Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 302: Cố Nhân Tương Phùng, Tỷ Muội Song Sinh Nhà Họ Tạ
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:46:33
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khó khăn lắm mới nghỉ, Tạ Tiểu Man ngủ nướng một giấc. Kết quả, sáng sớm tinh mơ gọi dậy.
Tạ Tiểu Man nhắm mắt bất mãn lầm bầm: “Kỳ gia ở Bình Châu, từng một mối thích như ?”
Tạ Tiểu Hâm buồn : “Đại phu nhân của Kỳ gia và tổ mẫu là bạn bè, chỉ là những năm tới Kim Lăng, hai ngày thường chỉ thư từ qua , quan tâm những chuyện tự nhiên là .”
“Tỷ ?”
Tạ Tiểu Hâm ừ một tiếng : “Đương nhiên . Vị Kỳ phu nhân danh hạ các cửa tiệm trang sức, son phấn, tơ lụa, cầm đồ, d.ư.ợ.c liệu cùng lương thực, buôn bán cực lớn. Cửa hàng tơ lụa của tổ mẫu còn nhập hàng từ chỗ bà đấy!”
“Lợi hại như ?”
Tạ Tiểu Hâm ừ một tiếng : “Ừ, trong thành Bình Châu ai dám chọc bà .”
Rửa mặt chải đầu xong, hai tỷ đến thượng phòng bồi Tạ lão phu nhân dùng bữa sáng. Sau đó, hai tỷ lão phu nhân kể những chuyện thú vị thời trẻ của bà.
Đang chuyện, liền thấy bà t.ử bên ngoài bẩm báo: “Lão phu nhân, Kỳ phu nhân đến .”
Tạ Tiểu Man thấy Thanh Thư, tròng mắt suýt chút nữa lồi ngoài. Hóa thăm bạn cùng di bà, bạn là tổ mẫu nhà nàng a!
Kỳ phu nhân thấy Tạ lão phu nhân, tiến lên nắm tay bà : “Lão tỷ tỷ, nhiều năm gặp phong thái vẫn giảm năm xưa nha!”
Tạ lão phu nhân kéo bà xuống bên cạnh, : “Đều là bà già , còn phong thái gì nữa!”
Hai hàn huyên vài câu, Tạ lão phu nhân liền kéo hai tỷ Tạ Tiểu Hâm : “Trân Châu, đây là hai đứa cháu gái bất thành khí của .”
Hai tỷ Tạ Tiểu Hâm bước lên hành lễ.
Kỳ phu nhân hai tán thán : “Lão tỷ tỷ, tỷ thật phúc, hai đứa cháu gái đều xinh như hoa.”
Thật sự là càng càng thích, tiếc là bà cháu gái.
Tạ lão phu nhân híp mắt Thanh Thư, : “Cần gì hâm mộ , cháu gái của trông cứ như tiểu tiên nữ .”
Đương nhiên, hai đứa cháu gái nhà cũng ưu tú.
Thanh Thư lúc mới tiến lên phúc lễ: “Thanh Thư bái kiến lão phu nhân.”
Tạ lão phu nhân ồ lên một tiếng : “Cháu tên là Thanh Thư, Kim Lăng nữ học cũng một tiểu cô nương tên là Thanh Thư đấy!”
Những ngày bà thường Tạ Tiểu Man nhắc tới. Hai sẽ trùng hợp là cùng một chứ!
Tạ Tiểu Man ha hả: “Tổ mẫu, chính là đấy.”
“Ây da, Trân Châu cũng thật là, cháu gái đến Kim Lăng học mà tổ mẫu cũng báo cho một tiếng!”
Kỳ phu nhân kéo Thanh Thư xuống, : “Khụ, con bé năm ngoái đến Kim Lăng . Trước khi bảo nó đến dập đầu với tỷ thuận tiện nhận cửa, như cũng ai dám bắt nạt nó. Kết quả con bé da mặt mỏng, ngại ngùng dám tới cửa.”
Nói xong, Kỳ phu nhân thở dài một : “Vốn dĩ định đầu xuân sẽ qua đây, đến lúc đó dẫn nó tới thăm tỷ. Nào ngờ, con bé học đường bắt nạt .”
Tạ lão phu nhân về phía Kỳ phu nhân trách cứ: “Chuyện trách Thanh Thư, đều tại . Muội mà đưa nó đến Kim Lăng, để những kẻ đó Thanh Thư là con cháu nhà , bọn họ cũng dám bắt nạt nó.”
Một câu “nhà ”, trong nháy mắt kéo gần cách.
Kỳ phu nhân liên tục gật đầu: “Tại , đều tại , là suy nghĩ chu .”
Bà nếu Thanh Thư sẽ bắt nạt, chắc chắn đưa nó tới .
Tạ Tiểu Man chen một câu: “Tổ mẫu, Vương Mạn Tinh đến giờ vẫn xin Thanh Thư !”
Thanh Thư lắc đầu : “Họ tới cửa xin , nhưng chấp nhận, để họ ngoài cửa.”
Tạ Tiểu Hâm nhíu mày một cái, nhưng nàng mở miệng.
Tạ lão phu nhân những cảm thấy Thanh Thư , ngược tán thưởng: “Cháu đúng lắm. Bọn họ chuyện như , một câu xin mà xong chuyện , chuyện dễ dàng như thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-302-co-nhan-tuong-phung-ty-muoi-song-sinh-nha-ho-ta.html.]
Nếu chỉ là Vương Mạn Tinh vu oan, còn thể là hiểu lầm. Vương gia đó là cho Thanh Thư nữ học. Nếu dễ dàng tha thứ, càng khiến họ tưởng nàng dễ bắt nạt.
Kỳ phu nhân : “Người Vương gia hành sự quá điểm mấu chốt, nay Thanh Thư đắc tội họ như , chắc chắn sẽ buông tha cho đứa nhỏ .”
Và đây cũng là nguyên nhân bà vội vã chạy tới Kim Lăng.
Tạ lão phu nhân : “Yên tâm, thì thôi, nay còn dám bắt nạt Thanh Thư sẽ để yên .”
Có câu , Kỳ phu nhân yên tâm .
Hai tỷ nhiều năm gặp cả bụng lời , Tạ lão phu nhân hướng về phía Tạ Tiểu Hâm : “Hai đứa dẫn Thanh Thư chơi !”
Ra khỏi cửa, Tạ Tiểu Man hướng về phía Thanh Thư tức giận : “Muội xem di bà lợi hại như , chứ! Nếu , nhà họ Vương dám bắt nạt như thế.”
Thanh Thư chút ngẩn : “Các tỷ từng về di bà của ?”
Tạ Tiểu Hâm : “Kỳ phu nhân ở phủ Bình Châu ngày kiếm đấu vàng, trong thành Kim Lăng mấy ai từng chứ!”
Thanh Thư thật sự , Kỳ phu nhân ở Kim Lăng cũng thanh danh hiển hách.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tuy bây giờ dân phong cởi mở hơn tiền triều, sự trói buộc với nữ t.ử ít hơn nhiều. quan điểm phụ nữ nên giúp chồng dạy con vẫn là xu thế lớn, cho nên phụ nữ thành công trong sự nghiệp ít. Kỳ phu nhân thuộc về ít đó.
Tạ Tiểu Hâm hỏi: “Nghe tranh của Cù chỉ điểm, khi nào chúng luận bàn một chút.”
Tạ Tiểu Man ở bên cạnh giải thích: “Thanh Thư, tỷ tỷ thơ từ, hội họa đều lợi hại. Đặc biệt là thơ từ, trong nữ học ai sánh bằng tỷ tỷ .”
Nói đơn giản là Tạ Tiểu Hâm ở phương diện thiên phú, ngay cả dạy nàng cũng khen ngợi dứt.
Mắt Thanh Thư sáng lên, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Hâm tỷ tỷ, thơ từ thạo lắm, tỷ thể chỉ điểm cho một chút ?”
Dù chỉ cần gặp giỏi thơ từ, nàng liền khiêm tốn thỉnh giáo.
“Muội xem thạo phương diện nào?”
“Thưởng thức thơ từ thì tạm , nhưng thơ từ thì .”
Tạ Tiểu Hâm : “Làm thơ từ xem thiên phú, nếu thiên phú dạy cũng vô dụng. Giống như Tiểu Man, dạy nhiều nó vẫn dốt đặc cán mai.”
Tạ Tiểu Man bĩu môi.
Thanh Thư : “Muội nghĩ sẽ thơ từ xuất chúng gì, chỉ hy vọng lúc thi cử thể loại Lương.”
“Cái yên tâm, sẽ thi thơ từ .”
Làm thơ từ độ khó quá cao, nếu thi cái sẽ nhiều học sinh qua cửa.
Thấy Thanh Thư trầm mặc, Tạ Tiểu Hâm nàng thật sâu một cái: “Ta đáp ứng thì sẽ đổi ý. Có điều thơ, tiên hiểu thơ, từ đến ngẫm, từ ngẫm đến phân tích, cuối cùng mới là . Muội thưởng thức phương diện thành vấn đề, thì bắt đầu từ hôm nay mỗi ngày một bài thơ.”
“Mỗi ngày một bài?”
Tạ Tiểu Hâm ừ một tiếng : “, mỗi ngày một bài. Ví dụ một quyển sách, một con chim, đều thể thành một bài thơ. Viết nhiều , cách thức thủ pháp cũng sẽ quen thuộc. Sau đó, sẽ dạy cái khác.”
Cách chút lạ, ít nhất Phó Nhiễm từng yêu cầu như . Thanh Thư gật đầu : “Được.”
“ , nhất định sách nhiều, đủ kiến thức tích lũy mới thể thơ . Nếu hạ b.út gì cũng thơ .”
Điểm Phó Nhiễm ngược , Thanh Thư cũng vẫn luôn sách: “Được.”
Tạ Tiểu Hâm sảng khoái đáp ứng, đó còn : “Muội thơ xong, thể tới tìm bữa trưa, giúp xem qua.”
“Cảm ơn Hâm tỷ tỷ.”
Tạ Tiểu Hâm : “Đều là tỷ trong nhà, cần khách khí như .”
Thanh Thư theo Kỳ phu nhân dùng bữa trưa ở Lâm gia, lúc mới trở về.