Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 605: Giúp Đỡ Bạn Học Nghèo, Lời Cảnh Tỉnh Sắc Sảo

Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:33:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyên tiêu qua, học đường liền khai giảng.

 

An An ôm chăn chịu dậy, lầm bầm : "Đi học cái gì, trời lạnh thế trong chăn thoải mái bao!"

 

Thải Điệp đều thể cho nàng dậy, đành tung đòn sát thủ: "Cô nương, nếu còn dậy nô tỳ sẽ với đại cô nương."

 

An An trừng mắt nàng một cái, đó ngoan ngoãn rời giường.

 

Thanh Thư và Cố lão phu nhân hai đang đợi nàng ăn cơm sáng, thấy nàng : "Nếu ngày mai còn dậy muộn như , thì sẽ đến muộn đấy. Đến lúc đó, cũng đừng tỷ lòng độc ác."

 

An An nếu đến muộn, Thanh Thư phạt nàng ăn cơm tối. Đối với một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn mà , đói bụng là chuyện khổ sở.

 

An An ừ một tiếng : "Ngày mai sẽ dậy sớm."

 

Hôm nay học đường chỉ nộp học phí nhận sách đó nộp bài tập cho , cần lên lớp.

 

Vừa đến nữ học, Vu Tình liền kéo nàng sang một bên nhỏ: "An An, Thượng Hiểu Linh thể sắp nghỉ học ."

 

"Sao ?"

 

Vu Tình : "Nhà hiện tại nợ một đống nợ, hẳn là tiền học nữa."

 

"Chuyện là thế nào?"

 

Vu Tình lắc đầu : "Cuối năm ngoái cha hỏng việc mất quan chức, đại ca và nhị ca đều dọn ngoài . Mẹ tức đến sinh bệnh, hiện tại còn ngày ngày uống t.h.u.ố.c."

 

An An chút thổn thức: "Nên để những kẻ tâm tâm niệm niệm sinh con trai xem, sinh con trai tác dụng gì?"

 

Vu Tình : "Lời thể như , đại ca tớ hiếu thuận mà! Theo tớ thấy, vẫn là cha Hiểu Linh tính tình quá mềm yếu để đại tẩu nhị tẩu đằng chân lân đằng đầu. Nếu đổi thành tớ, đại ca đại tẩu tớ dám như trực tiếp đuổi bọn họ khỏi nhà ."

 

An An cũng tán thành cách .

 

Nộp bài tập nhận sách xong, An An liền chuẩn trở về, kết quả ở cổng học đường Thượng Hiểu Linh chặn đường.

 

Nghe Thượng Hiểu Linh tìm nàng mượn tiền, An An : "Sáu mươi lượng bạc mượn tớ còn trả ?"

 

Thượng Hiểu Linh cúi đầu : "An An, tớ nghỉ học. An An, giúp tớ !"

 

Tuy chút đành lòng, nhưng An An vẫn cứng rắn cõi lòng : "Tớ giúp ."

 

Nói xong, nàng lên xe ngựa về nhà.

 

Thanh Thư giữa trưa trở về thấy An An buồn bực vui, hỏi: "Sao thế , ở học đường bắt nạt?"

 

An An đem chuyện của Thượng Hiểu Linh cho nàng: "Tỷ, giúp , nhưng sợ gặp chuyện liền tới tìm mượn tiền. Tiền của cũng gió thổi tới, đều là ông ngoại và tỷ vất vả kiếm ."

 

Từ chuyện mượn tiền , An An tiêu tiền cũng còn vung tay quá trán như nữa.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Thanh Thư : "Nếu cho mượn tiền, nghỉ học khó chịu ?"

 

An An gật đầu : "Có. Cậu học tập khắc khổ như , nếu bởi vì nguyên nhân gia đình mà nghỉ học thì quá đáng tiếc."

 

Thanh Thư hỏi: "Nếu là khác tiền học tìm mượn, cũng cho mượn ?"

 

"Đương nhiên cho mượn , cũng mở tiền trang. Hiểu Linh ... giống, chúng từng là bạn ."

 

Thanh Thư trầm ngâm một lát : "Vậy bảo tới với tỷ !"

 

"Tỷ, cái lắm ?"

 

Thanh Thư một cái : "Cái ? Chẳng lẽ với thể mở miệng, với tỷ mở miệng . Nếu như thế, nghỉ học cũng trách ai."

 

An An gật đầu : "Được !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-605-giup-do-ban-hoc-ngheo-loi-canh-tinh-sac-sao.html.]

Chiều hôm đó, Thượng Hiểu Linh liền tới Cố trạch.

 

Thanh Thư quần áo nửa cũ nàng, hỏi: "Tết ngươi cũng may quần áo mới ?"

 

Thượng Hiểu Linh lắc đầu : "Không . Mẹ em ngày ngày uống t.h.u.ố.c, trong nhà tiền dư quần áo mới nữa."

 

"Chuyện của ngươi An An đều với . Tiền thể cho ngươi mượn, nhưng ngươi trả thế nào?"

 

Thượng Hiểu Linh : "Đợi em thành việc học, em sẽ tìm việc , đến lúc đó em dành dụm tiền trả các chị."

 

Mục tiêu của nàng là đến nữ học , chỉ thể diện tiền công cũng cao. Có điều cho dù , nàng học mấy năm sách như tìm một công việc tiền công cao vẫn dễ dàng.

 

"Vậy sinh kế của các ngươi bây giờ? Mẹ ngươi bệnh, cha ngươi cũng chăm sóc khác, đại ca nhị ca đều dọn ngoài, ngươi học đường học ai chăm sóc bọn họ?"

 

Những Thượng gia , khiến Thanh Thư cạn lời nhất chính là Thượng phụ, cũng tính cách như quan . Cũng may quan địa phương, nếu nhất định hãm hại một phương bá tánh thể.

 

Thượng Hiểu Linh c.ắ.n răng : "Mẹ em gì đáng ngại, cha em thể chăm sóc bà . Còn về sinh kế, em nhận một công việc chép sách ở thư cục, mỗi tháng thể kiếm hai lượng bạc. Lâm tỷ tỷ, em nợ tiền trả, là em hiện tại thật sự dư lực. đợi qua hai năm em thành việc học, em nhất định sẽ trả các chị."

 

Nàng cũng là còn cách nào, ngoại trừ An An tìm nào nguyện ý cho nàng mượn tiền nữa.

 

Xem cảnh ác liệt xác thực thể cho trưởng thành. Thanh Thư khuôn mặt trơn bóng của Thượng Hiểu Linh, hỏi: "Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ?"

 

"Mười ba tuổi ạ."

 

Thanh Thư ừ một tiếng : "Ta thể cho ngươi mượn học phí, đợi ngươi tương lai tiền trả . Chỉ là một việc ngươi nghĩ tới ? Đợi qua hai năm ngươi mười lăm tuổi, đến lúc đó đại ca nhị ca ngươi lấy ngươi gán nợ ngươi bây giờ?"

 

Thượng Hiểu Linh lắc đầu : "Sẽ , chỉ cần cha em đồng ý bọn họ sẽ thể thực hiện ."

 

Thanh Thư một cái : "Nếu cha ngươi thể kiềm chế bọn họ, nhà các ngươi cũng sẽ biến thành cái dạng ."

 

Mặt Thượng Hiểu Linh lập tức trắng bệch.

 

An An tiễn Thượng Hiểu Linh xong, chút buồn bực hỏi Thanh Thư: "Tỷ, tỷ gì với ?"

 

"Nói với đại ca nhị ca tương lai thể sẽ bán , bảo để tâm một chút."

 

An An uốn éo một chút : "Tỷ, cùng là mượn tiền. Cậu mượn tiền thì giống như đương nhiên, mượn tiền tỷ thì khúm núm thế!"

 

"Vấn đề ở . Muội ăn một bữa cơm hơn mười lượng bạc, liền cảm thấy sáu mươi lượng bạc đối với chẳng qua là mấy bữa cơm. Như mượn tiền , tự nhiên sẽ cảm thấy ." Thanh Thư : "Thượng cô nương bản tính , chỉ là xử sự chút thiếu thỏa đáng."

 

"An An, hành sự tùy theo tính tình, tính khí cũng lắm. Ở nhà . đợi tương lai cửa chẳng lẽ còn nhà chồng thuận theo nhịn tính của ?"

 

An An lên tiếng.

 

Ngay lúc , Lâm Phỉ ở bên ngoài : "Cô nương, Tưởng hộ vệ cầu kiến."

 

An An nhân cơ hội ngoài.

 

Tưởng Phương Phi với Thanh Thư: "Cô nương, chuyện Từ gia Cửu cô nương ngóng ."

 

"Nói thế nào?"

 

Tưởng Phương Phi lắc đầu : "Trung thu năm ngoái thế nào, Cửu cô nương và Thất cô nương xảy tranh chấp đ.á.n.h . Sau đó, cô Thất cô nương cào rách mặt."

 

Bình thường cô nhi cha song vong tính tình đều tương đối mềm yếu, Cửu cô nương dám đ.á.n.h với trưởng phòng đích nữ, gan cũng thật lớn. Có điều cũng tính tình như , mới thể ở cái nơi như phủ Tương Dương Hầu sống sót và sống .

 

Thanh Thư hỏi: "Hủy dung ?"

 

Tưởng Phương Phi lắc đầu : " hỏi đại phu khám bệnh, đại phu hủy dung, chỉ là để sẹo. Có điều vết sẹo tương đối mờ, trang điểm lên là thấy."

 

Thanh Thư gật đầu: "Biết ."

 

Nàng đem tin tức ngóng đều cho Thẩm Thiếu Chu, còn về việc kết mối hôn sự đó là chuyện của Thẩm Thiếu Chu, liên quan đến nàng.

 

 

Loading...