“ đổi khẩu vị ?” nhẫn tâm, từng chữ một: “Không chỉ là món ăn, mà còn cả con nữa.”
13
Anh sững một chút, lớp băng giá trong mắt đột nhiên vỡ tan.
“Lục Tiềm là đối tượng xem mắt của , cả nhà đều hài lòng. Sao, cho xem mắt, còn thì bao nhiêu là đối tượng, đây là lý lẽ gì?”
Ánh mắt Nghiêm Sách lóe lên, mày khẽ nhướn: “Cô nhắc cũng quên, chiều nay nhà sắp xếp cho một buổi xem mắt.”
Nói xong liền khởi động xe.
“Anh cần , thả xuống !” phản kháng.
“Nhiều năm trôi qua như , cô nghĩ chỉ cô đổi khẩu vị thôi ?”
Ngón tay đặt vô lăng khẽ run: “Có cô nghĩ, phá hoại chuyện cô tìm bạn trai, là thế ?”
c.ắ.n môi, im lặng .
Anh khẽ: “Chỉ đơn thuần là ưa thằng nhóc đó thôi. Nói suông bằng chứng, để cô tận mắt thấy xem mắt, chứng minh buông bỏ ?”
Hơi thở chợt nghẹn , nỗi đau giấu kín trong lòng lan .
Cửa sổ xe lướt qua những con phố sầm uất, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, còn im lặng trong xe.
Nếu những gì là sự thật thì cũng .
Dù mỗi đến chuyện xem mắt, lòng đều gợn sóng.
, Nghiêm Sách chỉ cần vài câu là thể động đến vết thương lành của , nhưng vẫn chiếm giữ vị trí thương trong lòng .
chỉ hết đến khác tự nhủ, xứng.
Môn đăng hộ đối, là giới hạn và lòng tự trọng cuối cùng của .
14
Xe dừng một nhà hàng sang trọng, một bữa ăn ở đây tốn gần nửa tháng lương của .
mím môi, đang đợi bên trong, chắc chắn cũng là một tiểu thư nhà giàu xứng đôi với Nghiêm Sách.
“Ngây đó gì, xuống xe.” Nghiêm Sách thúc giục mấy .
“Đừng quậy nữa, thật sự thích hợp.”
mở ứng dụng gọi xe, nhưng lôi xềnh xệch nhà hàng.
“ gọi bảo vệ đấy!” tức giận .
“Cứ gọi , bảo vệ ở đây cũng là nhờ quan hệ nhà mới , đều quen cả.” Anh vẻ mặt thản nhiên, chút hoang mang.
Giằng co , đến cửa phòng riêng, đột nhiên buông tay áo , chuyển sang nắm lấy tay .
“Anh điên !” khẽ kinh hô.
Anh dường như thấy, cứ thế đường hoàng đẩy cửa .
“Xin , bận chuyện với , suýt nữa thì đến muộn.” Nghiêm Sách vẻ lịch thiệp.
Cô gái xinh lộng lẫy, nhưng lập tức thất sắc, suýt nữa thì nhảy dựng lên.
“Nghiêm Sách nhà lắm! Có bạn gái mà còn đến xem mắt! Lại còn dẫn cô đến cùng!”
Nhà Có Chiếc Ghế Mây
“Vẫn đến bước đó ,” giọng Nghiêm Sách dịu dàng như nước, “ là trai của cô , bây giờ vẫn là bạn gái .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-yeu-cu-nghi-chau-gai-toi-la-con-anh/chuong-5.html.]
“Anh quá đáng!”
Cô gái tức đến phát , chạy vội ngoài.
Cũng , dù cũng em ruột nào nắm tay đường cả.
“Xin nhé, thanh toán .” Nghiêm Sách thu nụ , nghiêm túc bổ sung một câu.
Nói xong, giải thích với : “Là nhà tự sắp xếp hỏi ý , thì hôm khác sẽ đến tận nhà xin .”
“Anh cứ đối xử với như ?” lắc đầu, nhịn mà lên tiếng.
Anh sững một lúc, phóng khoáng, dáng vẻ khoan thai.
“Vậy cô đối xử với cô thế nào?”
“Như thế ?”
đang định trả lời, thì nụ hôn bất ngờ của chặn miệng .
15
Anh hôn một cách vô trật tự, hề khách sáo, cho một chút gian để thở.
sức đẩy, nhưng kéo c.h.ặ.t lòng.
Anh dùng tay giữ lấy gáy , đôi môi ấm nóng rời một tấc.
ngay cả cơ hội giãy giụa cũng .
Hồi lâu , thở dài, giọng đầy bất đắc dĩ: “Kiều Diệc Ninh, đối xử với khác thì dịu dàng nhỏ nhẹ, chuyện với ác hơn cả d.a.o găm thế?”
Lòng rối như tơ vò, đối diện với cảnh tượng mắt, nên vui mừng nên bất an.
Những cảm xúc hỗn loạn ùa đến, vô tình ướt mi mắt, khiến luống cuống.
Anh ôm chầm lấy : “Được , nữa, là .”
Một lát , định cáo từ, túm lấy vạt áo.
“Chuyện kết thúc , cũng nên thôi.” khẽ.
“Kiều Diệc Ninh, còn trả tiền ? Cô chút lương tâm nào ?” Anh buồn bực , “Kết thúc lúc nào? Không cô…”
“Thế , tìm chỗ, cô mời một bữa, chuyện coi như xóa sổ.”
Bên trong quán ăn ấm cúng, cửa sổ sáng choang, chúng đối diện , bàn là mấy món xào thích nhất.
“Quán mới mở, vị giống quán ở trường đại học của chúng . tìm nhiều quán, quán là ngon nhất.”
Nghiêm Sách gắp thức ăn cho , trong đĩa chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Cô gái xinh thật.” lẩm bẩm, lời bất giác thốt .
Anh đặt đũa xuống, nghiêm túc hơn một chút, nhưng nụ vẫn tắt.
“Kiều Diệc Ninh, nếu cô còn chọc nữa, tha đấy.”
16
cho nghẹn họng.
“Còn nữa, đừng dùng cái cớ Lục Tiềm nữa, khai hết .” Khóe miệng Nghiêm Sách nhếch lên.