Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1210: Áp Lực (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:33:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, ánh trăng bạc điểm xuyết bầu trời đêm xanh thẫm, đầy trời lấp lánh giống như từng viên bảo thạch khảm bầu trời đêm mê say.
"Rầm, rầm, rầm..."
Một trận tiếng đập cửa dồn dập đ.á.n.h thức Phúc ca nhi đang ngủ say, đó thằng bé òa .
Thanh Thư ôm nó dậy, đó với Hồng Cô: "Đi xem ai gõ cửa?"
Hồng Cô dẫn Tô Bồi .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tô Bồi thấy Thanh Thư, liền sốt ruột : "Sơn trưởng, xong , Hầu Giai sốt lợi hại vẫn luôn sảng."
Thanh Thư bình tĩnh, với Hồng Cô: "Ngươi mời Tề nữ y qua một chuyến, chẩn trị xong báo kết quả cho ."
Phúc ca nhi lợi hại như , nàng cũng dám bỏ .
"Vâng, thái thái."
Hồng Cô dẫn Tô Bồi ngoài, khỏi sân viện nàng lập tức trầm mặt : "Chẳng lẽ Phí cô cô với ngươi, chuyện gì thì tìm bà ?"
Tô Bồi sợ tới mức sắc mặt chút trắng, : "Con, con phát hiện Hầu Giai phát sốt, gấp đến độ lục thần vô chủ liền nghĩ tìm Sơn trưởng cứu mạng."
Hồng Cô mặt chút đổi : "Hầu Giai phát sốt, ngươi cho dù tìm Phí cô cô cũng nên tìm Tề nữ y. Nếu là các ngươi chuyện gì đều tìm Sơn trưởng, Sơn trưởng mệt hộc m.á.u cũng lo xuể."
Tô Bồi đến mặt đỏ tai hồng.
Hai khắc đồng hồ , Hồng Cô trở về với Thanh Thư: "Hầu Giai thể , Tề nữ y là lao lực quá độ lúc mới phát sốt. Bất quá cho nàng uống t.h.u.ố.c, Phí cô cô ở chỗ đó chăm sóc nàng."
Thanh Thư gật đầu : "Vậy là ."
"Thái thái, mắng Tô Bồi, mắng nàng nên tới tìm . Thái thái, nếu ai cũng giống nàng việc liền tới tìm , thuật phân cũng lo xuể."
Nếu chuyện gì cũng tự xác thực lo xuể, Thanh Thư ừ một tiếng : "Ngươi cũng sai, việc xác thực đáng đề xướng."
Trước đó Thanh Thư liền lo lắng những đứa trẻ nửa đêm phát sốt tìm đại phu bốc t.h.u.ố.c, cho nên khi mời Tề nữ y tới cũng để bà chuẩn một ít t.h.u.ố.c thường dùng.
Hầu Giai uống t.h.u.ố.c bao lâu liền hạ sốt ngủ , nửa đêm về sáng cũng sốt .
Buổi sáng Thanh Thư qua đó nàng lúc tỉnh , thấy Thanh Thư nàng bò dậy, đáng tiếc đang bệnh thể mềm nhũn sức lực dậy.
Hầu Giai : "Sơn trưởng, con cầu xin đừng đưa con trở về. Sơn trưởng, chờ con khỏi bệnh nhất định sẽ bù chương trình học cùng huấn luyện còn thiếu."
Thanh Thư : "Sẽ đưa ngươi trở về."
Nghe lời cả Hầu Giai liền thả lỏng, nàng vẻ mặt cảm kích : "Cảm ơn Sơn trưởng đại nhân, con kiếp nhất định trâu ngựa cho báo đáp ân tình của ."
Thanh Thư lắc đầu : "Đừng miên man suy nghĩ, dưỡng bệnh cho , chờ khỏi bệnh bù bài học cùng huấn luyện còn thiếu."
Nói xong, để hai gói đường đỏ liền về.
Tô Bồi pha cho nàng một ly nước đường đỏ uống, chờ nàng uống xong : "Ta sớm với ngươi Sơn trưởng sẽ đưa ngươi trở về, ngươi cứ , hiện tại tin chứ?"
Hầu Giai : "Sơn trưởng là ."
Nếu là Sơn trưởng, các nàng khả năng trải qua những ngày lành như , càng khả năng cơ hội theo học kỹ năng mưu sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-1210-ap-luc-1.html.]
Tô Bồi cũng gật đầu : ", Sơn trưởng là nhất đời , chờ tương lai chúng học bản lĩnh nhất định báo đáp thật ."
Buổi sáng hôm nay, Tiệm may Tỷ Muội nhanh liền đưa quần áo luyện công tới. Tuy rằng những y phục hoa văn còn là vải thô, nhưng các học sinh nhận y phục vẫn vô cùng cao hứng.
Hạ Bình lập tức y phục: "Tỷ tỷ, ?"
Bởi vì y phục là mặc khi luyện công, cho nên dùng vải màu xanh cùng màu xám. Mà da Hạ Bình thiên đen, mặc bộ y phục cũng .
Tô Bồi thấy là liên tục gật đầu, : "Đẹp, vô cùng ."
Ngày , học sinh Thanh Sơn Nữ Học cao hứng giống như ăn tết . Tô Bồi còn dẫn dập đầu về phía chỗ ở của Thanh Thư, để tỏ vẻ cảm kích của các nàng.
Thanh Thư việc liền tìm Phí cô cô tới, với bà: "Ngươi cho những đứa trẻ , trong nữ học ăn mặc chi tiêu đều là ràng buộc. Chờ các nàng công kiếm tiền, là trả những khoản chi tiêu ."
Phí cô cô đó cũng việc , lập tức kinh ngạc thôi, do dự một chút : "Sơn trưởng, hiện tại cho các nàng sợ sẽ áp lực."
Thanh Thư thần sắc nhàn nhạt : "Nếu là lưu , sẽ an bài đưa các nàng trở về. Nếu là , tương lai ngoài công cần trả tiền . Không cần các nàng trả một , chỉ cần mỗi tháng trả một ít."
Phí cô cô nghĩ nghĩ hỏi: "Sơn trưởng, là tất cả chi tiêu của học đường chia đều lên các nàng, là chỉ tính ăn mặc chi tiêu của các nàng."
Tất cả chi tiêu của học đường, thì bao gồm tiền tháng của cùng b.út mực giấy nghiên các loại chi tiêu. Tính như , con liền vô cùng lớn. nếu chỉ tính ăn mặc chi tiêu của bản học sinh, kỳ thật bao nhiêu tiền.
Thanh Thư trầm tư một chút : "Phí cô cô, việc ngươi cần quản, để Hồng Cô với các nàng."
Giữa trưa, Hồng Cô đem tin tức nặng ký cho một đám học sinh.
Mọi việc đều kinh ngây , một cô nương trắng bệch mặt : "Không tất cả ăn mặc chi tiêu đều là học đường cung ứng ?"
Hồng Cô trả lời vấn đề của nàng, mà là : "Các ngươi xây dựng học đường tốn bao nhiêu tiền ? Tổng cộng tốn hơn sáu ngàn lượng bạc. Ngoài b.út mực giấy nghiên cùng mời các loại chi tiêu mỗi tháng cộng cũng mấy trăm lượng bạc, bất quá Sơn trưởng những tiền tính lên các ngươi."
Môi Diêu Mộng Lan mấp máy vài cái đó : "Vậy, chúng con trả bao nhiêu tiền?"
Hồng Cô : "Sơn trưởng mỗi tháng cứ dựa theo hai lượng bạc để tính."
Tô Bồi nhanh ch.óng tính toán một chút, : "Một tháng hai lượng một năm chính là hai mươi bốn lượng. Nếu là chúng ở chỗ học năm năm, tương lai trả một trăm hai mươi lượng bạc ."
Một trăm hai mươi lượng bạc, kim ngạch đối với học sinh tại hiện trường mà đó chính là một khoản tiền khổng lồ.
Hạ Bình ấp a ấp úng : "Nếu là trả nổi, , bây giờ?"
"Các ngươi trả nổi, liền để trượng phu các ngươi giúp đỡ cùng trả, nếu trả nổi nữa thì để con cháu đời trả."
Kỳ thật nếu xuất hiện tình huống ngoài ý khả năng trả nợ tiền , Thanh Thư tự nhiên sẽ thật sự bức trượng phu cùng con cháu các nàng trả. Chỉ là lời hiện tại thể , nếu liền mất ý nghĩa để các nàng trả tiền.
Không chỉ Hạ Bình, một bộ phận lớn học sinh tại hiện trường đều dọa sợ. Còn để con cháu đời trả tiền, cái cũng quá kinh khủng.
Hạ Bình cảm thấy Thanh Thư là , nhưng hiện tại còn ý nghĩ nữa.
Tất cả đều trầm mặc, khí cũng đặc biệt ngưng trọng.
Hồng Cô : "Sơn trưởng , nếu là các ngươi lưu sẽ phái đưa các ngươi trở về."
Trong đó một học sinh : " chúng con tiêu xài nhiều như , cũng tiền trả cho Sơn trưởng."
Hồng Cô : "Cái cần lo lắng, Sơn trưởng bởi vì đó rõ ràng với các ngươi, cho nên chi tiêu nửa tháng cần các ngươi bỏ ."