Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 232: Phòng Người Ngay Bên Gối, Lời Nhắc Nhở Cứu Mạng Tri Kỷ

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:43:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong phòng chỉ còn hai , Kỳ phu nhân nghiêm mặt : “Tam nương, bây giờ thể .”

 

Ngay cả Lý ma ma cũng đuổi , thể thấy là chuyện quan trọng.

 

Cố lão thái thái lúc mới mở miệng : “Hôm qua trở về nghĩ đến chuyện tỷ , càng nghĩ càng thấy bất an. Kỳ Tu Nhiên là vì tham ô hối lộ mà bãi quan miễn chức, lo lắng ông và lão phu nhân sẽ vì chuyện mà giận cá c.h.é.m thớt lên tỷ.”

 

Kỳ phu nhân cảm thấy buồn : “Ta tưởng định chuyện gì. Cũng bảo tham ô hối lộ, lấy mặt mũi nào mà giận cá c.h.é.m thớt lên .”

 

Cố lão thái thái lắc đầu : “Tỷ tỷ, cửa tiệm danh nghĩa của tỷ mỗi năm kiếm nhiều tiền như . Nếu tỷ chịu đưa tiền cho Kỳ Tu Nhiên dùng, ông cũng cần tham ô hối lộ!”

 

“Tiền vất vả kiếm dựa mà đưa cho dùng?”

 

Cố lão thái thái khổ : “Nói thì như . phu thê nhất thể, bây giờ vì tham ô mà mất quan chức còn tỷ trong tay khoản tiền khổng lồ, tỷ xem vì thế mà oán hận tỷ ? Cho dù ban đầu , Bạch thị châm ngòi thổi gió chắc chắn cũng sẽ .”

 

Kỳ phu nhân lạnh : “Châm ngòi thì thế nào? Bây giờ so với năm đó , sợ .”

 

Cố lão thái thái thở dài một : “Tỷ tỷ, ngoài sáng chúng tự nhiên sợ, chỉ sợ bọn họ giở trò độc ác lưng. Tỷ tỷ, bao nhiêu năm nay Trương gia và nhị phòng tam phòng chiếm chút hời nào từ tỷ, bọn họ sớm ghi hận trong lòng . Nếu những liên kết với Kỳ Tu Nhiên cùng đối phó tỷ, sợ tỷ sẽ trúng kế.”

 

Trương gia là nhà đẻ của Kỳ lão phu nhân, còn nhị phòng tam phòng là nhà của hai em ruột Kỳ lão thái gia.

 

Kỳ phu nhân : “Tam nương, đây là một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng.”

 

Thấy Kỳ phu nhân vẫn lọt tai, Cố lão thái thái đành lấy chuyện của : “Tỷ tỷ, năm đó chính là vì mất cảnh giác mới suýt chút nữa hại Tiểu Nhàn mất mạng. Tỷ tỷ, tỷ thể phạm sai lầm giống như .”

 

Kỳ phu nhân lắc đầu : “Tam nương, giống .”

 

Lời đến nước mà Kỳ phu nhân vẫn giữ thái độ đó, Cố lão thái thái lập tức cuống lên: “Có gì mà giống . Tỷ tỷ, chỗ dựa của tỷ là Kỳ lão thái gia và Hướng Địch. tỷ nghĩ tới , nếu bọn họ thật sự hại c.h.ế.t tỷ, chẳng lẽ Kỳ lão thái gia còn thể g.i.ế.c bọn họ báo thù cho tỷ ? Muội sợ đến lúc đó Hướng Địch đòi công đạo cho tỷ, lão thái gia cũng sẽ ngăn cản.”

 

Kỳ phu nhân rùng một cái. Ngày tháng thái bình lâu quá , thật sự mất lòng cảnh giác.

 

Kỳ phu nhân khổ : “Tam nương, may mà nhắc nhở . Nếu ngộ nhỡ Kỳ Tu Nhiên thật sự nảy sinh sát tâm với , đề phòng thể sẽ hại c.h.ế.t.”

 

Nếu Kỳ Tu Nhiên thật sự g.i.ế.c vợ, vì Kỳ gia, Kỳ lão thái gia những vạch trần mà còn giúp che giấu. Đến lúc đó đau khổ, chỉ hai đứa con trai của bà.

 

“Tỷ tỷ, lẽ là lo bò trắng răng . Chỉ là tiền tài động lòng , chuyện của Cố Nhàn thật sự dọa sợ .”

 

Kỳ phu nhân : “Đừng , cũng dọa sợ.”

 

Cố lão thái thái : “Lớn tuổi thế thì đừng lao lực nữa. Tỷ , cứ giữ xưởng nhuộm và tiệm cầm đồ mấy cái kinh doanh đặc biệt kiếm tiền thôi, những cái kiếm bao nhiêu thì sang nhượng hết . Như , cũng gây chú ý nữa.”

 

Con cái hữu dụng, chúng thể tự kiếm gia nghiệp. Con cái vô dụng, núi vàng núi bạc cũng đủ cho chúng phá.

 

Kỳ phu nhân ừ một tiếng : “Đầu năm, sang nhượng mấy cửa tiệm cho đại ca .”

 

Tuổi tác cao tinh lực hạn, hai đứa con trai đều thể tiếp quản việc kinh doanh. Cho nên bà chuyển nhượng một việc kinh doanh cho Lôi gia.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Kỳ phu nhân : “Đợi Vọng Minh thi xong, đến lúc đó sẽ theo nó đến kinh thành ở một thời gian.”

 

“Sau cứ ở kinh thành luôn , một nhà ở cùng một chỗ cũng đỡ cho tỷ ngày ngày nhớ mong lo lắng. Hơn nữa đến kinh thành, việc gì thể bàn bạc với Hướng Địch, tỷ cần vất vả như nữa.”

 

Kỳ Vọng Minh hiếu thuận, nhưng khí phách và thủ đoạn như Kỳ Hướng Địch. Hắn thể thừa vui gối, nhưng thể che mưa chắn gió cho Kỳ phu nhân.

 

Kỳ phu nhân lắc đầu : “Ta quen thời tiết bên đó, lạnh quá.”

 

Cố lão thái thái gật đầu, lập tức đến chuyện Lôi Châu: “Tỷ tỷ, định đầu tháng sẽ Lôi Châu.”

 

Lôi Châu cũng là một cảng biển triều đình mở cửa với bên ngoài, thuộc một phủ quyền Quảng Châu, mức độ phồn hoa kém gì Phúc Châu.

 

Kỳ phu nhân kinh ngạc thôi, hỏi: “Không định sang năm mới Phúc Châu , bây giờ ? Còn Lôi Châu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-232-phong-nguoi-ngay-ben-goi-loi-nhac-nho-cuu-mang-tri-ky.html.]

 

Cố lão thái thái : “Bao nhiêu năm về Lôi Châu, cũng về tế bái cha một chút.”

 

Cũng kiêng dè, Cố lão thái thái thẳng nỗi lo lắng của : “Tỷ tỷ, lo Hứa gia sẽ chịu để yên. Lần về Lôi Châu, về phủ thành nữa, đều sẽ tưởng chúng định cư ở Lôi Châu đấy!”

 

Kỳ phu nhân gật đầu : “Cái yên tâm, sẽ nhắc với bất kỳ ai . Tam nương, thật sự đưa Thanh Thư Phúc Châu định cư ?”

 

Cố lão thái thái lắc đầu : “Phó đồng ý để Thanh Thư theo bên cạnh bà học tập.”

 

Kỳ phu nhân chút bất ngờ: “Thanh Thư còn nhỏ như , nỡ để con bé ở Bình Châu ?”

 

Cố lão thái thái : “Không nỡ cũng nỡ, chẳng lẽ còn thể cản trở tiền đồ của con bé.”

 

Kỳ phu nhân chút khó chịu : “Muội , còn khi nào mới thể gặp ?”

 

Nói như trong lòng Cố lão thái thái cũng dễ chịu, lúc trẻ thì thích chạy nhảy khắp nơi. Đợi đến khi già thì chẳng cả, chỉ quê nhà an hưởng tuổi già. Nếu ép đến mức bất đắc dĩ bà cũng Phúc Châu, mà là ở huyện Thái Phong dưỡng lão.

 

lúc , Hàn Hương ở bên ngoài : “Phu nhân, nhị nãi nãi qua đây ạ.”

 

Mẫn thị đến là để với Kỳ phu nhân chuyện của Kỳ Tu Nhiên: “Mẹ, con nhận thư của cha, mười ngày cha khởi hành về nhà, nhiều nhất là nửa tháng nữa sẽ về đến nơi.”

 

Kỳ phu nhân vẻ mặt nhàn nhạt : “Chuyện của ông con cứ xử lý là , cần đến bẩm báo .”

 

Mẫn thị thôi.

 

Kỳ phu nhân nhíu mày : “Dì của con cũng ngoài, lời gì cứ thẳng.”

 

Mẫn thị cũng vì Cố lão thái thái mặt mà bất tiện , nàng sợ Kỳ phu nhân sẽ tức giận: “Mẹ, đại cô nãi nãi cũng sẽ theo cha cùng trở về.”

 

“Bà hòa ly ?”

 

Thấy Mẫn thị lắc đầu, Kỳ phu nhân nhạo : “Chưa hòa ly mà chạy về nhà đẻ là thế nào? Không cần chuẩn viện t.ử cho bà , nếu lão gia hỏi tới thì cứ là ý của .”

 

Mẫn thị vẻ mặt khó xử : “Mẫu , công quỹ còn bao nhiêu tiền, tiền thuê ruộng và tiền thuê mấy cửa tiệm vẫn đến hạn thu. Tiền bên phía tổ phụ, cũng gửi tới.”

 

Nàng cha chồng đặc biệt cầu kỳ, nếu nhà cửa bố trí hợp ý e là sẽ mắng vợ chồng bọn họ tận tâm.

 

Kỳ phu nhân : “Cái con bàn bạc với Vọng Minh là , cần đến hỏi .”

 

Mẫn thị mặt ủ mày chau lui xuống.

 

Cố lão thái thái bóng lưng Mẫn thị, khẽ : “Tỷ tỷ, ngay cả vợ Vọng Minh cũng cảm thấy công quỹ tiền tỷ nên bỏ một ít để bù , ngoài thì càng cần .”

 

Kỳ phu nhân sắc mặt trầm xuống.

 

Cố lão thái thái điểm đến là dừng tiếp nữa, những chuyện nhà bà là ngoài tiện can thiệp quá nhiều.

 

Lúc Lý ma ma phòng, thấy Kỳ phu nhân ghế mày nhíu c.h.ặ.t.

 

“Phu nhân, ạ?”

 

Kỳ phu nhân khẽ thở dài một tiếng : “Tam nương Kỳ Tu Nhiên sẽ vì chuyện bãi quan mà giận cá c.h.é.m thớt lên , bảo cẩn thận một chút.”

 

Lý ma ma : “Phu nhân, dì thái thái cũng là quan tâm mới những lời .”

 

Kỳ phu nhân ngạc nhiên, hỏi: “Ngươi cũng cảm thấy Kỳ Tu Nhiên sẽ hại ?”

 

Lý ma ma lắc đầu : “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, cẩn tắc vô ưu ạ.”

 

 

Loading...