Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1083: Mưu Đồ Đằng Sau Giấc Mộng Thiên Tử

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:04:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng thượng tức giận đến sinh bệnh, Thái Tôn hoàng cung hầu hạ t.h.u.ố.c thang, nhưng Hoàng thượng đồng ý, bắt ngài trở về Đông Cung. Về đến nơi cũng chẳng ngơi tay, Thái Tôn vùi đầu phê duyệt tấu chương.

 

Nghe tin Phù Cảnh Hi cầu kiến, Thái Tôn chút ngạc nhiên. Cái tên "thê nô" hận thể ngày ngày ở nhà chăm vợ chăm con, đêm hôm khuya khoắt thế chạy tới đây chuyện gì.

 

"Cho !"

 

Phù Cảnh Hi bước phòng, Huyền Tĩnh và Nguyên Bảo liền chủ động lui ngoài.

 

Thái Tôn đặt b.út son xuống, : "Trời tối thế , chuyện gì mà thể đợi đến ngày mai ?"

 

Phù Cảnh Hi nghiêm nghị đáp: "Sự tình khẩn cấp, thể trì hoãn. Điện hạ, triều thần phản đối chuyện Thái Sơn tế trời, Hoàng thượng thể cứ khăng khăng theo ý mãi ."

 

Thái Tôn gật đầu: "Chuyện triều thần chắc chắn sẽ thỏa hiệp, cũng sẽ đồng ý."

 

Phù Cảnh Hi hỏi ngược một câu: " nếu đổi sang một ngọn núi khác, ví dụ như Hoa Sơn thì ?"

 

Thái Tôn trầm ngâm một chút : "Nếu đổi thành Hành Sơn hoặc Hoa Sơn, tiếng phản đối sẽ gay gắt như hiện tại."

 

Thái Sơn phong thiền mang ý nghĩa đặc biệt, nhưng những nơi khác thì khác.

 

Phù Cảnh Hi tiếp: "Điện hạ, long thể Hoàng thượng hiện giờ suy yếu, căn bản chịu nổi đường xa lặn lội. Nếu đang đường mà Người đổ bệnh thì ?"

 

"Điện hạ, nếu đến lúc đó Hoàng thượng bệnh , thể sẽ để Thái Tôn ."

 

Thay mặt tế trời thì thành vấn đề, vấn đề ở chỗ dù là Tung Sơn Hoa Sơn thì đều cách Kinh thành ngàn dặm xa xôi. Đường sá diệu vợi, ắt sẽ ẩn chứa vô vàn nguy hiểm khó lường.

 

Thái Tôn sững , bật : "Hóa . Ta cứ thắc mắc tại bọn họ phí hết tâm tư xúi giục Hoàng tổ phụ tế trời, hóa mục đích là nhắm !"

 

Sóng ngầm đáy Kinh thành cuộn trào, cũng nhờ ngài trấn giữ mới duy trì vẻ yên bình mặt nước. Một khi ngài rời khỏi Kinh thành, những kẻ ẩn trong bóng tối chắc chắn sẽ nhảy loạn.

 

Nghĩ đến đây, Thái Tôn trầm giọng : "Thực rời khỏi Kinh thành hẳn là chuyện ."

 

Triều đường yên ả, những kẻ lòng mang ý đồ đều đang ẩn nhẫn chờ thời. một khi loạn lạc, lũ yêu ma quỷ quái chắc chắn sẽ lộ diện, thể một mẻ tóm gọn.

 

"Ý của Điện hạ là?"

 

Thái Tôn nhạt: "Đã bọn họ rời kinh đến thế, thì thôi! Ta cũng xem bọn họ giở trò gì?"

 

Bấy lâu nay ngài luôn ở thế động, nhưng giờ ngài nhẫn nhịn bọn họ nữa. Hoàng tổ phụ chìm đắm trong giấc mộng trường sinh bất lão, cứ tiếp tục thế ngài sẽ nguy hiểm. Đã những kẻ trăm phương ngàn kế tính toán đẩy ngài khỏi kinh, thì cứ thuận theo ý nguyện của chúng xem .

 

Phù Cảnh Hi tán thành quyết định : "Điện hạ, ngài quá nguy hiểm."

 

Thái Tôn lộ vẻ trào phúng: "Từ khi sinh , giờ khắc nào mà chẳng trong nguy hiểm? Sống sót đến nay nhờ bọn họ nương tay, mà là do mạng lớn. hiện tại tiếp tục sống những ngày tháng nơm nớp lo sợ thế nữa."

 

"Xin Điện hạ hãy suy xét kỹ."

 

"Là phúc thì họa, là họa thì tránh khỏi. Nếu thật sự cái mệnh lên chiếc ghế , cũng nhận." Nói đến đây, trong mắt Thái Tôn lóe lên một tia sắc bén: "Có điều lấy mạng , cũng xem bọn họ bản lĩnh đó ."

 

Phù Cảnh Hi thấy ngài tâm ý quyết nên lên tiếng nữa. Đêm đó Đông Cung bàn bạc chuyện với Thái Tôn.

 

Thanh Thư sớm đoán sẽ về, nên sớm dỗ Phúc ca nhi ngủ. Nửa đêm, nàng dậy cho con b.ú một cữ cũng nhanh ch.óng ngủ .

 

Mấy ngày tiếp theo, Phù Cảnh Hi luôn sớm về khuya, khi buổi tối ngủ Đông Cung về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-1083-muu-do-dang-sau-giac-mong-thien-tu.html.]

Hôm nay Phong Tiểu Du qua thăm nàng, : "Thanh Thư, Hoàng thượng Thái Sơn tế trời. Mấy hôm triều quần thần bác bỏ, hôm nay bổn cũ soạn ."

 

"Ta chuyện đều do tên yêu đạo Nguyên Nhất đề xuất. Hoàng đế đúng là càng ngày càng hồ đồ, cái gì cũng theo tên yêu đạo đó, còn uy nghiêm của bậc cửu ngũ chí tôn."

 

Thanh Thư : "Cứ mắng thẳng là hôn quân ."

 

"Chính là hôn quân. Tổ mẫu tớ mấy hôm nay cũng bận tối mắt tối mũi. Haizz, mỗi trong triều biến là bà bận rộn thôi, cũng chẳng bà rốt cuộc đang bận cái gì."

 

Thanh Thư bảo: "Nghĩ nhiều gì? Dù thế nào thì những chuyện đó cũng lan đến chúng . Cậu đó, chăm sóc Quả ca nhi, dạy học cho ."

 

"Cậu lo lắng ?"

 

"Sao thể lo? Tớ kẻ vô tâm vô phế?" Thanh Thư : " lo lắng thì ích gì? Tớ cũng chẳng giúp gì. Việc cấp bách bây giờ là dưỡng sức khỏe cho chăm sóc Phúc ca nhi, để Cảnh Hi lo lắng chuyện hậu phương."

 

Phong Tiểu Du khổ: "Nói thì , nhưng tớ vẫn lo. Ngộ nhỡ kẻ nhân lúc Hoàng thượng vắng mặt mà loạn, Kinh thành rối tung lên."

 

Thanh Thư cố ý : "Hoàn là lo bò trắng răng, Hoàng thượng ở đây nhưng Thái Tôn vẫn còn ở Kinh thành mà? Chẳng lẽ nghĩ Thái Tôn là đồ bài trí, kìm kẹp đám bên ."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Thực nàng Phong Tiểu Du đang lo lắng điều gì.

 

Nhà họ Ổ và nhà họ Phong từ khi khai quốc đến nay hơn trăm năm đều vững ở trung tâm quyền lực, là vì họ tổ huấn chia bè kết phái, chỉ trung thành với Hoàng đế, nên các đời Hoàng đế sủng tín. Nay Phong thế t.ử là thống lĩnh Cấm vệ quân, nếu thật sự kẻ loạn, sẽ là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của những kẻ đó.

 

Phong Tiểu Du khổ một tiếng: "Hy vọng là tớ lo xa thôi."

 

Chuyện triều đình cũng thứ các nàng thể xoay chuyển , nên Thanh Thư chuyển chủ đề: "Mắm thịt và mắm nấm mang về, đại tẩu ăn quen ?"

 

Phong Tiểu Du : "Vị nào tẩu cũng thích ăn, còn ăn luân phiên. Có điều Thanh Thư , một ngày bán mười hũ thì định bán đến bao giờ?"

 

Thanh Thư lắc đầu: "Chỗ tớ chỉ còn hơn tám mươi hũ, đợi bán hết thì cửa tiệm tạm nghỉ."

 

Phong Tiểu Du ngất: "Lần đầu tiên thấy mở tiệm mà đồ để bán. thật đấy Thanh Thư, dưa muối của rốt cuộc thế nào ? Sao ngon thế. Mấy xưởng dưa muối nhất Kinh thành cũng sánh bằng ."

 

"Đây là bí mật kinh doanh, thể cho ."

 

Phong Tiểu Du bĩu môi: "Ngay cả tớ cũng ?"

 

Thanh Thư đáp: "Nếu chịu theo tớ học, tớ chắc chắn sẽ dốc túi truyền nghề. Cậu chẳng chịu , tớ cho cũng chẳng , hà tất lãng phí thời gian."

 

"Sao tớ ?"

 

Thanh Thư tủm tỉm: "Không tớ coi thường , mà là căn bản thiên phú về mặt . Cậu thì chắc cũng chẳng ngon, cho nên thôi đừng lãng phí nguyên liệu."

 

Phong Tiểu Du ha hả: "Không là 'chắc', mà là khẳng định ngon. Tớ còn chẳng phân biệt đường muối với xì dầu giấm, đồ ăn !"

 

Thanh Thư dở dở : "Không lấy hổ thẹn mà còn lấy vinh quang nữa."

 

Phong Tiểu Du thật sự chẳng thấy gì mất mặt: "Có gì mà hổ? Thiên kim tiểu thư nhà ai xuống bếp nấu cơm. Có thì chắc chắn cũng là..."

 

Thấy Thanh Thư , Phong Tiểu Du vội vàng sửa lời: "Chắc chắn là nấu cơm và thiên phú về trù nghệ."

 

Nhìn Phúc ca nhi vặn vẹo , bộ dạng thoải mái, Thanh Thư đưa tay sờ thử : "Ị ..."

 

Phong Tiểu Du ngăn cho Thanh Thư xuống giường, nàng đón lấy Phúc ca nhi bận rộn tay chân. Đợi xong tã lót quần áo cho Phúc ca nhi, nàng đặt đứa bé tay Thanh Thư, điểm nhẹ lên mũi Phúc ca nhi: "Tớ thật sự cảm thấy thằng bé nhầm giới tính , ngoan thế đáng lẽ là con gái mới đúng. Nếu con tớ đều giống như Phúc ca nhi, sinh thêm mấy đứa tớ cũng nguyện ý."

 

 

Loading...