Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 204: Lâm Thừa Ngọc Trở Về (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:40:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, chim khách líu lo ngớt cành cây.
Lâm lão thái thái Tề bà t.ử dìu cửa, thấy chim khách cành cây thì vui mừng khôn xiết.
Gọi Vi thị đến, Lâm lão thái thái dặn dò: “Ngươi mua hai cân thịt và mấy con cá, về g.i.ế.c thêm một con gà.”
Nghỉ ngơi hơn hai tháng, sức khỏe của Lâm lão thái thái bây giờ hồi phục khá .
Vi thị chịu: “Không lễ tết gì, mua thịt g.i.ế.c gà gì?”
Lâm lão thái thái giọng đột nhiên cao lên: “Bảo ngươi mua thì cứ mua, lắm lời thế.”
Vi thị chìa tay : “Mẹ, thì lắm, thịt với cá cần tiền !”
Ngay cả gà bà cũng nỡ g.i.ế.c, lễ tết ăn gà gì.
Lâm Thừa Trọng từ ngoài , hỏi: “Mẹ, hôm nay nhà khách đến ?”
Lâm lão thái thái : “Đại ca con hôm nay sẽ về đến nhà, chúng tất nhiên một bàn cơm ngon.”
Lâm Thừa Trọng liền đầu Vi thị : “Đại ca hôm nay về, ngươi mau mua thịt với cá về . , đại ca thích ăn nhất là cà tím xào cá, lát nữa ngươi vườn rau hái ít cà tím về.”
Vi thị vui, : “Mẹ, lẽ nào bấm quẻ ? Nếu đại ca hôm nay sẽ về?”
Lâm Thừa Trọng vui, sa sầm mặt : “Bảo ngươi thì cứ , lắm lời thế?”
Vi thị dám cãi Lâm Thừa Trọng, đành nén giận sang làng bên mua thịt và cá.
Nói cũng lạ, Vi thị nấu xong cơm thì bên ngoài tiếng ồn ào. Bà bước khỏi bếp, liền thấy Lâm Thừa Ngọc vây quanh .
Không ngờ Lâm lão thái thái đoán đúng thật, Vi thị kinh ngạc. Hoàn hồn , Vi thị nịnh nọt với Lâm Thừa Ngọc: “Đại ca, về .”
Lâm Thừa Ngọc gật đầu, nhà chính.
Nhìn thấy Lâm lão thái thái, Lâm Thừa Ngọc quỳ xuống đất, mắt rưng rưng : “Mẹ, con bất hiếu về .”
Lâm lão thái thái thấy ông , ôm chầm lấy ông nức nở: “Con của , con của ơi, con về .”
Tiếng đó mang theo vô vàn uất ức và bi thương, còn tưởng nhà c.h.ế.t!
Lâm Thừa Ngọc cũng rưng rưng nước mắt: “Mẹ, bệnh mà con ở bên cạnh chăm sóc, là con bất hiếu.”
Tộc trưởng họ Lâm : “Vợ Minh Đức, bà đừng nữa. Thừa Ngọc đỗ tiến sĩ là vinh quang của cả tông tộc họ Lâm chúng , bây giờ nó áo gấm về làng, bà nên vui mừng mới .”
Lâm lão thái thái lau nước mắt : “Thừa Ngọc, là vui mừng. Thừa Ngọc, con rạng danh cho và cha con .”
Cố lão thái thái đang cùng Thanh Thư và An An ăn trưa, đại quản gia liền đến với họ: “Lão thái thái, cô nương, cô gia về .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
An An mấy hôm tròn một tuổi, bây giờ bắt đầu ăn cơm. vì thể chất yếu, đến giờ vẫn cai sữa.
Thanh Thư những lời , tay đang gắp thức ăn run lên, một miếng thịt rơi xuống bàn.
Cố lão thái thái liếc cô một cái, : “Bây giờ đang ở ?”
Đại quản gia : “Đã về thôn Đào Hoa . khi về đến huyện thành, ông đến nhà cũ của chúng , đó mới về thôn Đào Hoa.”
Cố lão thái thái gật đầu : “Ta , ngươi lui xuống !”
Thanh Thư ăn hết cơm trong bát, với Cố lão thái thái: “Ngoại bà, con đến chỗ đây.”
Cố lão thái thái thấy trạng thái của cô , là di chứng của giấc mơ đó: “Tiên sinh lát nữa ngủ trưa, con đừng đến phiền bà . Thanh Thư, con về phòng nghỉ ngơi .”
Thanh Thư gật đầu : “Vâng.”
Sau khi chuyển đến căn nhà , Cố lão thái thái cho Thanh Thư ngủ một phòng riêng. Còn bà thì ngủ cùng An An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-204-lam-thua-ngoc-tro-ve-2.html.]
Thanh Thư phòng liền đuổi Kiều Hạnh ngoài: “An An bây giờ đang tập , Trần mama trông cũng khá mệt, ngươi qua giúp bà một tay.”
An An đang tập , còn vững. Lúc là lúc mệt nhất. Ngày thường, Thanh Thư thường bảo Kiều Hạnh qua giúp Trần mama.
Nằm giường, Thanh Thư tự lẩm bẩm: “Đời nhiều chuyện đổi . Không chỉ ngoại bà và còn sống, An An cũng khỏe mạnh, nên cũng gì sợ.”
Lặp lặp câu , một lúc lâu cô mới bình tĩnh .
Khi Cố lão thái thái phòng, Thanh Thư ngủ . Nhìn cô trong mơ mà vẫn nhíu c.h.ặ.t mày, Cố lão thái thái lộ vẻ lo lắng. Giấc mơ đó ảnh hưởng đến Thanh Thư quá sâu, bà khuyên giải cũng bắt đầu từ .
Đột nhiên, Thanh Thư hai tay nắm c.h.ặ.t chăn gấm, vẻ mặt đau khổ : “Cha, Thôi Kiến Bách bỏ độc cơm của con, vì cưới Sở thị mà độc c.h.ế.t con.”
“Cha, con hòa ly với Thôi Kiến Bách.”
“Cha, Thôi Kiến Bách sắp độc c.h.ế.t con , cha còn cho con hòa ly với .”
“Cha, con về nhà họ Thôi, con về đó Thôi Kiến Bách chắc chắn sẽ tha cho con.”
“Cha, con rốt cuộc là con gái ruột của cha ? Biết rõ con về nhà họ Thôi là đường c.h.ế.t mà còn đưa con về, cha thể nhẫn tâm như ?”
“Ông là cha , cha m.á.u lạnh vô tình như ông.”
Cố lão thái thái những tiếng than , tim bà như đóng băng, cả cũng như rơi hầm băng, lạnh buốt, đầu óc trống rỗng thể suy nghĩ.
Hoa mama ở ngoài đợi một lúc lâu thấy Cố lão thái thái , liền đẩy cửa .
Thấy Cố lão thái thái bên giường ngẩn , hỏi: “Lão thái thái, bà ?”
Cố lão thái thái hồn , lắc đầu : “Có chuyện gì ?”
Hoa mama gật đầu : “Lão thái thái, hầu cận của cô gia là A Tín đến. Lão thái thái, cho A Tín đợi ở tiểu hoa sảnh, bà gặp ?”
Cố lão thái thái liếc Thanh Thư đang ngủ say, nhẹ giọng : “Đi thôi!”
A Tín thấy Cố lão thái thái, liền quỳ xuống dập đầu ba cái: “Lão thái thái, lão gia đến nhà cũ của họ Cố , đến nơi mới phát hiện căn nhà đó bây giờ là của nhà họ Hứa. Hứa nhị lão gia gặp lão gia, với ông rằng lão thái thái trong nhà đang giường dưỡng bệnh, bảo ông sớm về thăm.”
Thấy Cố lão thái thái lên tiếng, A Tín tiếp tục : “Lão gia vốn định ăn trưa xong sẽ qua, nhưng lão thái thái lâu ngày gặp lão gia, cứ kéo ông chuyện. Lão gia , sáng mai sẽ qua thăm lão thái thái và hai vị cô nương.”
Cố lão thái thái vẻ mặt hiền từ : “Thông gia mẫu mấy hôm trúng gió, mấy tháng nay vẫn luôn giường nghỉ ngơi, Thừa Ngọc về thăm bà là .”
Nghe những lời thiết , trái tim đang treo lơ lửng của A Tín hạ xuống, thật sự sợ lão thái thái nổi giận.
Cố lão thái thái dựa ghế mềm, dịu dàng : “A Tín, hai năm nay theo hầu lão gia nhà ngươi, vất vả cho ngươi .”
Có những chuyện một khi nảy sinh nghi ngờ, sẽ thấu nhiều điều. Ví dụ như lúc đầu cho Cố Nhàn nhiều hầu của hồi môn nhưng Lâm Thừa Ngọc dùng của nhà họ Cố, ông việc gì cũng đều gọi hai hầu cận. Hai hầu , một trong đó chính là A Tín.
A Tín lắc đầu : “Thưa lão thái thái, theo hầu lão gia là phúc của A Tín.”
Cố lão thái thái mắt đỏ hoe : “Những ngày , ngày đêm mong ngóng Thừa Ngọc sớm trở về, về cùng tìm Tiểu Nhàn.”
A Tín vẻ mặt đau buồn : “Lão gia thái thái gặp nạn, đau buồn đến ngã bệnh. Lúc đó về, là Hứa lão gia khuyên can.”
Cố lão thái thái lau nước mắt, với A Tín về Thanh Thư và An An: “Thanh Thư cha nó sắp về thì vui mừng khôn xiết, còn An An tên chính thức, đợi cha nó về đặt cho.”
Nói xong hai chị em, Cố lão thái thái ân cần hỏi thăm nhiều chuyện của Lâm Thừa Ngọc, ví dụ như ăn uống thế nào, ở thế nào, quen khí hậu ở đó , v. v.
A Tín đều trả lời từng câu một, trả lời chi tiết.
Cố lão thái thái đột nhiên chuyển chủ đề: “Nghe cô nương nhà họ Thôi đó tính tình chút kiêu căng.”
A Tín buột miệng : “Đó đều là lời đồn, Thôi cô nương tính tình …”
Chữ “” dứt lời, A Tín Cố lão thái thái như thấy ma, vẻ mặt kinh hãi.