Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1057: Cắt Đứt Nghĩa Tình, Quan Ca Nhi Lựa Chọn
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:02:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đưa Thẩm Trạm về nhà, Thẩm Thiếu Chu mời đại phu đến xem qua loa bỏ mặc, việc cấp bách mắt là giải quyết nhà họ Hoắc.
Người nhà họ Hoắc áp giải đến Thẩm gia. Thẩm Thiếu Chu ghế, mặt chút biểu cảm hỏi: “Hoắc Anh Vĩ ?”
Bệnh tình của Hoắc đại thái thái vẫn khỏi, là khiêng tới: “Thiếu Chu, chuyện liên quan đến Anh Vĩ. Thiếu Chu, Anh Vĩ tu tâm dưỡng tính , mấy ngày nay nó đều ở nhà hầu bệnh, thể nào chuyện .”
Lục Đức Căn bước tới, đè c.h.ặ.t hai tay vợ của Hoắc Anh Vĩ lên bàn: “Có ? Không sẽ c.h.ặ.t t.a.y ngươi.”
Vợ của Hoắc Anh Vĩ còn dám giấu giếm: “Mấy ngày nay cứ trời tối là ngoài, trời sáng mới về. Ta... cứ tưởng đ.á.n.h bạc.”
Hoắc đại thái thái suýt phát điên: “Chuyện lớn như tại ngươi cho ?”
Vợ Hoắc Anh Vĩ lóc: “Con dám, nếu sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con mất.”
Thẩm Đào đôi mắt đỏ ngầu, trừng trừng Hoắc Trân Châu: “Nói cái gọi là hầu bệnh, tu tâm dưỡng tính đều là lừa gạt ?”
Hoắc Trân Châu bộ dạng của thì thực sự sợ hãi: “A Đào, , tưởng thực sự ngày ngày ở nhà hầu hạ . A Đào, thật sự gì cả.”
Thẩm Thiếu Chu lạnh lùng hỏi: “Chuyện thể là , chuyện A Nhàn và Thẩm Trạm chùa Linh Tuyền dâng hương thì giải thích thế nào?”
Hoắc Trân Châu hoảng loạn: “Con , con cái gì cũng .”
“Ngươi ? Chẳng lẽ bọn cướp thể tiên tri, mà mai phục ở đó ?”
Lục Đức Căn sang hỏi vợ Hoắc Anh Vĩ: “Ngươi , nếu thật cũng sẽ c.h.ặ.t t.a.y ngươi.”
Vợ Hoắc Anh Vĩ vốn tính tình yếu đuối, nếu cũng chẳng gả cho một tên phá gia chi t.ử như : “Là đại cô nương với chồng , cô còn trời lạnh thế mà chùa Linh Sơn đúng là bệnh.”
Hoắc Trân Châu xong lời , là xong đời .
Thẩm Đào cầm b.út đơn hòa ly, đó ném tờ giấy Hoắc Trân Châu: “Từ hôm nay trở , chúng còn quan hệ gì nữa.”
Hoắc Trân Châu liên tục lùi , kinh hoàng : “A Đào, hòa ly, hòa ly.”
Thẩm Đào khổ: “Hoắc Trân Châu, đáng lẽ ở Phúc Châu nên hòa ly với nàng, nếu khi đó dứt khoát thì chuyện ngày hôm nay...”
Hoắc Trân Châu quỳ rạp xuống đất, ôm lấy chân cầu xin: “A Đào, cố ý cho chuyện . A Đào, cầu xin cho thêm một cơ hội nữa!”
“A Đào, chúng quen từ nhỏ, tình nghĩa bao nhiêu năm nay thể nhẫn tâm như !”
Lần chính vì nể tình nghĩa nhiều năm nên mới mềm lòng hòa ly, kết quả dẫn đến tai họa . Lần , tuyệt đối thể mềm lòng nữa.
Thẩm Đào nhét đơn hòa ly tay Hoắc Trân Châu, : “Duyên phận vợ chồng giữa và nàng tận, nàng hãy tự lo cho !”
lúc , Quan ca nhi từ bên ngoài lao : “Cha, cha đừng hòa ly với . Cha, con trở thành đứa trẻ .”
Thẩm Đào vô cùng kinh ngạc, hiểu tại Quan ca nhi đáng lẽ đang ở tộc học nhà họ Kỳ xuất hiện ở đây.
Thẩm Thiếu Chu vẻ mặt bình tĩnh vẫy Quan ca nhi gần, : “Quan ca nhi, con học , cũng nên hiểu chuyện, những việc cũng nên cho con .”
Hoắc Trân Châu ngờ ông như : “Cha, Quan ca nhi còn nhỏ, cha thể thế...”
Thẩm Thiếu Chu lạnh lùng lệnh: “Bịt miệng ả cho .”
Lần ông ép Thẩm Đào đơn hòa ly, dung túng để Hoắc Trân Châu tiếp tục ở Thẩm gia, thứ nhất vì ả là ruột của Quan ca nhi, thứ hai là nể tình bao năm với Hoắc Đại Đương Gia. hiện tại Hoắc Trân Châu tự tay c.h.ặ.t đứt cơ hội cuối cùng , ông thể lưu tình nữa.
Từ chuyện Hoắc Anh Vĩ bắt cóc cho đến vụ việc , Thẩm Thiếu Chu kể tường tận cho Quan ca nhi . Kể xong, Thẩm Thiếu Chu thở dài: “Quan ca nhi, Thẩm gia chúng tuyệt đối thể dung thứ cho con nữa.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Chuyện bắt cóc năm xưa Quan ca nhi còn nhỏ nên nhớ, khác cũng nỡ kể chuyện đau lòng đó cho nó. Những chuyện xảy ở Phúc Châu năm nay, cũng nghĩ nó còn nhỏ nên giấu giếm. Thẩm Thiếu Chu nghĩ , ông cho rằng chính vì Quan ca nhi còn nhỏ nên càng cho nó rõ sự thật. Nếu , đợi nó lớn lên xúi giục, chừng tưởng họ thấy Hoắc gia sa sút nên mới đoạn tuyệt quan hệ, đuổi Hoắc Trân Châu . Đến lúc đó mới sự thật, chắc nó tin.
Quan ca nhi xong thì ngẩn .
Nhìn bộ dạng của cháu nội, Thẩm Thiếu Chu : “Quan ca nhi, những gì cần tổ phụ đều hết . Nếu con vẫn nỡ rời xa con, ở cùng bà , thì con cứ theo bà ! Tuy nhiên, chỉ cần con bước chân khỏi cửa Thẩm gia cùng bà , con sẽ còn là đại thiếu gia của Thẩm gia nữa.”
Đáng lẽ dứt khoát từ sớm, nếu sẽ chịu loạn, Thẩm Đào và Thẩm Trạm chính là vết xe đổ. Nếu năm xưa khi chuyện của Lỗ thị xảy , ông đoạn tuyệt với Lỗ gia, cho họ tiếp xúc với hai đứa trẻ, lẽ tính cách của chúng thành thế . Cho nên ông "dao sắc c.h.ặ.t đay rối", giải quyết một cho xong. Nếu Quan ca nhi cũng phân biệt đúng sai, ông sẽ trực tiếp từ bỏ. Dù Thẩm Đào cũng sẽ tái giá, con ông sẽ dạy dỗ từ đầu.
Hoắc Trân Châu sức giãy giụa chuyện, đáng tiếc hai tay bà t.ử kiềm chế. Ả chỉ thể về phía Thẩm Đào, hy vọng sẽ ngăn cản. Thẩm Đào từ đầu đến cuối một lời.
Quan ca nhi dọa sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-1057-cat-dut-nghia-tinh-quan-ca-nhi-lua-chon.html.]
Thẩm Thiếu Chu cho nó thời gian suy nghĩ. Không ông ép Quan ca nhi, mà là hành động trong vô thức mới phản ánh đúng nội tâm con : “Nếu con theo bà , bây giờ lập tức tộc học nhà họ Kỳ.”
Hoắc đại thái thái lóc : “Thẩm Thiếu Chu, ông cũng quá nhẫn tâm . Mọi chuyện đều là của chúng , ông đ.á.n.h phạt cứ nhắm chúng , Quan ca nhi nó vẫn chỉ là một đứa trẻ, ông thể ép nó như ?”
Thẩm Thiếu Chu lạnh lùng Hoắc đại thái thái: “Nếu bà thực sự thương Quan ca nhi, năm xưa lúc Hoắc Anh Vĩ bắt cóc nó, tại bà ngăn cản? Bà những ngăn cản mà còn để mặc Hoắc Anh Vĩ mang nó khỏi Hoắc gia, đó ép A Đào giao mười vạn lượng tiền chuộc.”
Cũng vì ông năm bảy lượt niệm tình xưa nên mới dẫn đến kết cục ngày hôm nay. lầm phạm một là quá đủ .
Hoắc đại thái thái chối bay chối biến: “ , lúc đó là do Anh Vĩ . Nếu , chắc chắn sẽ ngăn cản.”
“Vậy đó thì ? Biết tại ? Đó là vì bà một khi , chúng những tha cho Hoắc Anh Vĩ mà còn đòi mười vạn lượng bạc .”
Hoắc đại thái thái chặn họng, lời nào.
Lau nước mắt, Quan ca nhi bước về phía Hoắc Trân Châu.
Hoắc Trân Châu tưởng con trai chọn , sức giãy giụa ngăn cản. Con trai thể chọn ả, một khi chọn ả thì cả đời của Quan ca nhi sẽ hủy hoại. Thấy Quan ca nhi đến mặt, ả nước mắt lưng tròng: “Ư... ư...”
Quan ca nhi đến mặt ả, quỳ xuống dập đầu thật mạnh ba cái: “Mẹ, xin , con là con cháu nhà họ Thẩm, con thể theo .”
Dập đầu xong, nó đỏ hoe mắt bước khỏi phòng.
Thẩm Thiếu Chu cảm thấy an ủi phần nào, uổng công ông dành bao nhiêu tâm huyết cho Quan ca nhi.
Bình tâm trạng, Thẩm Thiếu Chu Hoắc đại thái thái : “Nể mặt đại ca, truy cứu trách nhiệm của các . từ hôm nay trở , Thẩm gia chúng và Hoắc gia các ân đoạn nghĩa tuyệt, còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
Hoắc Trân Châu hòa ly, nhưng bây giờ còn là chuyện ả nữa.
Hoắc đại thái thái thấy ván đóng thuyền, bèn : “Dù nữa Trân Châu cũng sinh Quan ca nhi cho Thẩm gia các , các thể cứ thế đuổi nó khỏi nhà tay trắng .”
Thẩm Đào lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lạnh lùng : “Muốn bồi thường ? Được, sẽ bồi thường, nhưng tiên các hãy trả tiền bán nhà bán cửa và mấy vạn lượng bạc ứng cho các .”
Trước đây kính trọng Hoắc đại thái thái bao nhiêu thì bây giờ hận bà bấy nhiêu.
Hoắc Trân Châu về thu dọn hòm xiểng, nhưng Thẩm Đào đồng ý: “Của hồi môn của nàng đều lấp cái động đáy của Hoắc gia , bây giờ cái ăn cái mặc nàng đều là của Thẩm gia chúng .”
Nghe , Hoắc Trân Châu kinh ngạc tột độ: “A Đào, thể nhẫn tâm như ?”
“Để nàng mang trâm cài trang sức , giúp Hoắc Anh Vĩ vốn liếng tiếp tục hại chúng ?”
Hoắc Trân Châu chặn họng, thốt nên lời.
Sau khi đuổi nhà họ Hoắc , Thẩm Thiếu Chu với Lục Đức Căn: “Ngươi mang quần áo của đại nãi nãi gửi qua đó, nhắn với nhà họ Hoắc trong vòng ba ngày rời khỏi Bình Châu, nếu đừng trách nể tình.”
Thẩm Đào phản đối việc gửi quần áo, chỉ : “Cha, chúng nhất định tha cho Hoắc Anh Vĩ.”
Tuy ngân phiếu là giả, nhưng một ngàn lượng vàng là thật, hơn nữa còn khiến và A Trạm chịu kinh hãi lớn như . Món nợ , nhất định đòi .
“Quan phủ phát lệnh truy nã , thoát khỏi Bình Châu .” Thẩm Thiếu Chu sắc mặt âm trầm con trai: “Hoắc Anh Vĩ là cái đức hạnh gì con ? Hắn đến Bình Châu tại con đuổi , còn để vợ con sắp xếp chỗ ở cho bọn họ?”
Thẩm Đào cúi đầu: “Cha, xin , đều do con lơ là.”
Thẩm Thiếu Chu thở dài: “Nói cũng , cũng tại , năm xưa lúc Hoắc Anh Vĩ bắt cóc Quan ca nhi thì nên đoạn tuyệt quan hệ .”
Đánh rắn c.h.ế.t ắt c.ắ.n , nếu lúc dứt khoát thì nhiều chuyện như bây giờ. ông cũng chỉ nghĩ thôi, dù nữa cũng khó mà đoạn tuyệt . Bởi vì giữa họ và Hoắc Anh Vĩ còn một Hoắc Đại Đương Gia.
Thẩm Thiếu Chu : “Chuyện coi như xong, đừng mềm lòng nữa, nếu c.h.ế.t thể là cả nhà họ Thẩm chúng đấy.”
“Cha, con sẽ phạm sai lầm tương tự nữa .”
Thành khẩn nhận xong, Thẩm Đào : “Cha, chúng đón về ! Chuyện hôm đó bà sợ hãi , cha hãy an ủi bà thật nhé!”
Nghe , Thẩm Thiếu Chu : “Chuyện khiến con đả kích lớn, bà khúc mắc với các con . Sau thái độ của bà đối với các con thể sẽ khác , cái con chuẩn tâm lý cho .”
Thẩm Đào khổ một tiếng: “A Trạm quá đáng quá, trách tội cũng là điều nên . trong lòng con, con vẫn luôn coi bà như ruột.”
Thẩm Thiếu Chu lắc đầu: “Nếu câu con sớm hơn, con sẽ an ủi.”
Đáng tiếc bây giờ thê t.ử ông dù thấy cũng sẽ chẳng còn chút cảm động nào nữa.