Người Yêu Cũ Nghĩ Cháu Gái Tôi Là Con Anh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:52:29
Lượt xem: 64
Cô cháu gái cưng bướng bỉnh giật điện thoại của để chơi, vô tình gọi nhầm cho yêu cũ.
“A lô...”
“Trẻ con bấm nhầm thôi ạ.” vội vàng giải thích.
“Mẹ...” Cháu gái gọi một tiếng, giọng non nớt như sữa.
Hơn một tuổi, đúng là cái tuổi thấy ai cũng gọi bằng .
“Cô con á?!” Giọng trong điện thoại tràn đầy kinh ngạc.
vội vàng cúp máy.
Nửa tháng , cháu gái sốt nhập viện, đến bệnh viện chăm sóc.
Người yêu cũ ở giường bệnh bên cạnh, ánh mắt như đuốc: “Chồng cô ?”
“Anh công tác .” cố tỏ bình tĩnh.
Giây tiếp theo, đẩy cửa bước , mang theo hoa tươi và trái cây.
Là Lục Tiềm, đối tượng xem mắt mà hết lòng vun .
“Lẽ nên cùng em đến đây.”
Anh rửa trái cây, đàn ông giường bệnh lạnh mặt.
“Chơi lớn , hai ?”
01
Nhà Có Chiếc Ghế Mây
tốn nhiều công sức mới tiễn Lục Tiềm .
“Sao thế? ở đây, tiện cho cô diễn ?”
Người đàn ông thẳng dậy, chằm chằm, trong mắt vui giận.
“Anh… chứ?”
gần, rõ bệnh án giường .
“Có cô mong chuyện gì , như sẽ cần gặp nữa.”
Nụ của mang mấy phần giễu cợt: “Nếu thì bỏ bốn năm, bặt vô âm tín.”
thở dài, vẫn còn hận .
Nếu cũng đang sốt, lẽ sức để tranh luận vài câu.
“Khi nào kết hôn?” Anh chịu buông tha.
“Lúc chia tay, cô chúng vẫn là bạn. Bạn bè kết hôn, đương nhiên đến cửa chúc mừng.”
“Anh nhầm ...” hoảng hốt mở miệng.
“Cũng , gì bạn nào trốn tránh suốt bốn năm chứ.” Anh tự giễu , giọng lạnh vài phần: “Hay là cô đổi cách xưng hô khác nhé.”
“Kẻ thù… thế nào?”
Bàn tay đang rót nước nóng của bỗng run lên.
Nước lập tức đổ ướt đẫm chăn nệm chiếc giường gấp.
cố nén kêu lên tiếng nào.
Nước sôi dội tay tuy đau rát, nhưng nỗi đau nhói trong tim cũng ngày một rõ ràng hơn.
“Kiều Diệc Ninh!”
Người đàn ông dường như hoảng hốt, nhanh ch.óng rút kim truyền dịch lao đến mặt .
Anh vô thức chạm nhẹ tay , giật như điện giật, trông lúng túng.
“Xin .”
Anh đỏ mặt, dường như đột nhiên nhận điều gì, đôi mày rậm nhíu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-yeu-cu-nghi-chau-gai-toi-la-con-anh/chuong-1.html.]
“Không đúng, cô … cũng đang sốt ? Ngón trỏ của rõ ràng chạm nước, cũng nóng ran thế ?”
02
cúi đầu, chăn nệm giường phụ ướt sũng, cái để .
Bệnh viện chật ních , giường bệnh khoa nhi thiếu thốn, chúng tạm thời sắp xếp phòng bệnh .
Ngay cả chiếc giường phụ nhỏ hẹp cũng là khó khăn lắm mới xin .
Gia đình chị gái công tác ở tỉnh khác, nhờ chăm sóc con bé, tự nhiên dốc lòng dốc sức.
Chỉ là giữa đêm hôm khuya khoắt, tìm một cái chăn khác bây giờ.
“Ngủ giường của .” Anh cho từ chối mà lật chăn lên.
“Không , .” lắc đầu lia lịa.
Anh khẽ một tiếng, giọng điệu đầy ẩn ý: “Kiều Diệc Ninh, cô nghĩ rằng, vẫn còn vương vấn tình cũ với cô đấy chứ?”
cúi đầu, mới chúng là kẻ thù, nào dám mơ mộng viển vông.
“ cảm , vẫn xét nghiệm, nếu là do virus thì sợ lây cho ...” nhỏ giọng giải thích.
“Lắm lời thế.” Anh cứng rắn ngắt lời : “Qua đây ngủ, hoặc cho điện thoại của chồng cô, chọn một .”
sững sờ tại chỗ.
Không chồng, thể cho .
Chỉ là nếu bây giờ, càng giống một cái cớ, chắc sẽ tin.
“Giường trống chỉ dành cho bệnh nhân, ngủ ở ?” Hồi lâu , c.ắ.n môi hỏi.
“ là đàn ông sức dài vai rộng, tinh thần phơi phới, đang định chơi game cả đêm đây.” Anh thản nhiên như .
ngây đó, nhúc nhích.
Anh kéo góc áo, lôi lên giường, vẻ mặt khá bất mãn.
“Vừa sốt chăm bệnh, hai gã đàn ông của cô thế, lấy một hữu dụng...”
03
Anh sa sầm mặt mũi, đắp chăn cho .
Bốn năm gặp, vẫn tuấn tú như xưa, chỉ là trở nên lải nhải hơn nhiều.
ghé sát giường, liếc bệnh án đang treo, là viêm ruột thừa.
Trong lòng lập tức nhẹ nhõm, thở phào một .
“Sao, cô thấy tiếc lắm ?” Anh nhếch môi, giọng điệu uể oải: “Có đang nghĩ, một yêu cũ đủ tiêu chuẩn thì nên giống như c.h.ế.t , ?”
Miệng lưỡi độc địa thế , l.i.ế.m môi một cái c.h.ế.t ngay tại chỗ nhỉ?
Giường bên cạnh thủ tục xuất viện từ chiều, trong phòng ngoài.
Cô cháu gái ngủ say.
Anh chiếc bàn trống trơn bên cạnh , thở dài.
“Này, cô từ lúc đây đến giờ ăn gì cả, bệnh đau dày khỏi ?”
Giọng cao, nhưng vẻ uy nghiêm.
gì, ôm lấy cái bụng đang đau, lòng rối bời.
“Trái cây thì cô chia hết cho , cơm cũng ăn một miếng, cô định cần cái cơ thể nữa đúng ?”
Câu nào câu nấy đều là trách móc, khiến cảm thấy chút tủi .
Vậy mà vẫn chịu buông tha.
“Lúc chia tay, cô đôi bên cùng buông bỏ, mỗi một ngả. Cô sống theo cách đấy ? Biết tìm chồng mà tự chăm sóc ?”