minh bạch, lúc liền tát nó. Bởi vì tin tưởng Thanh Thư như . bà thì ? Bà cái gì, bà ngay cả tra cũng tra rõ ràng liền tin tưởng lời bậy bạ của A Trạm chạy chất vấn Thanh Thư? Cố Nhàn, chính bà cũng Thanh Thư là bà mười tháng hoài t.h.a.i sinh , nhưng bà xem việc bà đó việc ?"
Thẩm Trạm tính tình nóng nảy gặp chuyện dễ dàng xúc động, chuyện cũng qua não. Tương phản Thanh Thư tinh minh năng gán, hành sự cũng vẫn luôn chừng mực. Nên tin ai, chuyện đều cần lựa chọn.
"Cố Nhàn, bà thà tin tưởng lời bậy bạ của một ngoài cũng tin tưởng phẩm tính con gái , bà để Thanh Thư thất vọng đau khổ."
Cho dù Thanh Thư con gái ruột của ông, ông cũng đau lòng a!
Cố Nhàn khó chịu : "Thiếu Chu, A Trạm ngoài, nó là con trai chúng ."
Thẩm Thiếu Chu thở dài một : "Cố Nhàn, bà thể coi A Đào và A Trạm như con đẻ cái vui, nhưng bà đối với Thanh Thư và An An quá hà khắc . Hà khắc đến mức, phảng phất như chúng con ruột bà, mà là con riêng của chồng ."
Lời khiến Cố Nhàn tổn thương: " để chúng chịu uất ức , nhưng cũng là cho chúng a! Chúng em ruột, nếu chị em hai ở nhà chồng bắt nạt, chỉ thể dựa A Đào và A Trạm mặt cho chúng."
Thẩm Thiếu Chu cạn lời.
Cố Nhàn chút luống cuống: "Thiếu Chu, , sai chỗ nào ?"
Thẩm Thiếu Chu lắc đầu : "Với bản lĩnh của Thanh Thư cần em A Đào mặt cho nó, tương phản, tương lai A Đào bọn họ thể cần sự chiếu cố của nó."
"Sao thể?"
Thẩm Thiếu Chu cũng thêm nữa, bởi vì ông cũng vô dụng. Ông kỳ thật đôi khi cũng kỳ quái, Cố Nhàn cũng là từng học ở trường nữ học, cảm thấy nữ nhân nhất định ỷ nam nhân mới thể sống .
Nhìn đôi mắt đỏ bừng của Cố Nhàn, ông bất đắc dĩ : "Bà cũng đừng nghĩ nhiều nữa. Mẹ con ruột nào thù qua đêm thật, Thanh Thư bây giờ cũng là đang nóng giận, đợi nó hết giận vẫn sẽ liên lạc với bà."
"Thật ?"
Thẩm Thiếu Chu gật đầu : "Đương nhiên là thật. Thanh Thư là trọng tình cảm, sẽ thật sự nhận bà là ruột."
Cố Nhàn thở phào nhẹ nhõm một : "Vậy là là ."
Thẩm Thiếu Chu : " đồng ý với Thanh Thư, bà thể tới kinh thành nữa."
Mỗi gặp đều gà bay ch.ó sủa ông cũng đau đầu, vì như còn bằng gặp.
Cố Nhàn vốn dĩ cũng thích tới kinh thành, sở dĩ tới một là vì hôn sự của Thẩm Trạm, hai là Lâm Thừa Ngọc ở kinh thành: " nương ở kinh thành mà! Bà tuổi tác lớn cần chăm sóc, thể vứt bỏ bà ở kinh thành mặc kệ."
Thẩm Thiếu Chu : "Đợi hôn sự của Thanh Thư định xong, tới kinh đón bà về Phúc Châu. Còn về phần Thanh Thư và An An nếu nhớ bà, thì để chúng tới Phúc Châu thăm bà."
Cố Nhàn tuy rằng khó chịu, nhưng vẫn gật đầu : "Được."