Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1045: Ý Tưởng
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:02:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi trưa, Thanh Thư tỉnh dậy trong một mùi hương thanh đạm thoang thoảng.
Mở mắt , nàng thấy hai cành hoa mai đang nở rộ cắm trong bình sứ trắng: “Ơ, Cảnh Hi, cái ở ?”
Phù Cảnh Hy : “Nhà họ Đồ hai cây lạp mai trăm tuổi, nhờ Ngụy Ngang bẻ cho hai cành, nàng thích ?”
Thanh Thư thích, : “Đợi sang xuân năm , chúng cũng trồng mười mấy gốc lạp mai trong vườn. Đợi hoa mai nở, sẽ mời Tiểu Du và Lan Hi đến thưởng hoa.”
Nhắc đến Phong Tiểu Du, Phù Cảnh Hy khỏi hỏi: “Người nhà họ Quan bây giờ yên phận chứ?”
Thanh Thư kể chuyện Trưởng công chúa đến Hầu phủ hôm đó: “Có chuyện , chắc Quan phu nhân sẽ gây khó dễ cho Tiểu Du nữa.”
“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, chuyện chỉ thể khiến bà yên phận một thời gian, đợi sóng gió qua bà vẫn sẽ kiếm chuyện. Cách nhất là dọn ngoài ở cùng họ, ở chung một mái nhà sẽ còn xung đột nữa.”
Thanh Thư : “Tiểu Du đợi qua năm mới nàng còn Văn Hoa Đường dạy học, cho nên đến lúc đó họ sẽ dọn đến ngõ Mai Hoa ở.”
“Vậy thì .”
Ba Tiêu ở bên ngoài : “Lão gia, thái thái, phủ Trưởng công chúa đến.”
Thanh Thư hai ngày gửi đến phủ Trưởng công chúa, nhưng hai ngày nay Trưởng công chúa ở trong phủ. Hôm nay về đến nhà Thanh Thư cầu kiến, liền cho đến mời nàng qua.
Phù Cảnh Hy yên tâm, nắm tay Thanh Thư : “Ta cùng nàng nhé!”
Buổi sáng ở Hàn Lâm Viện xử lý một việc, xử lý xong liền về nhà chứ đến Đông cung. Vốn định vợ chồng chuyện vui vẻ, bây giờ xem là hỏng .
Hai đến phủ Trưởng công chúa, Phù Cảnh Hy ở tiền viện chờ, còn Thanh Thư theo đến hậu trạch.
Trưởng công chúa mặc một bộ cung trang gấm màu đỏ sẫm đơn giản, mái tóc xanh b.úi lên bằng một cây trâm ngọc bích, dựa ghế mềm trông vô cùng nhàn nhã.
Mỗi gặp Trưởng công chúa, Thanh Thư đều kinh ngạc thôi. Nhiều bốn năm mươi tuổi bạc tóc, nhưng Trưởng công chúa sáu mươi sáu tuổi mà tóc vẫn bạc, bà bảo dưỡng thế nào.
Thấy Thanh Thư định quỳ xuống hành lễ, Trưởng công chúa : “Lần đừng hành lễ nữa, ngươi đang mang thai, quỳ xuống lỡ đụng bụng thì ?”
Thanh Thư : “Sẽ ạ, con cẩn thận.”
Đợi nàng xuống, Trưởng công chúa mới hỏi: “Lần gặp chuyện gì ?”
Cái gọi là việc đến điện Tam Bảo. Thanh Thư chút sợ bà, ngày thường thể gặp thì gặp, chủ động đến cửa gặp chắc chắn là chuyện.
Thanh Thư thật sự chuyện với Trưởng công chúa: “Trưởng công chúa, con mở một trường học ở quê nhà để các cô nương trong tộc học. Mấy tháng tam thúc thư cho con, rằng con một đứa cháu gái năng khiếu về y học. Lúc đó con nảy ý nghĩ, liền bảo tam thúc gửi đứa bé đến đây.”
Chuyện trong kinh thành, ít chuyện gì thể giấu Trưởng công chúa: “Là cô bé đang d.ư.ợ.c đồng ở chỗ Tần lão thái y?”
“Vâng, chính là con bé. Tần Lão Thái Y nó nhạy bén với thảo d.ư.ợ.c, dạy một là .” Thanh Thư : “Trưởng công chúa, chuyện cho con một nguồn cảm hứng lớn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-1045-y-tuong.html.]
“Ồ, cảm hứng gì?”
Thanh Thư thời gian vẫn luôn tự kiểm điểm. Nàng luôn một việc ý nghĩa, nhưng cái gì mới coi là việc ý nghĩa đây! Làm quan, phụ nữ trong quan trường khắp nơi chèn ép, bước khó khăn, leo lên vị trí cao khó như lên trời. Còn một con đường khác, đó là kinh doanh, dùng tiền kiếm từ kinh doanh để việc thiện. Chỉ là giúp , cũng chỉ thể giúp nhất thời chứ giúp cả đời.
lúc , lá thư của Lâm Thừa Chí cho nàng nguồn cảm hứng. Thay vì chạy quan thường xuyên kinh doanh, chi bằng dốc lòng tìm kiếm những đứa trẻ năng khiếu ở một phương diện nào đó và bồi dưỡng chúng thành tài.
Thanh Thư : “Trưởng công chúa, con tra xét và phát hiện lượng cô nương học mỗi năm đều đang giảm. Trừ những gia đình lo tiền bạc, ngay cả những gia đình quan bình thường cũng chỉ cho con gái đến trường học một hai năm chữ về nhà.”
“Tại như ? Bởi vì nhà của họ cảm thấy, con gái học một hai năm chữ, tính toán, xem sổ sách kẻ mù chữ là . Sự thật cũng đúng là như , nhiều cô nương học xong về nhà ở ba bốn năm gả . Sau khi gả , liền quanh quẩn trong mảnh đất một mẫu ba sào ở hậu trạch. Cho nên, đối với nhiều , học mười năm và học một hai năm gì khác biệt.”
Trưởng công chúa gật đầu : “Nói ý tưởng của ngươi .”
Thanh Thư : “Trưởng công chúa, con nghĩ thể tìm một học sinh thiên tư , đó giống như trường học của con ở quê nhà, mời các tú nương, y bà, lão trướng phòng đến dạy dỗ họ. Ai sở trường ở phương diện nào, chúng sẽ chọn và tập trung bồi dưỡng.”
“Sau đó thì ?”
Thanh Thư : “Trưởng công chúa, giống như Lâm Phỉ, con bé võ công giỏi mới La Dũng Nghị chọn. Chỉ cần học kỹ năng, sẽ lo dùng họ.”
“ đời gì nhiều đứa trẻ tài năng thiên bẩm như ?”
Thanh Thư : “Cũng nhất thiết là những đứa trẻ tài năng thiên bẩm. Ví dụ như sổ sách, chỉ cần thông minh chăm chỉ vẫn thể học . Học , trong điều kiện tương đương cạnh tranh với nam giới thì chúng thể hạ thấp điều kiện. Ví dụ đối phương mười lạng một tháng, chúng chỉ cần tám lạng hoặc sáu lạng. Thương nhân trọng lợi, chỉ cần họ chắc chắn sẽ thuê tiền công ít hơn.”
Nói xong, Thanh Thư : “ việc cần nhân lực và tài lực lớn, và cần vài năm mới thấy hiệu quả.”
Trưởng công chúa : “Chuyện gì cũng thể một sớm một chiều mà thành . Chuyện ngươi cứ mạnh dạn , cần gì cứ trực tiếp với .”
Thanh Thư do dự một chút : “Trưởng công chúa, con cũng chỉ một ý tưởng sơ sài. Hơn nữa trường học danh tiếng, khó tuyển sinh.”
Nàng tuyển là những nữ sinh chữ, chứ những đứa trẻ gì.
Trưởng công chúa vẻ mặt của nàng hỏi: “Ngươi trường học treo danh nghĩa của Văn Hoa Đường?”
Không đợi Thanh Thư mở lời, Trưởng công chúa lắc đầu: “Ta tuy là sơn trưởng của Văn Hoa Đường, nhưng chuyện của Văn Hoa Đường một thể quyết định. Mà những khác, chắc chắn sẽ đồng ý với đề nghị . Hơn nữa, mở một trường học như chắc chắn sẽ gây nhiều tranh cãi, thậm chí những lão học giả sẽ lên án, thể để Văn Hoa Đường cuốn vòng xoáy .”
Thanh Thư quả thực ý nghĩ , Trưởng công chúa giải thích vội : “Là con suy nghĩ chu .”
“ ý tưởng của ngươi . Nếu trường học thành lập thành công, sẽ nhiều phụ nữ bước khỏi nhà để tìm việc bên ngoài.”
Có những phụ nữ cam chịu ở trong nội trạch tương phu giáo t.ử hiền thê lương mẫu, nhưng cũng nhiều phụ nữ cam chịu phụ thuộc đàn ông, tự lực cánh sinh. Mà trường học , thể cung cấp cho họ một cơ hội.
Được khen ngợi như , Thanh Thư chút ngượng ngùng: “Đây chỉ là một ý tưởng sơ sài của con, hơn nữa con cũng kinh nghiệm. dù khó khăn đến con cũng sẽ cố gắng khắc phục.”
Trưởng công chúa : “Cái ngươi cần lo lắng, đến lúc đó sẽ cho hỗ trợ ngươi. Thanh Thư, tin ngươi nhất định thể mở trường học .”
Thanh Thư bỗng cảm thấy áp lực như núi.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha