Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1002: Đoạn Gia (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:32:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bởi vì Phù Cảnh Hi dễ chuyện, Đoạn đại nương thả lỏng xong liền chuyện đặc biệt phiền muộn với : “Cảnh Hi , giúp Tiểu Kim với! Đứa nhỏ xem nó đều mười chín tuổi còn thành , tóc đều sắp sầu bạc .”

 

Đoạn sư phụ quát: “Cảnh Hi hiếm khi tới, bà với nó cái gì?”

 

Đoạn đại nương cũng cảm thấy chút thất thố, chỉ là bà hiện tại quả thực ngày ngày sầu chuyện : “Ta đây cũng hết cách ? Chỉ mong Cảnh Hi thể giúp khuyên nhủ Tiểu Kim a!”

 

Phù Cảnh Hi về phía Tiểu Kim, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Tại thành gia?”

 

Đoạn Tiểu Kim : “Ca, bây giờ chỉ chăm chỉ kiếm tiền, chuyện thành đợi hai năm nữa hãy !”

 

Nghe thấy lời mũi Đoạn đại nương chua xót, nước mắt rào rào rơi xuống: “Tiểu Kim, đều là chúng liên lụy con, cha với con.”

 

Đoạn sư phụ vì hồi trẻ thương nhiều để một bệnh tật, dăm bữa nửa tháng khám đại phu uống t.h.u.ố.c. Đoạn đại nương lớn tuổi thể cũng lắm, hơn nữa ngày thường bà chủ yếu chăm sóc Đoạn sư phụ việc khác. Cho nên, gánh nặng trong nhà đều rơi lên Tiểu Kim.

 

Tiểu Kim dù cũng còn trẻ kỹ năng gì đặc biệt, kiếm tiền cũng nhiều. Cho nên những năm xuống, bọn họ chỉ tiêu hết tiền tiết kiệm mà còn nợ ít nợ bên ngoài.

 

Cũng vì Đoạn gia nghèo, cho nên cô nương khác giúp giới thiệu đều khiếm khuyết thế hoặc thế . Mà đây, cũng là nguyên nhân Đoạn Tiểu Kim chấm trúng những cô nương đó.

 

Đoạn Tiểu Kim cũng thích lời , : “Mẹ, cái gì gọi là hai liên lụy con? Năm đó nếu cha cứu con, con c.h.ế.t ở Kim Lăng .”

 

Hơn nữa những năm qua hai vợ chồng đều coi như con ruột mà yêu thương, cho nên dù khổ dù mệt cũng oán thán.

 

Phù Cảnh Hi nhíu mày : “Tiểu Kim, ở tiêu cục ?”

 

Mười hai tuổi Đoạn Tiểu Kim cửa hàng việc, chỉ là tiền công cửa hàng quá ít đủ trong nhà dùng. Hết cách, đợi đủ mười sáu tuổi liền tiêu cục việc .

 

Thật Đoạn Tiểu Kim đối với tập võ hứng thú gì, thích buôn bán hơn. Chỉ là hồi nhỏ vì năng lực tự bảo vệ mới bán còn suýt c.h.ế.t, cho nên vẫn luôn theo Đoạn sư phụ tập võ, như lỡ như gặp tình huống bất ngờ cũng thể tự bảo vệ . Sau tiêu cục, để thể theo áp tiêu kiếm nhiều tiền hơn liền bắt đầu khổ luyện võ công .

 

Đoạn Tiểu Kim cũng dám ngẩng đầu Cảnh Hi, nếu như ca tẩu chắc chắn sẽ nhét tiền cho . Hắn đều lớn thế , ngại đòi tiền ca tẩu.

 

Thấy như Phù Cảnh Hi còn gì hiểu, chút bất đắc dĩ : “Mọi khó khăn tại với và Thanh Thư chứ?”

 

Đoạn sư phụ : “Là cho nó . Cảnh Hi, những năm qua và Thanh Thư chiếu cố chúng , chúng thể lấy tiền của các nữa.”

 

Nếu để Phù Cảnh Hi và Thanh Thư bọn họ sống khó khăn, chắc chắn sẽ gửi tiền tới. Ông ngày đó nhận lấy tòa trạch viện hổ thẹn , còn thể lấy tiền của bọn họ nữa.

 

Huống hồ những năm qua Thanh Thư mỗi dịp lễ tết đều sẽ tặng quà, những thứ cũng giúp bọn họ tiết kiệm một khoản chi tiêu lớn.

 

Phù Cảnh Hi trầm mặc một chút : “Bá phụ, là hai cùng Tiểu Kim đến kinh thành ! Ở đó chỉ y thuật của đại phu , tiền công của tiêu sư cũng cao hơn.”

 

Quan trọng nhất là cả nhà ba bọn họ đến kinh thành, và Thanh Thư cũng thể chiếu cố .

 

Để tăng thêm sức thuyết phục, Phù Cảnh Hi : “Bá mẫu, đợi đến kinh thành cháu bảo Thanh Thư lo liệu cho Tiểu Kim, cưới cho một vợ hiền huệ hiếu thuận.”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-1002-doan-gia-2.html.]

Đoạn đại nương thấy lời khỏi chút d.a.o động, hôn sự của Tiểu Kim sắp trở thành tâm bệnh của bà. Mà với tình hình nhà bà hiện tại, khó cưới cô nương điều kiện . nếu Thanh Thư mối thì giống, nàng chắc chắn thể tìm một cô nương khiến Tiểu Kim hài lòng. Ngoài danh y kinh thành thể chữa khỏi bệnh cho lão đầu t.ử thì quá, chữa khỏi cũng thể giúp giảm bớt đau đớn cho ông.

 

Nghĩ đến đây, Đoạn đại nương khỏi : “Ông nhà nó, ông xem...”

 

Đoạn sư phụ : “Ta lớn tuổi thế còn kinh thành gì? Có điều Tiểu Kim còn trẻ, là nên ngoài xông pha một chút.”

 

Tiểu Kim lập tức : “Cha, cha và con ở đó.”

 

Hai thể đều . Năm ngoái kinh thành tham gia hôn lễ của ca , cha bệnh cũ tái phát đau đến mức giường dậy nổi, đỡ nổi vẫn là cầu xin hàng xóm giúp đỡ. Tình huống , thể kinh thành để hai ông bà ở Bình Châu.

 

Phù Cảnh Hi thấy Đoạn đại nương và Tiểu Kim đều phản đối kinh thành, trong lòng cũng tính toán: “Tiểu Kim, đưa bá mẫu ngoài , và bá phụ chuyện đàng hoàng một chút.”

 

Đoạn Tiểu Kim vội gật đầu : “Được.”

 

Hắn hai năm đưa Đoạn sư phụ kinh thành khám bệnh, tiếc là Đoạn sư phụ sống c.h.ế.t , dù đau đến mức chịu nổi cũng nhả . Nếu Cảnh Hi thể thuyết phục ông, thì quá .

 

Sau khi hai con ngoài, Đoạn sư phụ : “Cảnh Hi, bất kể khuyên thế nào, đều sẽ đồng ý kinh thành .”

 

Phù Cảnh Hi : “Bá phụ, Tiểu Kim khi đến kinh thành cháu sẽ để tiêu cục việc , cháu sẽ tìm đường đưa Cấm Vệ Quân hoặc Binh Mã Ti việc.”

 

Đoạn sư phụ sửng sốt, : “Những nha môn dễ như ?”

 

Phù Cảnh Hi một cái : “Anh Quốc Công thế t.ử là thống lĩnh Cấm Vệ Quân, Thanh Thư và Đại cô nương Anh Quốc Công phủ như tỷ . Chỉ huy sứ Binh Mã Ti Bắc thành là Ổ gia Tam gia, cũng là nghĩa của Thanh Thư. Võ công của Tiểu Kim tệ, chúng cháu tìm chút quan hệ của Phong gia hoặc Ổ gia, với thủ của Cấm Vệ Quân hoặc Binh Mã Ti cũng chuyện khó.”

 

Võ công của Tiểu Kim tuy bằng , nhưng quật ngã hai ba đại hán thành vấn đề. Cho nên, đối với chuyện nắm chắc.

 

Làm cha ai hy vọng con cái tiền đồ chứ! Huống hồ bản ông từng tiêu đầu, nào thể áp tiêu hung hiểm thế nào. Để Tiểu Kim tiêu cục việc cũng là hành động bất đắc dĩ, cho nên thấy những lời của Phù Cảnh Hi Đoạn sư phụ đại hỉ: “Cậu yên tâm, sẽ thuyết phục Tiểu Kim kinh thành.”

 

Phù Cảnh Hi lắc đầu : “Bá phụ, Tiểu Kim nãy , và bá mẫu ở ở đó. Tính cách của hẳn là rõ ràng, chắc chắn . Bá phụ, cháu là sợ đến kinh thành sẽ liên lụy cháu và Thanh Thư. chẳng lẽ cứ vì cố kỵ điểm mà bỏ mặc tiền đồ của Tiểu Kim ?”

 

Không cơ hội thì cũng thôi, bây giờ Tiểu Kim cơ hội như nếu vì ông mà bỏ lỡ cơ hội , ông dù thế nào cũng tha thứ cho . kinh thành, ông chút do dự.

 

Do dự một chút Đoạn sư phụ vẫn hạ quyết tâm, ông : “Để suy nghĩ thêm .”

 

Phù Cảnh Hi cũng ép ông, dậy : “Bá phụ, bây giờ sắc trời cũng còn sớm cháu về . Người nếu quyết định , đợi thời tiết chuyển mát thì cùng Tiểu Kim đến kinh thành. Cháu nghĩ Thanh Thư chắc chắn sẽ vui mừng.”

 

Nghĩ đến Thanh Thư, trong lòng Đoạn sư phụ một trận ấm áp. Nhận hai đồ đều là kẻ vong ân phụ nghĩa mắt trắng dã, ngược là Thanh Thư đứa nhỏ vẫn luôn nhớ thương ông, mỗi dịp lễ tết đều tặng quà cho ông.

 

Đoạn sư phụ dậy : “Muộn thế đừng nữa, cứ nghỉ ở đây . Tuy trong nhà khá đơn sơ, nhưng chỗ ngủ vẫn .”

 

Phù Cảnh Hi lắc đầu : “Sáng mai cháu khởi hành Kiền Thành, thể vì một cháu mà lỡ hành trình của . Bá phụ cũng đừng tiễn, cháu tự .”

 

Lời tuy , Đoạn sư phụ vẫn tiễn khỏi cửa.

 

 

Loading...