Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 394: Tin Dữ Ngang Tai, Mẹ Vợ Cũ Vả Mặt Con Rể Bạc Tình
Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:13:07
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thừa Ngọc thấy Cố lão thái thái, thi lễ một cái: "Ra mắt nhạc mẫu đại nhân."
Nghe xưng hô , mặt Cố lão thái thái lập tức đen : "Ngươi và Cố Nhàn hòa ly , xưng hô nhạc mẫu thứ ngươi thể gọi."
Nếu vì hai đứa trẻ, Lâm Thừa Ngọc chuyện như c.h.ế.t cũng phế .
Lâm Thừa Ngọc là nhân vật co dãn , khom : "Nhạc mẫu, con và Tiểu Nhàn hòa ly đều là do tạo hóa trêu ngươi chứ ý nguyện của bản chúng con."
Lời như mà cũng , Thanh Thư thật sự bội phục , ngờ quan da mặt dày như tường thành thế .
Cố lão thái thái xua tay : "Nhạc mẫu đừng gọi nữa. Nếu chẳng những Thôi thị hiểu lầm, mà con rể trong lòng cũng sẽ thoải mái."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lâm Thừa Ngọc thể tin nổi hỏi: "Con rể, con rể gì?"
Cố lão thái thái thấy như , híp mắt : "Tiểu Nhàn tháng xuất giá , hồng trang thập lý."
Lời phảng phất như sét đ.á.n.h giữa trời quang, nổ cho Lâm Thừa Ngọc mất hết thần trí: "Không thể nào, Tiểu Nhàn thể gả chồng? Nàng thể gả chồng ."
Dù hòa ly, trong lòng Lâm Thừa Ngọc Cố Nhàn vẫn là phụ nữ của .
Cố lão thái thái sầm mặt: "Tiểu Nhàn còn trẻ như , tại thể gả chồng?"
Lâm Thừa Ngọc hai mắt đỏ ngầu: "Có bà ép nàng ? , nhất định là bà ép nàng . Nhạc mẫu, tại bà như ? Bà cứ thấy chúng con ?"
Thanh Thư thấy như chớp chớp mắt, chẳng lẽ Lâm Thừa Ngọc thật sự tình cảm với nương nàng, điều thể ?
"Không ép, mối hôn sự là do chính Tiểu Nhàn đồng ý." Nói xong, Cố lão thái thái : "Con rể của gia tài hùng hậu, tướng mạo cũng là nhất biểu nhân tài, quan trọng nhất là coi trọng Tiểu Nhàn. Tuy Tiểu Nhàn là tái giá, nhưng một chút cũng chậm trễ, ngày định hạ hai mươi bốn đài sính lễ."
Nụ mặt Cố lão thái thái, đ.â.m sâu lòng Lâm Thừa Ngọc.
Thực sính lễ bao nhiêu bà để ý, bà coi trọng là tấm lòng . Cố lão thái thái : "Một ngàn lượng tiền sính lễ, sáu đôi ngựa vàng lớn, sáu rương gấm vóc lụa là, sáu bộ trang sức vàng bạc đá quý, sáu hộp trân châu phỉ thúy, ngoài còn hải sâm bào ngư yến sào, những thứ khác như rượu và bánh kẹo trái cây càng là vô kể. Còn ngươi? Ngươi ngay mặt Thanh Thư xem ngươi hạ bao nhiêu sính lễ, sính lễ đó đều là những gì?"
Thanh Thư chút kinh ngạc, nàng Thẩm nhị đương gia là một đại tài chủ, nhưng ngờ sính lễ hạ xuống hậu hĩnh như .
Hạ sính lễ nặng như thế, chứng tỏ ông để ý Cố Nhàn. Tuy từng gặp mặt, nhưng chỉ dựa điểm nàng tăng hảo cảm với Thẩm Thiếu Chu lên gấp bội.
Lâm Thừa Ngọc chịu đả kích lớn, gần như là gào lên: "Nhà nghèo thể so với , nhưng ngày đó hạ sính lễ Lâm gia chúng cũng dốc hết lực."
Không còn đỡ, liền khơi dậy lửa giận của Cố lão thái thái: "Mười hai gánh sính lễ, tiền sính lễ sáu lượng, bốn loại điểm tâm đến mức lọt nổi mắt, bốn bình rượu nhạt nhà tự ủ, một con cá hơn hai cân. Bánh kẹo trái cây cũng đều là nhà ngươi tự ."
"Lâm Thừa Ngọc, ngươi còn mặt mũi sính lễ Lâm gia các ngươi dốc hết lực? Lâm gia các ngươi mấy chục mẫu ruộng đất dâu, nghèo đến mức ngay cả mấy hộp điểm tâm, mấy bình rượu ngon, một con cá béo, bánh kẹo trái cây cũng mua nổi ? Chẳng qua là ỷ Cố Nhàn ngươi thì gả, liền gom bừa mấy thứ đồ vật sính lễ thôi."
Lúc thấy sính lễ Lâm gia hạ xuống, suýt chút nữa khiến Cố lão thái thái tức ngất . Cũng vì nguyên nhân mà của hồi môn Cố Nhàn mang đều cắt giảm, chỉ còn một phần mười so với dự định ban đầu.
Những chuyện Thanh Thư thật đúng là .
Lâm Thừa Ngọc vẻ mặt đầy hận ý : "Bà chính là chê nhà nghèo coi thường , cho dù sắm sửa sính lễ đến bà cũng vẫn thể bới tật ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-394-tin-du-ngang-tai-me-vo-cu-va-mat-con-re-bac-tinh.html.]
"Ngươi đúng đấy, chính là coi thường ngươi. Ngươi xem Cố Nhàn gả cho ngươi sống những ngày tháng gì? Ăn mặc dùng đều là dùng của hồi môn của nó, mà còn chê đủ, tìm cách đòi bạc của . Thi đỗ Tiến sĩ tưởng rằng nó thể sống những ngày lành, nhưng ngươi vì trèo cao mà vứt bỏ vợ con. Lâm Thừa Ngọc, ngươi soi gương xem ngươi chỗ nào đáng để coi trọng?"
Không đợi Lâm Thừa Ngọc mở miệng, Cố lão thái thái : "Muốn coi trọng cũng đơn giản, đem tất cả những gì ngươi ăn dùng của Cố gia những năm qua trả hết đây."
Lâm Thừa Ngọc : "Bà yên tâm, sẽ một ngày trả tiền đó cho bà."
"Ngươi năm nay cũng ba mươi mà vẫn chỉ là một tên quan thất phẩm tép riu. Ngươi xem ngươi lấy cái gì mà trả? Chẳng lẽ còn trông cậy Thôi thị giúp ngươi trả."
Thanh Thư chen một câu: "Thôi ! Mụ đàn bà đó mua cho con mấy quyển sách còn tiếc tiền, thể bỏ tiền lớn như trả nợ cho cha."
"Nghiệt nữ, ngươi câm miệng cho ."
Cố lão thái thái giận dữ, chộp lấy ly nước bàn ném về phía Lâm Thừa Ngọc.
"Từ nhỏ đến lớn ngươi từng tiêu cho hai đứa nhỏ một đồng tiền nào, An An càng là từng quản qua một ngày. Lâm Thừa Ngọc, ngươi lấy mặt mũi mà quát tháo con cái."
Lâm Thừa Ngọc đau đến hít hà, ôm cục u trán : "An An sinh bà mang Phúc Châu, trời nam đất bắc bà bảo quản thế nào?"
"An An ở Phúc Châu ngươi cách nào chăm sóc. Vậy Thanh Thư thì ? Nó ở kinh thành thời gian dài như ngươi chăm sóc nó ? Lúc nó ám sát, bắt nạt ngươi đang ở hả?" Cố lão thái thái mắng: "Ngươi những che chở nó, còn vì con tiện nhân Thôi gia mà đ.á.n.h nó. Thậm chí thấy cửa tiệm thịt kho cho nó kiếm tiền còn cướp cửa tiệm của nó. Ngay cả đồ của con gái ngươi cũng cướp, Lâm Thừa Ngọc, ngươi thể hổ như hả!"
Lâm Thừa Ngọc lúc khôi phục bình tĩnh, biện giải: "Ta ý định cướp cửa tiệm của nó, là sợ nó lừa nên mới giúp nó quản lý cửa tiệm."
"Lâm Thừa Ngọc, ngươi coi trong thiên hạ đều là kẻ ngốc chỉ ngươi thông minh ?"
Cố lão thái thái càng Lâm Thừa Ngọc càng thấy gai mắt: "Lâm Thừa Ngọc, đồ cho Thanh Thư nếu ngươi dám động mảy may, sẽ đem những chuyện ngươi rêu rao ngoài. Đến lúc đó xem ngươi còn cái quan thế nào."
Thanh Thư sợ sắc mặt Cố lão thái thái đỏ bừng, sợ bà tức hỏng vội : "Cha, bà ngoại đang nóng giận. Có chuyện gì để hãy , hôm nay cha cứ về !"
Lúc Lâm Thừa Ngọc xoay , liền thấy một tiểu cô nương mặc y phục màu xanh sen ở cửa.
"An An."
An An vốn dĩ Lâm Thừa Ngọc đến thì đặc biệt hưng phấn, nhưng một tràng lời của Cố lão thái thái như một chậu nước lạnh dội xuống đầu, khiến nàng lạnh thấu tim: "Cha, cha thật sự vì phụ nữ mà đ.á.n.h tỷ tỷ?"
Lâm Thừa Ngọc một mực phủ nhận: "Ta ."
Thanh Thư An An dỗ dành, lập tức : "Đó là vì lùi nhanh, nếu cái tát đó rơi mặt ."
An An đau lòng nước mắt rơi lã chã: "Cha, tại , tại đ.á.n.h tỷ tỷ chứ?"
Cố lão thái thái đang định mở miệng, nhưng Thanh Thư cướp lời : "An An, ngày đó ông vì phụ nữ mà ngay cả nương và tỷ chúng cũng cần, đ.á.n.h vài cái tát thì tính là gì."
Lâm Thừa Ngọc thể Thanh Thư đang châm ngòi: "Lâm Thanh Thư, ngươi gì?"
Thanh Thư hỏi ngược một câu: "Chẳng lẽ con sai ? Không ông vì phụ nữ mà cần chúng ? Còn nữa nếu ông thật lòng quan tâm con, tại lúc con ở Kim Lăng ông chẳng gửi thứ gì. Ngay cả dì bà cách một hai tháng đều sẽ gửi y phục và đặc sản đến Kim Lăng."
Lâm Thừa Ngọc chặn họng câu nào.